Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ma-nu-nay-quan-ta-goi-ba-ba.jpg

Ma Nữ Này Quản Ta Gọi Ba Ba

Tháng 1 18, 2025
Chương 540. Giới ma pháp môn chi chiến Chương 539. Hồng tinh phía trên
tu-dau-rut-thuong-nguoi-quan-cai-nay-goi-sung-thu-cua-hang

Từ Đầu Rút Thưởng, Ngươi Quản Cái Này Gọi Sủng Thú Cửa Hàng?

Tháng mười một 10, 2025
Chương 510: Tinh Hải bá chủ ( Xong ) Chương 509: Tiến công Liên Bang
hai-nhi-ta-thu-hoach-duoc-co-tai-nhung-thanh-dat-muon-nghich-tap-he-thong

Hài Nhi Ta, Thu Hoạch Được Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn Nghịch Tập Hệ Thống

Tháng 2 9, 2026
Chương 852: Chương 851:
tinh-te-bach-tho-duong.jpg

Tinh Tế Bạch Thố Đường

Tháng 2 25, 2025
Chương 89. Sách mới đã mở mời ủng hộ Chương 88. Ta là ở chỗ này chờ ngươi
ta-phoi-phoi-nang-lien-sieu-than.jpg

Ta Phơi Phơi Nắng, Liền Siêu Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 118: Đến từ Nữ Hoàng mời (2) Chương 118: Đến từ Nữ Hoàng mời (1)
vua-thanh-tien-than-con-chau-cau-ta-xuat-son.jpg

Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn

Tháng 2 4, 2025
Chương 786. Tiên đạo vô hạn Chương 785. Tru diệt ba ngàn Đại Đạo
nguoi-tai-tru-tien-tu-cuop-doat-dong-thuoc-tinh-bat-dau-quat-khoi.jpg

Người Tại Tru Tiên, Từ Cướp Đoạt Dòng Thuộc Tính Bắt Đầu Quật Khởi

Tháng 1 8, 2026
Chương 520: Bích Dao hôn Chương 519: Huyết tủy yêu lan ( Hai )
cau-tai-tu-tien-gioi-vien-co-cu-hung

Cẩu Tại Tu Tiên Giới Viễn Cổ Cự Hùng

Tháng 10 20, 2025
Chương 589: Thứ mười ba vị Đại La Chương 588: Huyết hỏa tai ương
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 294 : Trở Về Sau Hành Trình Dài
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 294 : Trở Về Sau Hành Trình Dài

Ain đi bộ chậm rãi xuyên qua khu sản xuất kim loại. Khói than cuồn cuộn bay lên, lò đỏ rực, tiếng búa đập chan chát vang vọng như khúc nhạc nền của một thế giới cần lao.

Vừa bước vào xưởng rèn, Ain đã thấy Rok quay người lại, gương mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt sáng rực, như thể vừa uống cạn cả bầu nhiệt huyết.

“À, tộc trưởng. Cậu tới xem khuôn à?”

Ain gật đầu. Rok liền lật một tấm vải lanh ra, lấy một khuôn mẫu nhỏ đặt vào tay hắn.

Vật ấy tròn, nặng tay, mặt trước khắc hình một con rùa đang bò chậm rãi trong vòng tròn, mặt sau là chim Lạc dang cánh bay lên giữa những họa tiết trống đồng sắc nét.

Ain nhướng mày, lật qua lật lại rồi hỏi:

“Cái này đẹp đấy. Ai thiết kế vậy?”

Rok lau tay bằng tấm vải đanh, tự hào đáp:

“Lak. Cậu ta chỉ phác thảo trong một buổi tối rồi đưa tôi làm. Nhanh mà hiệu quả. Nhưng khuôn này vẫn là bản thô, chắc khoảng một tuần nữa tôi mới làm xong bản hoàn chỉnh. Thế nào?”

Ain gật gù. Hắn nhìn về phía lò luyện đang rực lửa rồi nhắc nhẹ:

“Nói Mih mang hợp kim đến đây thử đúc. Nếu suôn sẻ, cuối tháng này ta có thể họp Hội đồng – thử nghiệm đồng tiền đầu tiên của Lạc Việt.”

Rok thoáng sững người, hỏi lại:

“Ý tộc trưởng là… phát hành luôn?”

Ain không đáp, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý rồi quay lưng, bước đi giữa làn khói nóng mù mịt.

…

Xa ngoài biên giới, đoàn giao thương đang len lỏi vượt núi tiến về phía Lạc Việt.

Garu đi đầu trên lưng một con tê giác, ánh mắt sắc như dao, quét qua từng bụi cây, từng bóng lá.

Hàng hải sản được đựng trong các chum nước lớn, muối đá lấy từ vùng núi bộ lạc Kai The giúp bảo quản chúng phần nào tươi mới.

Phía sau, Eny ôm chặt sổ ghi chép, mím môi lẩm bẩm:

“Còn một tuần nữa… Mong mọi thứ ở bộ lạc vẫn ổn.”

Duyên đi bên cạnh, thi thoảng lại lặng lẽ nhìn về phía chân trời, ánh mắt trĩu nặng như chứa cả một vùng ký ức chưa nói thành lời.

Trong đoàn có vài gương mặt mới. Một cô gái tóc đỏ rối bù, dáng vẻ hoang dã, lặng thinh bước đi cùng họ. Cô tên là Sol, một người sống sót từ bộ tộc ven biển đã tan rã. Garu thu nhận cô vì khả năng lặn sâu, nhận biết cá độc và sự… im lặng đáng tin của cô.

Garu nghe Eny lẩm bẩm, liền đáp khẽ:

“Không chỉ ổn. Tôi có cảm giác, bộ lạc đang chuẩn bị thứ gì đó rất lớn, mà chúng ta chưa tưởng tượng nổi.”

Eny chỉ cười nhẹ:

“Rac, anh nói thử xem bộ lạc chuẩn bị điều gì?”

Rac đang cưỡi một con dê, tay khoanh lại lười nhác:

“Không chắc. Nhưng tộc trưởng luôn có cách tạo bất ngờ.”

Tel chen vào, giọng chắc nịch:

“Có thể là hệ thống sức mạnh mới.”

Cả nhóm đồng loạt nhìn Tel như thể cậu vừa lỡ nói ra một bí mật. Tel gãi đầu, lúng túng:

“Ơ…tôi nói sai gì à?”

Garu bật cười gật gù:

“Không sai. Thậm chí rất đúng. Tôi suýt quên mất, may có cậu nhắc.”

Mọi người gật đầu đồng tình. Không khí nhẹ đi đôi chút. Lúc ấy, Lea cưỡi lợn rừng từ phía sau vượt lên, hướng mắt về Eny, nửa cười nửa giễu:

“Này Eny, em tính đưa hết đám nữ nhân kia cho tộc trưởng à?”

Eny hơi đỏ mặt, lí nhí:

“Uhm… Em không biết anh Ain xử lý thế nào, nhưng họ đã từ bỏ nhiệm vụ, lại bị mình khống chế rồi… nên chắc là vậy.”

Lea bật cười thâm ý, nói đủ cho đám đầu não nghe:

“Sao không chia bớt cho mấy cậu trai trẻ này?”

Lập tức, Garu, Rac, Tel đỏ bừng mặt, cúi đầu như học trò bị phạt. Vài cô gái trong đoàn cười khúc khích, không khí đột nhiên tươi vui hẳn lên.

Đám nữ nhân ấy đúng là có dung mạo xuất sắc – vóc dáng gợi cảm, gương mặt thanh tú, nhưng lại là nô lệ từ bộ lạc Kai The. Nếu không nhờ miệng lưỡi khéo léo của Eny, thì đã không thể thuyết phục họ từ bỏ nhiệm vụ để gia nhập Lạc Việt.

Hiện tại, để tránh tai mắt đối phương, họ bị trói nhẹ, chở trên một xe kéo phía sau đoàn vừa để ngụy trang, vừa đảm bảo an toàn.

Garu hắng giọng:

“Lea, trở về vị trí đi.”

Lea quay đầu, điều khiển lợn rừng trở lại nhưng vẫn không quên để lại một câu chọc:

“Rõ rồi, trưởng đoàn.”

Garu nhìn bóng lưng cô khuất dần sau bụi đường, nghiến răng lầm bầm:

“Con ả chết tiệt…”

…

Và rồi một tuần trôi qua.

Sau một tuần dài băng rừng vượt núi, Eny cùng đoàn giao thương cuối cùng cũng tới rìa lãnh thổ Lạc Việt.

Nhìn những cánh rừng vừa lạ vừa quen, ai nấy cũng dâng lên một cảm xúc khó tả. Bước chân càng nhanh hơn.

Những nữ nhân bị trói ở phía sau, nhíu mày, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Bộ lạc kia đây sao? Nhìn chẳng khác gì chỗ cũ cả.”

Câu nói ấy như giọt nước làm tràn bát nghi ngờ trong đám phụ nữ bị trói phía sau. Họ xì xầm, ánh mắt dần biến đổi.

Tiếng xì xầm ngày càng lớn, dường như họ đã dao động, chắc lẽ là hụt hẫng trước những lời mời gọi của Eny về một bộ lạc phát triển mà chẳng ai mường tượng ra được.

Nhưng bây giờ trong mắt chỉ thấy một khu rừng bình thường, mà đám người Eny lại phấn khích.

Những nữ nhân tự nhủ trong lòng mình đã bị lừa, nhưng có chỗ ở còn tốt hơn làm kiếp nô lệ cho bộ lạc ở vùng núi kia.

Nhưng không họ đã làm.

“Chào mừng mọi người trở về. Duyên. Lâu rồi không gặp, cô dạo này ốm đi đấy.”

Bỗng một giọng trầm phát ra từ trên cao, lạnh lùng nhưng quen thuộc. Ai nấy ngẩng lên, chỉ thấy bóng đen động đậy giữa cành lá, rồi “hắn” nhảy xuống nhẹ nhàng như mèo.

Từ trong khu rừng trước mắt, vô số kẻ mặc đồ đen xuất hiện, trên mặt họ là một cái mặt nạ đầy hình thù.

Mấy nữ nhân ở phía sau liền hoảng loạn, họ cảm thấy: một màu đen áp bức.

Duyên tiến lên trước, nhìn đám người rồi phì cười:

“Zua, anh có khiếu hài hước từ bao giờ thế?”

Zua mỉm cười, nó đáp:

“Được rồi, chuyện cần nói để sau đi. Mọi người đi tiếp khoảng 5km nữa là điểm tiếp đón.”

Zua đi lên vỗ vai Garu, lần lượt từng người. Đám người mặc đồ đen tách ra hai bên, nhường đường cho đoàn giao thương đi vào bộ lạc.

Duyên nhíu mày nhìn Zua hỏi:

“Nói đi. Mấy anh có chuyện gì?”

Zua nở một nụ cười nhạt:

“Nói rồi, cô cứ về đi. Chuyện ở đây để tụi này lo.”

Duyên với giác quan thứ sáu lập tức đoán ra vấn đề, cô hoảng hốt nói:

“Chẳng lẽ đám do thám. Chết tiệt! Dám lẻn vào tận đây à? Tôi sẽ xử sạch bọn chúng!”

Zua đưa tay ra, giọng lạnh lùng:

“Mau vào trong!”

Rồi Zua ghé tai Duyên nói nhỏ:

“Cô không nhớ Ain sao?”

Duyên lưỡng lực: “Nhưng…nhưng…”

Zua vỗ vai Duyên, mỉm cười nói:

“Không sao. Chuyện này Ain đã lường trước, tụi này ở đây 5 ngày rồi ngứa tay ngứa chân lắm. Cô cứ về đi.”

Duyên thở dài rồi dứt khoát quay về phía đoàn giao thương, trước khi đi cô vẫn để lại lời động viên:

“Bảo trọng.”

Nhìn bóng lưng người phụ nữ mạnh mẽ kia biến mất, Zua mới thở ra một hơi. Duyên luôn như vậy, cảm xúc luôn chi phối cô ả.

Nhưng chính vì vậy mà nhiệm vụ luôn hoàn thành xuất sắc.

Zua ngẩng mặt lên trời, nó tự hỏi không biết khi nào mình mới có thể làm được như Duyên.

Khi xưa chính vì lí trí mà nó chọn ở bên vợ chăm sóc giọt máu của mình, để rồi tên X lợi dụng để đó mà phản bội. Một chuỗi dây chuyền xảy ra.

Một tên đồ đen, đeo mặt nạ hình sói đi lại nói:

“Đội trưởng đi thôi.”

Zua lấy từ sau lưng một cái mặt nạ, hình chữ Z đeo lên rồi cất giọng nói rõ:

“Chúng ta thi nhé. Giết nhiều thưởng nhiều, giết ít thưởng ít.”

Một số tên bật cười dí dỏm nói:

“Đội trưởng đừng ăn gian là được.”

“Đúng đấy, lần trước tôi bị chôm mất một mạng đây. Lần này nhớ tính vào cho tôi.”

“Ai da, vũ khí của tôi sắp gãy rồi đấy. Mong mấy tên này dễ ăn một chút.”

“Vũ khí gãy thì ngươi chết đi sống làm gì?”

Tiếng cười đùa vang vọng giữa rừng như thể chúng chỉ là đám lính trẻ ham vui. Nhưng ai cũng biết – chỉ vài phút sau, chính những kẻ này sẽ trở thành lưỡi dao trong đêm, gieo rắc ác mộng cho bất kỳ ai ngáng đường.

Sự máu lạnh đối lập hoàn toàn trong vài phút như một cái chớp mắt.

Họ chính là kẻ nắm giữ bóng tối – đội Phán Quyết.

…

Eny và đoàn người di chuyển nhanh chóng tới một khoảng đất trống.

Trước mắt họ là khoảng hai mươi người cưỡi ngựa đang đứng chờ sẵn. Mặt ai nấy đều lạ hoắc, nhưng ánh mắt, cách đứng, cách cầm vũ khí – tất cả đều toát lên khí chất của người đồng tộc.

Hai bên đối diện nhau, gió từ rừng già thổi qua, mang theo hơi ẩm và sự căng thẳng khó tả.

Một người trong nhóm kỵ binh lên tiếng trước:

“Các người là đoàn giao thương?”

Eny bước lên thay mặt. Cô đảo mắt quan sát, gật đầu mà không nói. Người vừa hỏi hơi nhíu mày khi thấy dung nhan của cô vừa sắc sảo, vừa đầy uy nghi.

Một chút dục niệm thoáng qua trong mắt hắn, nhưng rồi biến mất ngay khi nhớ ra: trong đoàn này có ít nhất hai người vợ của tộc trưởng Ain.

Chọc vào họ là chết chắc.

Hắn nuốt khan một cái, đành nghiêm mặt hỏi tiếp:

“Được rồi. Cho tôi xem dấu vết xác nhận.”

Eny cắn nhẹ môi dưới, không nói gì, vén tay trái lên để lộ một vết khắc đặc biệt, ánh lên dưới nắng.

Người kia nhìn một thoáng rồi ra hiệu, quay ngựa rời đi. Eny phất tay, đoàn người bắt đầu di chuyển tiếp.

Garu kéo thú cưỡi tiến sát bên cạnh Eny, hạ giọng:

“Đám này là ai thế? Nói chuyện với chúng ta mà không coi chúng ta ra gì.”

Eny nghiến răng, trả lời qua kẽ răng:

“Tôi không biết. Tôi đang điên đây này. Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, nếu đám đó mà biết rõ thân phận chúng ta… thì tình hình còn rối hơn.”

Garu lắc đầu, ánh mắt sắc lại. Hắn nhìn quanh – một số người trong đoàn đang cố kìm nén sự phẫn nộ. Họ những người từng là trụ cột của bộ lạc, vợ tộc trưởng, chỉ huy, cố vấn, nay phải giơ tay chứng thực thân phận như những kẻ xa lạ.

Sáu tháng… chỉ mới sáu tháng mà thôi.

Và thế giới đã thay đổi nhanh đến thế.

Garu im lặng tiếp tục di chuyển, đúng là trước kia hắn có từng đi làm nhiệm vụ ở ngọn núi lửa tốn mất 2 năm trời, khi trở về hắn cũng chưa từng bị như lúc này.

“Không lẽ bộ lạc đã phát triển khổng lồ rồi sao?”

Hắn lắc đầu, bỏ đi những suy nghĩ lung tung.

Đoàn người vẫn di chuyển từ tốn.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hokage-truc-tiep-bat-dau-ban-kich-trang-naruto-cai-chet-tien-doan.jpg
Hokage Trực Tiếp: Bắt Đầu Bản Kịch Tràng Naruto: Cái Chết Tiên Đoán
Tháng 1 31, 2026
bat-dau-danh-dau-chung-cuc-kiem-thuat-kiem-23.jpg
Bắt Đầu Đánh Dấu Chung Cực Kiếm Thuật Kiếm 23
Tháng 2 7, 2026
tai-tu-tien-the-gioi-moi-ngay-ngau-nhien-thu-hoach-duoc-dong-dang-vat-pham
Tại Tu Tiên Thế Giới Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Thu Hoạch Được Đồng Dạng Vật Phẩm
Tháng mười một 2, 2025
nguoi-mot-cai-vo-phu-ai-bao-nguoi-luyen-kiem
Ngươi Một Cái Võ Phu, Ai Bảo Ngươi Luyện Kiếm ?
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP