Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thu-do-tra-ve-bat-dau-nhan-ma-toc-nu-de.jpg

Thụ Đồ Trả Về, Bắt Đầu Nhận Ma Tộc Nữ Đế

Tháng 1 26, 2025
Chương 865. Cuối cùng Chương 864. Hồng Mông thế giới
ta-than-vuc-tat-ca-deu-la-dia-cau-nguoi-choi

Thần Chỉ Thời Đại, Ta Trong Thần Vực Tất Cả Đều Là Địa Cầu Người Chơi

Tháng 2 2, 2026
Chương 743: Chứng đạo chi kiếp, khó mà lựa chọn. Chương 742: Hỗn Độn Ma Viên đoạt xá.
dien-roi-nguoi-quan-muoi-van-uc-goi-tien-tieu-vat.jpg

Điên Rồi ! Ngươi Quản Mười Vạn Ức Gọi Tiền Tiêu Vặt?

Tháng 2 11, 2025
Chương 274. Đại kết cục Chương 273. Khổ nhục kế
sang-tao-quy-di-danh-sach-sau-toan-cau-hoi-han-dam-sau-lung-ta.jpg

Sáng Tạo Quỷ Dị Danh Sách Sau, Toàn Cầu Hối Hận Đâm Sau Lưng Ta

Tháng 2 11, 2025
Chương 202. Một vực ba mươi thần, đại kết cục! Chương 201. Tam đại mới danh sách!
than-hao-ngan-ti-tien-rieng-bi-ngoc-tieu-muoi-lo-ra-anh-sang.jpg

Thần Hào, Ngàn Tỉ Tiền Riêng Bị Ngốc Tiểu Muội Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 1 25, 2025
Chương 190. Cha, ngươi lại bắt đầu giấu tiền riêng? Chương 189. Tề Bạch Thạch tôm
hong-phuc-te-thien-lang-le-tu-thanh-dao-quan

Ta Tại Tu Tiên Giới Xu Cát Tị Hung

Tháng 1 5, 2026
Chương 584: Lục Chí Thành huynh muội nhanh chóng trưởng thành, thiên phú cực hạn-2 Chương 584: Lục Chí Thành huynh muội nhanh chóng trưởng thành, thiên phú cực hạn
truong-sinh-tu-liep-yeu-thuyen-bat-dau-can-kinh-nghiem.jpg

Trường Sinh: Từ Liệp Yêu Thuyền Bắt Đầu Can Kinh Nghiệm

Tháng 2 26, 2025
Chương 521. Thái Sơ Chi Ảnh Chương 520. Vấn đỉnh
anti-fan-uc-van-ta-tai-di-gioi-xung-ton-dao-to

Anti Fan Ức Vạn, Ta Tại Dị Giới Xưng Tôn Đạo Tổ

Tháng mười một 26, 2025
Chương 650: Đại kết cục! Chương 649: Thiên quân + Võ Thánh!
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 284 : Tâm Ma (6)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 284 : Tâm Ma (6)

Ain bới cơm vào hai bát, phần Sopa thì để nhiều hơn một chút vì cô hay nói dỗi rằng “tập luyện giữ dáng nhưng ăn thì không nhịn được.” Hắn nhớ lại câu đó mà bật cười.

Lần đầu tiên hắn nghe cô nói câu đấy, là lúc Sopa còn khoác áo da thú rách rưới, nhưng ánh mắt lại không che giấu được nét bướng bỉnh ngây thơ của một cô gái chẳng có quyền lựa chọn.

Hôm nay trời có nắng nhẹ. Ánh sáng xuyên qua cửa tre, lốm đốm vàng trên mặt bàn gỗ mộc. Ain bưng khay cơm lên, vừa định bước vào phòng thì nghe tiếng Sopa:

“Anh đang cười một mình à?”

Ain giật mình, nhưng rồi lại gật đầu: “Ừ. Nghĩ lại thấy em lúc mới tới sợ sệt hơn bây giờ nhiều.”

Sopa vén chăn, chống tay ngồi dậy, mái tóc dài xõa ra hai bên vai. Dáng người mảnh mai, làn da trắng ngần dưới tia nắng khiến Ain thoáng ngẩn người.

“Vậy sao anh vẫn nhận em làm vợ?”

“Vì em biết quá nhiều,” Ain đáp tỉnh bơ: “Với cả… đẹp.”

Sopa nguýt hắn một cái nhưng mặt thì đỏ lên. Cô đón lấy bát cơm và thìa gỗ, bắt đầu ăn một cách tự nhiên.

Trong khoảnh khắc ấy, Ain cảm thấy yên bình lạ thường không tiếng hô hào, không chính sự, không dã tâm. Chỉ có một căn nhà nhỏ, bát cơm nóng và người phụ nữ thật lòng nhìn hắn.

Ain chống cằm, nhìn Sopa ăn. Bỗng, hắn hỏi:

“Nếu một ngày anh phải rời đi, em sẽ thế nào?”

Sopa ngừng đũa, mắt nhìn xuống bát cơm một lúc, rồi cô ngẩng lên, không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Rời đi… có trở về không?”

Ain không đáp ngay. Hắn chỉ cúi đầu, lặng im. Sopa gật nhẹ, như đã hiểu tất cả.

“Vậy thì em sẽ chờ. Nhưng nếu anh không về… em cũng sẽ sống tiếp. Vì em là vợ của tộc trưởng Lạc Việt. Không thể yếu đuối được.”

Câu trả lời ấy khiến Ain có chút sững sờ. Cô gái trước mặt không còn là một người bị hắn “chiếm giữ” để bịt đầu mối nữa. Mà là một người đã bước vào cuộc đời hắn bằng cả trái tim.

Ain vươn tay nắm lấy tay cô. Cả hai không nói gì thêm, nhưng trong lòng Ain biết rõ – tình cảm này đã không còn là một phần trong kế hoạch.

Mà là một thứ đã vượt ngoài dự liệu.

Và rồi…

“Anh Ain!!!”

Rin từ ngoài cửa chạy thẳng vào phòng ngủ, với nụ cười trên môi, đôi mắt sáng rực không màn Ain và Sopa đang ăn.

Ain còn chưa tỉnh táo thì Rin đã nằm trên lưng hắn, cô nàng ngọ nguậy không hề yên tĩnh.

Việc này khiến Ain khó hiểu: “Bình thường Rin chững chạc lắm mà ta.”

Khi hắn kéo Rin ngồi đối diện mình mới hiểu ra tình trạng của cô.

Cười tươi nhưng không thể dừng, tính tình thoải mái như trẻ con.

Đây có thể là do ảnh hưởng tới một chất độc hay mà là một loại cây nào đó mà Rin đang nghiên cứu.

Ain chỉ có thở dài, Rin rất thường bị mấy triệu chứng lạ như này, có lúc cô cọc như chó dữ, có lúc thì sợ sệt ngồi co ro một góc.

Tất cả là do những thành quả nghiên cứu chất độc của bản thân.

Thực vật thời đại này phải nói là vô tận, chỉ riêng loại có độc thôi cũng có hàng ngàn, hàng vạn tha hồ cho Rin nghiên cứu cả đời. Mà mỗi loại độc lại có di chứng khác nhau, có cây gây cười, có cây gây khóc, có cây khiến mất trí nhớ tạm thời.

Vì vậy mà Rin phải tự tìm cách kháng độc cho chính mình, mà cách thường dùng nhiều nhất là tự nạp vào cơ thể mình thông qua uống trực tiếp, hoặc là vết thương.

Vì vậy mà cơ thể Rin như một bình rượu độc, chính vì độc tố quá nhiều nên kháng thể bên trong cô rất mạnh. Có thể áp chế chất độc miễn cưỡng vài giờ, trước khi chúng bị đẩy ra bằng đường bài tiết.

Nhưng không phải chất nào cô cũng kháng được, đó là lúc cách thứ hai được giải quyết chất độc. Dùng nước hồ Thần Quy rưới lên miệng vết thương, đợi vài ngày để ổn định lại cơ thể, chất độc cũng sẽ tiêu tan.

Sau khi lành lặn, Rin sẽ tự đúc kết ra ảnh hưởng để xem có cần thêm vào vườn cây của mình không. Ngoài nghiên cứu độc được thì cô còn nghiên cứu thảo dược.

Nên nói ra là Rin tự độc, tự trị được.

Nhưng Ain nhìn tình trạng này của Rin thì chắc rằng cô chẳng thể nào nhớ mà ghi chép.

Vì vậy mà hắn mang ‘con khỉ’ bám trên người đi ra ngoài. Để lại Sopa tiếp tục ăn sáng trong hậm hục, mới vừa tình cảm một xíu liền bị ‘con khỉ’ phá hỏi sao mà Sopa không tức cho được.

Cô nhìn theo bóng lưng hắn, mặt lạnh dần lại. Cái thìa trong tay bị bẻ cong mà cô không hề hay biết.

Đã vậy còn mang “con khỉ” đó đi ra ngoài, để mình cô nằm đây? Sopa cắn môi.

…

Ain cùng Rin đi ra khỏi phòng. Hắn đi lại bàn làm việc, lấy giấy bút viết vài dòng về tình trạng hiện tại của Rin, để sau này khi cô tỉnh lại còn biết cách xử lý.

Vừa viết xong, Ain quay lại thì phát hiện Rin… đã ngủ thiếp đi ngay trên nền đất. Hắn cúi xuống, định bế cô trở lại phòng ngủ.

Nhưng…

“A~Á!!” Ain nhăn mặt. Rin níu tóc hắn kéo giật ngược, miệng khúc khích cười.

“Đừng tưởng em ngủ nha, hihi~” Cô nói líu lo, rồi còn chọt chọt mũi hắn.

Ain thở dài, chẳng còn cách nào khác ngoài việc bế “con khỉ” này ra ngoài.

Rin vừa ra ngoài, mắt liền sáng lên như đèn lồng:

“TRỜI ƠI!! Mây giống kẹo bông gòn nè!!” Cô reo to, giơ hai tay lên trời như muốn bắt lấy.

Cô nhảy khỏi tay Ain, chạy vòng vòng bãi cỏ, tay giơ lên hái hoa, rồi bất chợt cúi xuống nhặt một hòn đá tựa hình trái tim:

“Nè, em tìm thấy trái tim của anh nè~ hihi, đem nướng chắc ngon lắm luôn á!”

Ain nhăn mặt, lắc đầu: “Ờ… đẹp trời thật.”

Rin chạy quay lại, hai mắt long lanh:

“Anh Ain, em có đẹp hơm~?”

“Có.”

“Khôngggg! Phải nói là siêu siêu đẹp cơ~ nói lại lẹ~!”

“…Siêu đẹp.”

“Pleeeeee~~!!!” Rin cười toe, rồi quay vòng như con quay, miệng hát một bài chẳng ai hiểu lời.

Thấy mệt, Rin ngồi phệt xuống bãi cỏ. Nhưng chỉ vài giây sau, cô ngó sang Ain, chu môi:

“Anh Ain~ anh tập võ xong sẽ cứu Sopa hở~?”

“Ờ, chắc vậy.”

“Nhưng Sopa là em, còn anh là… là… CON HỔ!! Gừrrrr!!!” Cô nhào tới cắn tay hắn nhưng chỉ cắn trúng… không khí.

Ain bắt đầu nghi ngờ cô đang chơi trò nhập vai một mình ở một vở diễn nào đó trong đầu.

Cô lại chạy tới bờ sông, chồm người định chụp cá. Ain lập tức kéo cô lại.

“KHÔNG CHO EM BẮT!!” Rin lập tức nhảy dựng lên, miệng mếu máo:

“Anh xấu!!! Anh ghét em rồi đúng không???” Nước mắt Rin rưng rưng như sắp vỡ đê.

Ain dở khóc dở cười, đưa tay lau nước mắt:

“Nước lạnh lắm…”

Nói xong, hắn chạm tay xuống mặt nước. Cảm giác lạnh buốt khiến hắn rùng mình.

Rin thấy thế liền chui vào lòng Ain, lí nhí:

“Vậy anh bảo vệ em khỏi nước lạnh nha… đừng để em tan như đá nha…”

Rồi cô lại chạy loanh quanh, đá cỏ, nhảy múa, lấy lá làm vương miện, cầm cành cây hô to:

“Ta là nữ hoàng của rừng xanh! Tất cả cá, chim, và… và… đá cuội phải nghe lệnh ta!!”

Còn Ain thì chỉ có thể ngồi trong chòi nhìn theo bất lực, mà cũng không khỏi bật cười.

Sau khoảng một giờ quậy phá, Rin nằm lăn ra bãi cỏ, ngủ ngon lành như mèo con.

Ain đi lại, nhẹ nhàng ẵm cô trở về nhà. Đầu Rin gục vào vai hắn, miệng còn lẩm bẩm mấy từ chẳng ai hiểu:

“Cá bay… con gà… kẹo ngọt…”

Ain mỉm cười, hắn nhìn Rin một cách bất lực nhưng nó lại mang theo sự yêu thương vô tận: “Con bé này… đúng là hết thuốc chữa.”

Ain bước vào nhà cùng với ‘em bé’.

Hắn mở cửa phòng, bước vào nhẹ nhàng như chưa có chuyện gì xảy ra, đặt Rin lên một góc giường rồi đưa tay lau trán. Nhìn thấy khuôn mặt hậm hực của Sopa, Ain lập tức biết mình phải đối mặt với chuyện gì.

“Em giận?” Ain ngồi xuống cạnh giường, giọng như thể đang dỗ trẻ con.

Sopa không đáp, chỉ xoay lưng lại.

Ain đặt tay lên vai cô, im lặng một lúc rồi nói nhỏ:

“Xin lỗi. Rin không kiểm soát được mình. Anh phải lo.”

Sopa vẫn không nói, nhưng cánh tay đưa ra sau kéo lấy áo hắn.

Ain nằm xuống, ôm lấy cô từ phía sau.

“Anh chỉ muốn bảo vệ các em. Dù là em, hay Rin, hay bất cứ ai… đều là trách nhiệm của anh.”

Sopa quay người lại, đối mặt hắn, giọng run rẩy:

“Vậy em là trách nhiệm, hay là tình yêu?”

Câu hỏi khiến Ain khựng lại vài giây.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe kia, ánh mắt ấy không cần trả lời – nó đã biết rõ rồi, chỉ muốn nghe chính miệng hắn nói ra.

Ain vuốt mái tóc mềm, khẽ nói:

“Là cả hai. Nhưng tình yêu thì không cần lý do.”

Sopa không nói gì nữa. Cô chỉ vòng tay ôm lấy cổ hắn, thật chặt.

Cả hai dần chìm vào giấc ngủ trưa.

…

Khi Ain tỉnh dậy. Sopa đã biến mất. Rin vẫn ngủ trong vòng tay của hắn.

Nhìn thân hình nóng bỏng trước mắt, Ain tặc lưỡi không thôi. Rin không mặc quần áo.

Hắn đảm bảo đây là trò chăm trọc của Sopa để lại.

Rin trong trạng thái này rất nhạy cảm, mỗi hành động của Ain đều sẽ ảnh hưởng tới quá trình sau khi tỉnh dậy của Rin.

Dù trước mắt Ain tâm hồn ‘bé nhỏ’ của Rin trong hình hài người lớn, khiến hắn không khỏi những chuyện sinh lý.

Nhưng thật sự hắn muốn đè Rin ra để cô sinh con cho hắn.

Chỉ là Ain biết đâu nên là con, đâu là người.

Hắn đành ngồi dậy, bước xuống nhà tắm, dùng nước lạnh tạm lắng cơn ‘thèm con’ xuống.

Bước ra ngoài, Ain hoàn toàn tươi tỉnh, hắn ngó qua phòng ngủ, thấy Rin vẫn nằm đó mới đi ra khỏi nhà.

Gia đình Ichi thì đã tự động kiếm bãi đi săn rồi, bọn chúng cũng đã quay lại bản năng của mình không còn chờ cho ăn như trước.

Ain liếc qua chỗ chuồng chó rồi nhanh chóng đi tới khu Luật Pháp, mục đích không gì là khen đám người ở đó.

Bởi vì đã giữ bộ lạc ổn định trong lúc hắn biến mất.

Đi trên đường, Ain chẳng thoát được những lời mời gọi của những phụ nữ trẻ trung ở khu Thủ Đô. Ain nhìn những thứ hở hở ẩn ẩn, phập phồng theo nhịp thở mà cười khổ.

Mới vừa hạ hỏa mà giờ thấy cảnh này nó lại như núi lửa chực chờ phun trào.

Ain vội tránh nhưng lại gặp mấy tộc nhân nam muốn mấy thứ như: quyền lực, kết hôn, con cái, chúc phúc,…Đương nhiên là hắn nói tránh hết.

Mấy cái đòi hỏi đó thì đi tìm nơi liên quan mà giải quyết, tìm hắn làm gì?

Sau vài phút thì Ain mới ra được khu Thủ Đô, tiến về nơi muốn tới.

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ba-vuong-phu-the-dieu-thuyen-vi-ta-thay-y-phuc.jpg
Tam Quốc: Bá Vương Phụ Thể, Điêu Thuyền Vì Ta Thay Y Phục
Tháng 1 24, 2025
huyen-phach-cuu-thien.jpg
Huyền Phách Cửu Thiên
Tháng 1 18, 2025
thuc-tinh-giam-dinh-thuat-phat-hien-nu-nhi-den-tu-tuong-lai.jpg
Thức Tỉnh Giám Định Thuật, Phát Hiện Nữ Nhi Đến Từ Tương Lai
Tháng 12 9, 2025
than-an-vuong-toa.jpg
Thần Ấn Vương Tọa
Tháng 1 11, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP