Chương 283 : Tâm Ma (5)
Buổi trưa.
Ain nhờ Ichi chở mình tới các khu vực lớn một lượt, chủ yếu là cho mọi tộc nhân thấy tộc trưởng vẫn bình thường, họ chỉ có thể nghĩ là có trục trặc gì đó ở khu Thủ Đô nên mới ảnh hưởng tới bọn họ mà thôi.
Dù là dừng lại mỗi khu vực chỉ vài chục phút trò chuyện, nhưng quãng đường tổng thể lại rất dài, khiến cho Ichi dù thể lực sung mãn cũng chẳng thể chạy được một quãng rồi nằm đống thở như chó chết.
Ain cũng chẳng còn cách nào là vác Ichi tới trạm dịch gần đó cho nghỉ ngơi.
Sau khi tới nơi thì Ain bàn giao Ichi cho các thành viên trạm dịch chăm sóc dùm, rồi hắn hỏi trạm trưởng xem có con thú cưỡi nào không.
Cũng may là ở trạm dịch này có một con ngựa vừa mới huấn luyện xong, tuy vẫn chưa đủ điều kiện làm thú cưỡi chính thức nhưng vẫn tạm đáp ứng việc chở người tới một chỗ nhất định.
Ain sau khi nghe xong liền thở ra một hơi, bởi hắn còn đang sợ không có thứ chở đi đây. Có là mừng lắm rồi.
Cuối cùng, Ain dặn dò Ichi rằng nếu khỏe lại cứ chạy về nhà trước đi. Còn hắn thì cưỡi con ngựa tiếp tục di chuyển, trước những màn vỗ tay của đám người trạm dịch như đưa tiễn lính ra chiến trường.
“Không lẽ đám này muốn mình chết thật sao?”
Ain lẩm bẩm, sau khi nghe tiếng vỗ tay ở sau lưng, hắn lắc đầu bỏ suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu. Mắt dán chặt vào phía trước, tay nắm chặt dây cương, gặp chướng ngại vật thì dùng tay giật dây cương để con ngựa né tránh theo hướng giật.
Sau vài lần thì Ain hoàn toàn mỉm cười, con ngựa này hoàn toàn nghe lời người cưỡi, nó cũng chạy rất đầm, tốc độ ở mức tốt.
“Hèn gì, hồi nãy đám người kia cười tươi quá trời.”
Ain nghĩ lại về lúc bàn giao ngựa rồi nói nhỏ, con ngựa dường như nghe thấy nên hưng phấn mà tăng tốc thêm. Sự tăng tốc đột ngột làm Ain chớ vớ, hắn kịp nắm chặt phần lông bờm nên mới không ngã ra sau.
Ain vội điều chỉnh lại tốc độ, hắn vuốt ngựa thở phào. Thì ra cái mà con ngựa chưa đủ điều kiện làm thú cưỡi là vậy. Nó dễ hưng phấn bất ngờ.
Nếu không phải là Ain có sự nhạy bén với tử thần thì hắn đã có thể bị con ngựa này hại rồi.
Sự ổn định của con ngựa giúp Ain nhanh chóng tới trạm dịch tiếp theo. Ain tới nơi liền đổi thú cưỡi khác, cưỡi con ngựa đó nữa ngã chổng vó lúc nào không hay.
Ain đổi ngựa xong, không quên dặn người trạm dịch ghi lại đặc điểm của “con chiến mã hưng phấn” kia vào sổ theo dõi. Hắn nói nửa đùa nửa thật:
“Lần sau ai mượn thì nhớ phát kèm tờ cam kết sống còn.”
Mấy người ở trạm dịch cười rộ, có người còn hô to:
“Chúc tộc trưởng cưỡi ngựa không ngã lần nữa!”
Ain phất tay, không thèm đáp, nhưng khóe môi khẽ cong. Hắn đã quá quen với kiểu trêu chọc nửa thân mật nửa kính trọng ấy rồi.
Mỗi lần qua trạm dịch là Ain một lần đổi thú cưỡi, từ tê giác, bò, lợn rừng, dê, cừu, trâu… Mỗi con đều có sự ưu và khuyết khi làm thú cưỡi.
Cuối cùng Ain cũng tới được khu vực cuối cùng là khu Bờ Biển.
Ain xuống ngựa, tháo khăn trùm đầu, để lộ gương mặt vẫn còn vết trầy.
Tộc nhân đang canh gác thấy liền dùng tay lắc chuông đồng bên cạnh, tiếng kêu leng keng đánh động mấy tộc nhân gần đó.
Một tiếng hét vang lên:
“Là tộc trưởng! Tộc trưởng tới!”
Ain giơ tay lên trấn an:
“Ừ, ta tới thăm hỏi mọi người một chút. Làm việc tiếp đi, đừng đứng đó như thấy ma sống.”
Mọi người xung quanh liền bật cười. Không khí vốn nặng nề suốt mấy ngày nay như được gỡ bỏ. Ain không cần phải nói nhiều, chỉ cần có mặt thôi, là đủ khiến mọi người an lòng.
Hắn dành ít phút đi dạo, hỏi han vài người, gật đầu trước vài câu báo cáo.
Tới khi định rời đi, có một cô bé con chạy tới đưa cho hắn một củ khoai nướng còn nóng hổi, nói lí nhí:
“Mẹ bảo… tộc trưởng ăn cái này cho khỏe.”
Ain khựng lại, nhìn củ khoai cháy một bên vỏ, rồi bật cười nhận lấy. Hắn xoa đầu cô bé, gật đầu thật khẽ:
“Cảm ơn. Nóng lòng thương dân như mẹ cháu, sau này chắc là trưởng khu.”
Cô bé chẳng hiểu gì, chỉ biết cười toe. Ain bước đi tiếp, tay cầm củ khoai, lòng hơi ấm lại.
Ain leo lên ngựa rồi ngoái đầu lại vẫy tay với mấy người ở đấy.
Con ngựa chạy đi, bóng người mờ dần, bé gái kia vẫn chăm chú nhìn theo dù khó hiểu trước lời nói của tộc trưởng nhưng đứa bé không hỏi mẹ mình.
Mãi tới khi dòng người dần tan, mẹ giục ở sau. Đứa bé vẫn nhìn theo.
Nếu chịu mở lời có khi tương lai của đứa nhỏ đã tốt hơn.
Âu cũng là số phận mà thôi.
…
Ain trở về khu Thủ Đô kết thúc một ngày mệt mỏi, lúc hắn tới thì trời đã tối lắm rồi. Ain nhìn ánh sáng rực ở nơi đây mà lặng im.
Hắn đi bàn giao con ngựa cho một tộc nhân nhóm Nuôi thú, để sáng họ dẫn con vật về trạm dịch gần đó chăm sóc và huấn luyện.
Ain đi tới nơi đặt bức tượng con rùa. À không, sáng mai nó đã có tên chính thức rồi. Đền Thần Quy.
Trong tháng hai này sẽ có đội Xây dựng tới xây dựng đền.
Ain đi lại chỗ bức tượng, bên cạnh có một ống tre đựng nhang. Ain lấy 3 thanh rồi dùng cặp đá lửa mà hắn mà luôn mang theo bên người. Đây chính là cặp đá lửa của mẹ hắn, năm đó trốn chạy chỉ có thứ này được hắn giữ lại.
Bởi đó là kỷ vật gia đình cuối cùng mà hắn có.
Từ lâu, Ain đã rất muốn cử Ry trở lại bộ lạc Đá đá năm xưa để tìm xác người thân, hắn muốn chôn cất họ một cách tử tế nhất nhưng nền tảng bộ lạc Lạc Việt chưa vững thì Ain chưa dám đánh liều được.
Ai mà biết là sau mấy năm bộ lạc Huyết Sắc rời đi, thì nơi đó đã mọc bao nhiêu bộ lạc, đồi núi ở đó còn như xưa, động vật nguy hiểm có chiếm đóng.
Chỉ việc quay về khu núi lửa mà Ry cũng mất cả năm trời, nếu về bộ lạc Đá đá có lẽ cũng mất ít nhất một năm rưỡi, dù bây giờ hắn có thú cưỡi đi chăng nữa.
Con đường không thể đi như xưa được, ngọn núi tuyết kia chẳng hề dễ dàng để leo, năm xưa Ain cùng đám bạn cũng mất mấy tháng mới vượt qua thì bây giờ cũng sẽ như vậy.
Đi đường vòng như bộ lạc Huyết Sắc thì Ain không rõ mình sẽ gặp gì, bởi vì sự tàn sát của chúng chắc chắn đã để lại nơi đó một mối thù lớn. Bây giờ hắn lại cho người xuất hiện từ hướng mà bộ lạc Huyết Sắc rời đi, chắc chắn có một sự hiểu lầm lớn diễn ra.
Ain không muốn đánh cược mà mình không có tỷ lệ thắng.
Lửa cháy, nhang thơm.
Ain chắp tay trước bức tượng rồi lạy ba cái, đặt ba nén nhang lên lư hương rồi lạy một lần nữa.
Hắn nhìn bức tượng ngày càng lớn càng vui trong lòng, rồi lại nhìn cặp đá lửa mang trên cổ Ain lại buồn bã suy tư.
Ánh nhang mờ mịt cháy trong bóng tối, gió đêm len lỏi qua những khe đá và mặt cỏ, mang theo hơi lạnh của sương khuya. Ain vẫn đứng đó, đôi mắt khô ráo nhưng sâu hoắm.
Bóng hắn đổ dài trên nền đất, như hòa vào hình bóng của những người đã khuất, những người mà hắn không thể quay về để tiễn đưa lần cuối.
“Con vẫn chưa thể về được,” Ain thì thầm: “Mẹ chờ thêm một chút nữa thôi.”
Dưới ánh sáng lập lòe của ba que nhang, cặp đá lửa trên cổ hắn ánh lên sắc cam lặng lẽ. Bàn tay hắn nắm chặt nó như sợ mất. Rồi buông ra. Rồi lại nắm.
Hắn ngồi xuống bậc đá trước bức tượng rùa, tựa lưng vào thân đá lạnh buốt. Mệt mỏi đã len sâu vào từng đốt xương, từng suy nghĩ.
Cả ngày rong ruổi qua các khu, trò chuyện, cười nói, ra vẻ tươi tỉnh – Ain biết mình không thể gục trước ai được.
Nhưng lúc này, hắn chỉ là một người đàn ông đơn độc.
Một đứa con của mẹ mình.
Một người gánh vác cả bộ lạc, nhưng đôi khi không gánh nổi chính ký ức trong tim.
Cơn gió nữa lại thổi qua, lần này có mùi tro lạnh lẽo và hương nhang quẩn quanh. Ain mở mắt, đứng dậy phủi bụi quần áo.
Trên đường về, Ain đi bộ. Hắn không cần ai hộ tống, cũng không mang đuốc. Đường ở khu Thủ Đô đã có đèn tre thắp đều đều theo lối, từng ánh đèn như sao rơi, dẫn hắn trở lại nhà mình.
Từng căn nhà hai bên đã tắt bớt đèn, chỉ còn lại những ánh sáng nhỏ, ấm và hiền.
Ain đi qua mà không làm phiền ai. Cũng chẳng ai ra hỏi han. Hắn thích vậy. Một đêm yên tĩnh, để suy nghĩ về chuyện ngày mai.
Còn tối nay…
Chỉ còn lại hắn và căn nhà trống.
Ain mở cửa, tiếng gỗ kêu cọt kẹt.
Không ai chờ. Không lời chào.
Hắn đóng cửa lại, thắp lên ánh đèn dầu ở góc nhà rồi vào phòng ngủ.
Bóng tối trong mắt. Đêm vẫn còn dài. Nhưng Ain sẽ ngủ. Ngủ để tiếp tục gánh cả bộ lạc vào ngày mai.
…
Tiếng gà gáy lại vang lên.
Ain mơ màng tỉnh giấc, hơi ấm bên phải truyền tới. Ain đưa mắt qua rồi mỉm cười.
“Sopa!”
Ain nói nhỏ nhẹ, hắn vén những sợi tóc lên, để lộ ra gương mặt xinh đẹp của cô nàng. Ain nhìn khóe mắt đỏ hen, hẳn là cô nàng đã khóc rất nhiều khi hắn mất tích.
Ain vuốt má mịn của Sopa, hắn cũng đã lường trước việc Sopa sẽ bị tổn thương khi mình đột nhiên biến mất. Nhưng không ngờ tổn thương này lại lớn hơn dự đoán.
Có lẽ là cô đã rất yêu hắn.
Bàn tay thô ráp lướt qua làn da nhạy cảm, khiến Sopa tỉnh giấc. Cô mở mắt nhìn gương mặt đang nhìn mình.
Sopa không biết nói từ ngữ gì, cô làm theo bản năng. Sopa vươn người, dùng đôi tay ngọc ngà của mình ôm lấy cổ Ain. Khi mà mặt hai người chỉ cách nhau vài cm, Sopa đã tiến tới hôn hắn thắm thiết.
Ain không phản kháng, hắn nhẹ nhàng siết lấy cơ thể trong vòng tay vào lòng mình.
Ain hoàn toàn chiều chuộng người vợ mới này, tình cảm cả hai chỉ mới xác nhận chưa đầy một tháng, nên cần rất nhiều thời gian để vung đầy cảm xúc mới lạ.
Sau 30 phút khởi động công việc ‘tạo em bé’.
Sopa nằm thoải mái trên giường chờ Ain nấu cơm rồi đút mình ăn.
Ain thong thả bước xuống bếp nấu ăn, hắn đã dần mở lòng mình, chính hắn cũng chẳng thể hiểu bản thân.
Ban đầu hắn muốn chiếm đoạt Sopa vì sự an toàn bản thân, bởi vì cô nàng biết bí mật của hắn.
Nhưng rồi thời gian lại thay đổi, Ain cảm giác mình giống đang yêu.
Yêu thật sự giữa thời đại này.
Bốn cô vợ kia cũng chỉ là mục đích riêng của hắn. Vậy mà bây giờ…
Không lẽ trái tim của hắn đã vụn vỡ nên cần tìm chất keo hàn gắn chúng lại?
Ain mỉm cười đầy chua chát.
Từ khi nào mà người hắn yêu cũng là do số phận sắp đặt?
Số phận đúng là chẳng để cho ta yên.
tấu chương xong