Chương 295 : Niềm Vui Lớn
Tiếng vó ngựa dội vang mặt đất khi đoàn giao thương băng qua cổng phía Bắc của khu Thủ Đô. Những đứa trẻ chạy lon ton trên đường ngừng chơi đùa, ngẩng đầu nhìn theo đoàn người bụi bặm nhưng rạng rỡ đang tiến vào.
Trên những mái nhà, lính gác giơ cao tay vẫy chào. Cả khu vực bỗng như sống lại sau nhiều tháng trời chờ đợi tin tức từ đoàn đi xa.
Pi là người đầu tiên chạy đến, không giấu nổi vẻ phấn khởi. Cô dang tay ôm chầm lấy Eny như một người chị ôm đứa em gái lâu ngày không gặp.
Ry thì giữ sự bình tĩnh hơn nhưng ánh mắt anh sáng lấp lánh khi nhìn thấy Garu, thậm chí còn khẽ cười – điều hiếm hoi đối với một người luôn lạnh lùng như anh.
Dio chạy tới như một cơn gió, vòng tay qua cổ Rac rồi cười toe toét:
“Gầy thế này là không đủ tiêu chuẩn làm tộc nhân đâu nha! Bộ lạc đang cần trai khỏe đó!”
Rac toát mồ hôi, gượng cười đáp:
“Làm ơn đi, tôi không thích nam giới.”
Tất cả cùng bật cười, trút bớt đi bao căng thẳng còn vương lại sau chặng hành trình dài.
Ska, người từng giữ vai trò giám sát ở khu phía Bắc, cũng có mặt. Nó liếc nhìn Eny và Duyên, mỉm cười nhẹ rồi đưa mắt sang Ain – người vừa từ cầu Tân Đại tiến ra.
Ain không nói lời nào, chỉ lặng lẽ bước về phía Eny và Duyên. Dáng hắn vẫn như ngày nào, phong trần nhưng bình tĩnh, ánh mắt nhu hòa mà sâu như vực.
Eny định lên tiếng trêu đùa thì đã bị đôi tay ấm áp ôm gọn vào lòng. Duyên bên cạnh cũng không tránh khỏi vòng tay đó, chỉ biết khẽ “hừ” một tiếng và để mặc hắn siết nhẹ.
Ain không nói, chỉ ôm họ thật lâu, như thể muốn bù đắp bao ngày xa cách. Ánh mắt hắn lúc này không còn nghiêm nghị như một thủ lĩnh, mà là của một người đàn ông đã chờ đợi người mình thương trở về.
Garu định quay mặt đi để không phải nhìn cảnh tình cảm ấy, nhưng Ain đã bước tới, lần lượt vỗ nhẹ vai từng người trong đoàn giao thương, một cử chỉ giản đơn nhưng khiến tất cả cảm thấy lòng mình dịu lại.
Ain nhìn từng người bằng ánh mắt biết ơn sâu sắc, như thể hắn biết từng vết thương, từng giọt mồ hôi họ đã đánh đổi để mang về những thứ cho bộ lạc.
Khi Ain bước tới một thiếu niên trẻ gầy gò, người này run run nhìn hắn, nhưng Ain chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu ta:
“Tốt lắm.”
Chỉ hai chữ nhưng khiến cậu ta suýt bật khóc. Nửa năm hành trình, không ai là không mong đợi câu khen đó.
Sau màn đón chào, đoàn người tiến về khu nhà kho trung tâm.
Tại đây, họ bắt đầu bàn giao lại tất cả vật phẩm thu được: muối, da thú, hạt giống quý, đá lạ từ vùng núi, cùng một vài vật phẩm kim loại mà người khác nhìn còn không rõ giá trị.
Người phụ trách nhà kho mắt sáng như đèn khi kiểm tra danh sách, liên tục gật đầu.
Cuối cùng, khi công việc bàn giao hoàn tất, Ain quay sang những người trong đoàn và nói:
“Về nhà nghỉ đi. Ngày mai sẽ có tiệc nhỏ ở quảng trường.”
Không ai phản đối. Mọi người lục tục rời khỏi, ai về nhà nấy. Nhưng Ain thì bước về hướng khác, hướng dẫn đến một nhà quen thuộc, nơi hắn và các cô vợ đang sống.
Theo sau hắn là Eny, Duyên, và 20 nữ nhân từng định mưu sát Ain nhưng nay đã từ bỏ ý định, trở thành người thuộc về bộ lạc này.
…
Căn nhà gỗ quen thuộc hiện lên trong tầm mắt, nằm nép mình giữa một khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng với những hàng tre, khóm hoa, và vài tảng đá được xếp ngay ngắn như thể vừa mới được bàn tay ai đó sắp đặt lại gần đây. (Ain làm đó, ghê không, hắn chạy như chó chết mới làm kịp đó)
Ain bước lên bậc thềm đầu tiên, tay vẫn đặt nhẹ lên lưng Eny và Duyên. Một hành động tuy đơn giản nhưng khiến hai người phụ nữ không giấu nổi nụ cười đầy mãn nguyện.
Phía sau họ, hai mươi nữ nhân kia vẫn lặng lẽ, không một ai dám lên tiếng, chỉ lặng thinh quan sát căn nhà, nơi định mệnh của họ dường như sắp đổi hướng.
Cánh cửa mở ra, bên trong là ánh sáng ấm áp mặt trời hắt xuống sàn gỗ. Rin ngồi gần khung cửa sổ, tay đặt lên má, mắt nhìn ra bên ngoài từ bao giờ không rõ.
Opf đang đùa giỡn với mấy con sói con, nghe tiếng động thì quay đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng.
Và cuối cùng người khiến Eny và Duyên sững người chính là Sopa, ngồi ngay ngắn ở vị trí giữa bàn, hai tay đặt lên gối, ánh mắt bình thản đến mức không thể đoán được điều gì đang diễn ra trong lòng cô.
Cả Eny và Duyên đều đứng khựng lại một nhịp.
Sopa ngồi cùng bàn.
Không phải trên ghế nhỏ bên hông, không phải ở bậc thềm mà là ngồi ngay hàng với Rin và Opf, như thể một người vợ chính thức đã được Ain công nhận.
Không gian lặng đi một nhịp. Ain không lên tiếng ngay, mà nhẹ nhàng bước vào, ra dấu cho mọi người cùng vào trong.
Eny vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cô đang gào lên:
“Tên ngốc này, sao không đợi mình về rồi mới bàn chuyện Sopa?”
Dù vậy, ánh mắt cô nhanh chóng dịu lại khi Sopa đứng lên chào, không chút kiêu ngạo.
Duyên thì phức tạp hơn. Nét mặt cô hiện rõ sự không thoải mái, nhưng sâu bên trong là cảm giác nhẹ nhõm khó tả.
Cô thừa hiểu tài năng của Sopa không phải dạng mỹ nhân chỉ để tô điểm. Trong lúc họ không có ở đây, chính Sopa là người đã giúp Ain giữ trật tự trong bộ lạc, học viện Sát không phải nơi đùa giỡn mà Sopa lại chẳng phải là kẻ dễ trêu chọc.
Một người như vậy, nếu Ain không giữ lại thì mới là lạ.
Ain vỗ nhẹ vai Duyên, như cách anh vẫn thường làm với những ai anh trân trọng.
“Cảm ơn em, thời gian qua đã vất vả rồi.” Ain nói khẽ.
Duyên chỉ lắc đầu, mỉm cười: “Em chỉ làm những gì mình nên làm thôi.”
Ain gật nhẹ, tay anh xoa nhẹ xoa đầu Duyên khiến cô mặt ửng hồng lên. Phía sau, Opf lặng lẽ mang nước lên mời từng người. Cô vẫn điềm tĩnh như bao giờ, nhưng ánh mắt không hề bỏ qua chi tiết nào từ Eny, Duyên cho tới từng nữ nhân đang đứng tụm lại gần cửa ra vào.
Hai mươi nữ nhân ấy có đủ mọi vẻ đẹp: người mang nét cao quý như loài hạc trắng, người thì như đóa hồng gai đầy mê hoặc, người mang vẻ trẻ trung thuần khiết, người lại lạnh lùng, trầm tĩnh.
Họ vốn được huấn luyện để quyến rũ, mê hoặc, giết người. Nhưng giờ đây, giữa khung cảnh ấm áp này, họ lại giống như những chú mèo hoang bị đem tới trước một đàn hổ cái, và không biết nên rút lui hay gầm gừ.
Nhưng bản năng vẫn trỗi dậy. Họ bắt đầu… biểu diễn.
Người sửa lại cổ áo, hờ hững để lộ vai. Kẻ thì giả vờ vấp té sát chỗ Ain đang đứng. Một số cố ý ngồi gần góc bàn, vuốt tóc, tạo dáng. Từng ánh mắt, từng nụ cười đầy ẩn ý được phóng ra như vũ khí, như thể một trận chiến ngầm không máu nhưng đầy sát khí đã bắt đầu.
Opf đặt ly nước xuống bàn và liếc nhìn Ain một cái như thể muốn nói:
“Anh coi đó, Eny mang về đây cái ổ kiến lửa rồi đấy.”
Eny khịt mũi, hất tóc sang một bên rồi thản nhiên kéo ghế ngồi xuống gần Sopa.
“Lần sau em về mà anh còn ‘hốt’ thêm người nào nữa là em cắn lưỡi chết luôn cho xem.” Cô nói đùa nhưng ánh mắt thì vẫn phóng về Ain như một lời cảnh cáo.
Duyên cũng ngồi xuống kế bên Ain, nhưng tay cô đã nắm lấy tay hắn đặt lên đùi mình. Đó là cách Duyên thể hiện quyền sở hữu, và Ain hiểu rất rõ điều đó.
Một bầu không khí đầy ngột ngạt, hài hước và cũng cực kỳ nguy hiểm.
Sopa là người phá vỡ sự căng thẳng ấy bằng cách lên tiếng trước:
“Mọi người ngồi xuống đi. Ngồi mà không ăn uống gì là bị Rin mắng đấy.”
Rin gật đầu, mặt không biểu cảm, nhưng lời nói lại mang sức nặng:
“Đúng rồi đó. Bữa ăn tối nay chuẩn bị cho 30 người, ai không ăn thì đừng trách.”
Hai mươi nữ nhân kia giật mình. Một người yếu ớt hỏi:
“Chúng tôi… có chỗ ngồi thật à?”
Ain mỉm cười, kéo thêm vài cái ghế, rồi ra hiệu:
“Ở đây, mọi người đều là người trong nhà. Dù từng đến vì mục đích gì, từ nay các cô là người của bộ lạc này.”
Sopa thì nhẹ giọng hơn: “Chúng tôi không bắt ai phải gạt bỏ bản thân. Nhưng nếu thật lòng muốn sống yên ổn, thì phải học cách cùng tồn tại.”
Eny búng tay: “Tóm lại là ai định ghen tị thì cứ ghen, nhưng nhớ là Ain không phải của riêng ai. Mấy cô mà tính giở trò, tôi với Duyên sẽ xử lý trước khi Rin cầm dao mổ xác.”
Rin cười khúc khích, lại tựa vào vai Ain, ra vẻ ngây thơ.
Cả nhà bật cười.
Một cô gái trong nhóm 20 mỹ nhân cuối cùng cũng dám mở miệng:
“Chúng tôi… sẽ cố gắng.”
Ain gật đầu. Anh biết, cuộc sống sau ngày hôm nay sẽ không còn yên ổn như trước. Nhưng cũng không còn cô đơn nữa.
…
Ain cùng 5 cô vợ đi ra ngoài căn chòi thưởng trà. Còn 20 nữ nhân sau khi ăn no, liền quay về khu Thủ Đô tìm mấy căn nhà trống nghỉ ngơi sau chặng đường dài.
Ain nhìn 5 người, mỗi người một vẻ, Ain mỉm cười hạnh phúc. Đời người như hắn, chỉ cần như vầy là đủ.
Ain lấy 4 hộp gỗ từ trong ngực, đưa về bốn người Eny, Duyên, Rin và Sopa. Sau đó hùng hồn nói:
“Anh tặng các em.”
Cả bốn người lập tức bất ngờ, nhìn những chiếc nhẫn lấp lánh ánh tím ở trước mắt. Opf thì ghen tị ra mặt, bởi như bốn người này có thì cô không còn độc quyền được Ain tặng nhẫn nữa, hết cơ hội trêu chọc mấy người họ.
Ain ngoài mặt cười tươi, nhưng trong lòng hắn mắng rủa Rok gần chết, phải biết là lần trước hắn ghé qua chỗ Rok không chỉ muốn xem khuôn tiền mà còn muốn đòi ‘nợ’ nhẫn.
Nhưng Rok vẫn trơ mặt ra, phải tới khi đoàn giao thương ở rìa lãnh thổ bộ lạc thì Rok mới đưa tới. Mà lúc đó Ain đang bận chuẩn bị góc vườn, đón tiếp Eny trở về.
Thế là thằng cha kia quăng vào người Ain, làm hắn hoảng loạn mà rơi cục đá vào chân. Vừa đau vừa mừng vì đã có nhẫn rồi.
Tuy vậy thời gian có hạn nên hắn cũng không có thời gian để nhìn mấy chiếc nhẫn có hình dạng ra sao.
Giờ thì thấy rồi Ain mới khen Rok không thôi, những chấu nhẫn vô cùng tinh xảo, hẳn là rất tốn thời gian chế tác. Viên đá thạch anh tím năm nào, giờ được chia làm năm trên năm cái nhẫn khác nhau, mỗi viên lại được cắt tỉa kích thước khác nhau nhưng vẫn giữ vẻ đẹp riêng của từng chiếc.
Và bốn cô nàng nhanh chóng được Ain tận tay đeo vào, sau đó họ đưa lên ánh sáng mặt trời để ngắm nghía tự mãn riêng mình.
Opf ở một góc mà hờn dỗi, Ain phải dỗ cô nàng bằng nụ hôn mãnh liệt.
Kết quả là Ain bị bốn cô vợ phát hiện, và hắn bị đè xuống mà hôn tới tấp. Sau đó…
Làm gì có sau đó.
tấu chương xong