Chương 266 : Hội Thao Sân Vận Động Mùa Đông (6)
“Trận đấu bắt đầu lại.
Đội Thần Tốc chỉ chuyền về sân nhà một cách từ tốn, rất khó hiểu chẳng phải họ đang bị dẫn trước sao?
Có lẽ họ sợ bị phản công một lần nữa, đội Đại Sơn vẫn như mọi khi, họ hoạt động ở sân nhà, nhường thế trận cho đối phương.
Theo thông số hiện tại, đội Đại Sơn là đội có tỷ lệ chuyển hóa cơ hội phản công thành bàn thắng cao nhất giải, với con số lên tới 48% – tức gần một nửa các đợt phản công của họ chuyển hóa thành bàn. Một con số cực kỳ đáng gờm.
Vì vậy đội Thần Tốc cũng không cần quá thận trọng như này, nhìn trên khán đài có thể thấy cổ động viên cũng không hài lòng cách chơi này.
Bóng đã tới chân Ry, cậu sẽ làm gì đây?
Ry từ tốn dẫn bóng lên. Bta và Lme không áp lực, hai cậu nhóc chỉ dè chừng và có thể dự đoán để cướp bóng mà thôi.
Một pha phối hợp nhỏ của Ry và đồng đội để thoát khỏi hai đứa nhỏ.
Ry đã vượt lên rồi. Ồ! Cả đội hình Thần Tốc di chuyển đồng đều, họ đang dần áp lực lên sân đối phương.
Simo, Kja và Ved đều dâng cao.
Ry dẫn bóng nhịp nhàng, khác hẳn với cậu ta trước đó vài tháng. Chỉ mới vài trận, Ry đã lột xác hoàn toàn, giờ đây cậu đã là một đội trưởng kiên cường.
Ôi! Dio chạy tới, mục đích của cậu ấy chắc là chặn đứng bạn thân của mình.
Ry và Dio trao nhau vài câu ngắn ngủi chẳng ai nghe rõ gì, nhưng mặt Dio đỏ lên, như vừa bị bạn thân khiêu khích. Lần này, họ không phải là đồng đội mà là đối thủ.
Ry muốn vượt qua.
Nhưng Dio đã cản cậu ta lại, Dio quay người chắn bóng, Ry muốn thoát khỏi nhưng sức của cậu vẫn chưa đủ. Bóng ở trước mặt, Ry dùng sức tì đè lại.
Ôi! Dio ngã rồi, trọng tài không thổi còi, nhưng Dio đã kịp đẩy bóng cho đồng đội.
Ry lao tới cướp lại bóng.
Một cảnh nhốn nháo, cả hàng tiền vệ hai bên lao vào nhau tranh giành bóng.
Thể chất của đội Thần Tốc tốt hơn, họ đã đoạt được bóng.
Ngay lập tức Simo dẫn bóng khoảng cách bây giờ là khoảng 37m. Mắt Simo đã dán vào phía cầu môn, chỉ là Dio đã kịp chạy về phía sau Simo rồi.
Ry cũng chẳng dám đuổi theo bởi phía sau cậu còn cặp tiền đạo nhí.
Ved và Kja chạy tới hỗ trợ, nhưng họ chẳng thể giúp được lúc này vì đối phương đang theo kèm rất rát.
Simo phải tự mình xử lý, Rok đã ở trước cầu môn rồi.
Mih chạy lên? Cậu ta làm gì vậy, chỉ còn 3 người ở lại, không lẽ Kai tự tin trước khả năng của mình nên mới chỉ đạo Mih chạy lên áp lực.
Simo quay lưng che chắn. Một tay giữ bóng, một tay đẩy đối thủ. Mih đã băng tới. Không còn thời gian nghĩ ngợi.
Cậu ta xoay người, thoát khỏi người kèm, cậu ta tung chân như sấm sét.
Mih nhảy lên chắn bóng. Nhưng đã không kịp, bóng bay vụt qua người Mih.
Đường bóng cong vút như cầu vồng, quả bóng được nhắm tới góc chữ A cao bên trái.
Kai bất ngờ nhưng vẫn kịp búng người, ngón tay của cậu chạm vào bóng. Bóng bật ra, Rok lao tới và tung cú sút bồi.
Một cái bóng hậu vệ bay tới che bóng bằng thân mình, bóng lại bật ra lần nữa. Kai kịp thời quay lại trung tâm khung thành.
Một hậu vệ khác đã kịp phá bóng ra biên, trước khi có một ai đó tung thêm cú sút.
Simo sút xong cũng mất đà mà lăn quay, thấy vẫn chưa ghi bàn liền đập tay xuống dưới cỏ tiếc nuối.
Rok ngửa mặt nhìn trời, tiếc nuối. Trong khoảnh khắc đó, cả sân như nín thở và rồi, tiếng vỗ tay rộ lên từ khán đài. Một pha cứu thua không tưởng.”
Ain vơ lấy bình nước rồi tu tu uống, nãy giờ tự bình luận trong đầu, cổ họng của hắn khô khốc như sa mạc rồi.
“Ved là người ném biên, cậu nhìn xung quanh, đồng đội của mình đều đã bị kèm sát sao.
Ồ! Có một bóng dáng chạy đi kìa, không ai trong Đại Sơn chú ý tới.
Ved lấy đà, cậu ném bóng vào sâu bên trong.
Lúc này, đội Đại Sơn phát hiện đã trễ.
Ry lao từ nửa sân lên như một mũi tên sống, tốc độ đúng như cái tên ‘Thần Tốc’ của đội cậu. Ry tung chân khi bóng còn chưa kịp chạm đất.
Cú sút xé gió như một mũi tên thần, lao thẳng vào khung thành như đã được dẫn đường.
Kai tung người, đường bóng thẳng nhưng nhanh, điều này quá khó cho cậu. Dù đã kịp tung nắm đấm đẩy bóng, nhưng cú sút quá căng khiến bóng vẫn dội vào lưới.
Người có phản xạ tốt nhất hội thao đã đầu hàng trước cú sút như tên bắn của Ry.
Bàn thắng này khiến cho tinh thần đội Đại Sơn suy giảm nghiêm trọng.
Cả khán đài nín lặng trong khoảnh khắc. Đội Đại Sơn như sững lại bàn thua này không chỉ là một điểm số, mà là cú đấm giáng vào niềm tin vững chắc họ đã xây dựng: rằng không ai có thể xuyên qua ba lớp phòng thủ của họ.
Bởi trong suốt hội thao, họ luôn tự hào có 3 lớp phòng thủ tốt nhất, hàng tiền vệ, hàng hậu vệ và Kai. Vậy mà giờ đây, nó đã xuyên thủng cả ba chỉ với một cú sút.
Mih tiến lại xoa đầu Kai, rồi đi an ủi những người đồng đội. Rõ ràng là ngay cả Mih cũng bất ngờ trước quyết định này của Ry, dù khả năng này trước đó họ đã từng nếm qua nhiều lần rồi.
Không sao, tỷ số bây giờ chỉ mới 1-1, thời gian còn 10 phút đủ để Đại Sơn kiếm thêm một bàn, tạo thêm lợi thế tinh thần cho hiệp hai.
Bóng được giao.
Lme đảo mắt tìm Bta, cậu nhóc nhanh nhưng không thoát khỏi hai bóng áo trắng đang kèm chặt. Chẳng ai bên phía đội Thần Tốc áp sát quá gần, tránh Lme lại vượt qua lần nữa.
Lme chuyền về sau, Dio nhận bóng, ánh mắt cậu lơ đễnh nhìn về phía Lme đã thoát xuống gần đáy biên.
Kja lập tức áp sát tận dụng cơ hội. Nhưng Dio vẫn nhanh hơn, một cú đảo chân, Dio đẩy bóng rồi sút.
Quả bóng không bay về phía bên phải, không phải là vị trí của Lme như ánh mắt Dio nhắm tới.
Bóng bay về một hướng không ai ngờ tớ nơi đó, Lak như một con ong cần mẫn, luôn rình rập và chờ cơ hội xuyên phá.
Ngay khi Dio tung cú sút, cả đội hình Thần Tốc vô thức nghiêng người theo hướng bóng về phía Lme. Nhưng trái bóng lại tìm đến Lak. Khi nhận ra thì đội Thần Tốc đã lỡ một nhịp.
Lak lao xuống đường biên như một cơn gió. Phía sau, Lyk vùng vẫy rượt theo nhưng hụt bước, trượt ngã, lăn mấy vòng trên nền cỏ.
Không hề giảm tốc, Lak dùng vai hất văng một hậu vệ Thần Tốc ra khỏi đường chạy, nhưng cú va chạm khiến cậu lệch nhịp.
Một hậu vệ khác đã lao tới truy cản.
Không còn lựa chọn, Lak ngoặt bóng, cắt vào trong. Hậu vệ còn lại bị đánh lừa, trượt dài ra ngoài biên.
Lak chạy vào trong, đội hình Thần Tốc rối loạn, Ry bỏ vị trí để lắp vào vị trí bị hở của đồng đội để lại.
Simo lùi xuống sâu, bổ sung lại vị trí của Ry, Ved cố gắng theo kèm Dio nhưng bị thành nhóc tì ra sau lưng.
Chỉ còn khoảng 30 mét trước khung thành. Lak vung chân sút!
Đường bóng y hệt cú sút Simo từng thực hiện đẹp mắt nhưng chưa đủ hiểm hóc.
Mit đấm được quả bóng ra góc, thay vì là biên nhưng nhiêu đó đủ khiến Mit bật dậy mắng mỏ đám hậu vệ. Ry phải đi lại trấn an thủ mình đội nhà.
Lyk ôm chân, ra dấu xin thay người. Pha bứt tốc rượt đuổi Lak đã khiến cậu bị trẹo mắt cá.
Từ ngoài sân, hai người của nhóm Trị liệu chạy vào, nhanh chóng chườm đá lạnh lên chỗ sưng. Hai người khác mang cáng tiến tới.
Lyk được khiêng ra ngoài trong tiếng vỗ tay đầy lo lắng. Gương mặt cậu nhăn nhó, ánh mắt không giấu được sự tiếc nuối. Thể thao là vậy, chỉ một giây sơ sẩy cũng trả giá bằng cả trận đấu.
Và đội trưởng Ry bước ra gần chỗ ghế dự bị bàn bạc với họ gì đó, người thay thế là ai?
Wao!!!
Và rồi, cái tên được xướng lên từ khu kỹ thuật khiến nhiều người bất ngờ – Ron! Thằng nhóc luôn được xem là đối thủ không đội trời chung với Lme ở các giải trẻ.
Nhìn ánh mắt có chút hồi hộp, có lẽ cậu đã không mường tượng ra cuộc đối đầu với đối thủ Lme trong một trận đấu quan trọng như vậy.
Ở các trận đấu trẻ thì Lme và Ron luôn đối đầu với nhau tất cả trận đấu, dù phần thắng thuộc về Ron nhiều nhưng với những gì Lme thể hiện xuyên suốt hội thao.
Liệu Ron có giữ vững phong độ?
Lme bước tới góc sân, đặt bóng xuống. Những đường tạt bóng của cậu từ đầu giải đều là điểm khởi đầu cho những bàn thắng.
Liệu lần này, Lme có thể tạo ra bàn thắng cho đội Đại Sơn?
Trong vòng cấm là một mớ hỗn độn: cầu thủ hai đội tranh nhau từng vị trí. Trọng tài liên tục phải thổi còi nhắc nhở.
Nhưng khoan đã. Bta đâu? Cậu nhóc tinh quái ấy biến đâu mất rồi?
Trời ơi, tôi thấy rồi…A, kia rồi! Bta bị kẹp giữa Ry và Dio, hai gã cao to nhất sân! Nhìn ánh mắt cậu, rõ ràng là đang cực kỳ bực tức.
Lme sút!
Hai mười cầu thủ nhốn nháo cả lên.
Bóng sượt qua đầu Ry rồi Dio, không một ai đỡ được bóng.
Có lẽ Lme tính toán hơi sai rồi.
…Không, tôi đã sai, cú chuyền của Lme không nhắm vào Dio mà là ở phía xa khung thành.
Là Ska, cậu ta làm gì ở đó?
UUU~VÀO RỒI!!!
KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC! SKA MÓC BÓNG THÀNH BÀN!
Ska đã lẻn ra khỏi những cầu thủ bên trong, cậu tung người móc bóng. Cú móc bóng chuẩn xác bay thẳng vào lưới, không cho Mit cơ hội cản phá. Một khoảnh khắc thiên tài, một bàn thắng đẳng cấp!
Cả đội Thần Tốc gục xuống sân trong bất lực. Ron chốt chặn được kỳ vọng chỉ biết đứng chết lặng. Cậu có chiều cao, có sức bật, nhưng Lme không chuyền vào trung lộ… mà chọn Ska người duy nhất thoát khỏi sự kèm người!
Mit người được xem là thủ môn hay nhất hiện tại, cũng đành bó tay. Bóng đi nhanh, khó, hiểm.
Trên khán đài sóng người rung chuyển! Hàng ngàn cổ động viên hô vang tên của người hùng mới:
“Ska! Ska! Ska!!!”
Đó là những lời cổ vũ cho đội của họ, lời cổ vũ cho người hùng của đội.
Ska đang chạy ăn mừng với những cổ động viên dành tình yêu cho đội Đại Sơn.
Trọng tài đã chạy ra thổi phạt Ska một chiếc thẻ vàng, vì ăn mừng quá lâu. Nhưng có lẽ Ska chẳng bận tâm, bởi vì anh đã giúp đội Đại Sơn thành công có lợi thế cho hiệp hai.
Đội Thần Tốc nhanh chóng giao bóng.
Rok dẫn bóng, Dio và tiền vệ phòng ngự vội cản Rok, nhưng quyết tâm của anh quá lớn.
Nhưng Rok không chùn bước!
Anh hất cả hai người văng ra như bức tường phá tan hàng rào, rồi dốc bóng sát vòng cấm…
BÙM! Rok tung cú sút quyết đoán… nhưng tiếng còi đã vang lên!
Trọng tài thổi phạt!
Rok đứng sững. Anh lao tới, tranh cãi quyết liệt.
Trọng tài không nhượng bộ, rút thẻ vàng cho hành vi phạm lỗi thô bạo trong pha tranh chấp trước đó.
Ry là người đội trưởng phải lập tức kéo Rok ra, cố trấn an anh ta lại. Các cầu thủ Thần Tốc cũng ùa tới, thanh minh cho đồng đội.
Phía Đại Sơn? Họ không đôi co, chỉ tập trung kiểm tra tình trạng hai cầu thủ bị Rok húc ngã khi nãy.
Trận đấu tạm dừng trong vài phút và 2 thẻ vàng nửa dành cho đội Thần Tốc.
Khi bóng lăn trở lại, Lme thử vận may với một cú sút xa thẳng về phía Mit nhưng lần này thủ thành của Thần Tốc đã sẵn sàng đối phó.
Tiếng còi vang lên. Hiệp một khép lại!
Đại Sơn bước vào giờ nghỉ với lợi thế 2-1.”
Tấu chương xong.