Chương 265 : Hội Thao Sân Vận Động Mùa Đông (5)
Bữa sáng nhanh chóng dọn ra.
Ain cùng Sopa tranh thủ từng giây từng phút ngắn ngủi này để hưởng cái cảm xúc hạnh phúc.
Đút cho nhau ăn, ngồi vào lòng nhau, cử chỉ, lời nói và hành động nhẹ nhàng như không muốn đối phương bị đau.
Ain và Sopa đắm chìm trong sự hạnh phúc riêng mình.
Kết thúc bữa ăn, Sopa ngồi vào lòng Ain, mặt đối mặt. Cô nhìn gương mặt hắn, tay vuốt ve da mặt.
Cô cúi xuống lần nữa hôn.
Nụ hôn nồng cháy.
Khiến cho không khí bàn ăn nóng rực hơn bao giờ hết.
Sopa tách ra, gương mặt cô đỏ ửng, hơi thở hổn hển. Ain nhìn thấy cảnh này, càng muốn cả hai tiến tới bước cuối cùng.
Nhưng có gì đó ngăn cả hai lại.
Sopa mong chờ một điều gì đó sẽ xảy ra, nhưng sâu trong lòng, lại có cảm giác lạc lõng không thể gọi tên.
“Hức…hức…”
Sopa lại khóc, cô không biết cảm giác này là gì, cô chỉ biết nước mắt tự tuôn rơi. Ain ôm cô vào lòng, hắn nắm lấy cằm cô kéo xuống.
Nụ hôn kiểu pháp, lãng mạn, nhẹ nhàng.
Hôn xong, Ain vẫn vuốt ve tấm lưng của Sopa, còn cô nàng thoải mái mà ngủ trên người hắn.
Ain thở dài, hắn biết khi cả hai bước ra khỏi cánh cửa kia, cuộc sống lại tất bật, hắn và Sopa chẳng có mấy thời gian bên nhau.
Sopa có lẽ chưa sẵn sàng. Và hắn…cũng không muốn ép.
Hắn muốn thu phục Sopa vào hậu cung của mình, không phải vì cô ả xinh đẹp hay thông minh, hay cô ta có mối quan hệ mập mờ với mình, thứ Ain để tâm tới chính là những bí mật mà cô ta biết về hắn.
Nếu không nắm được Sopa trong tay, Ain sẽ không yên tâm làm việc, hắn cần đẩy nhanh quá trình, nếu không thành thì cũng đừng hòng ai có được Sopa.
Ain không muốn mất kiểm soát với bất kỳ ai, đặc biệt là người biết nhiều bí mật như cô ta.
Ain liếc nhìn, Sopa đã ngủ ngon lành, hắn đứng dậy ẵm cô nàng vào phòng ngủ, đắp chăn lên người cô, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc vướng.
Ain thở dài rồi bước ra.
Nhưng hắn không ngờ, Sopa chưa ngủ hẳn, cô nắp sau lớp chăn lẩm bẩm nói:
“Tên ngốc.”
…
Ain bước ra khỏi phòng ngủ là ra khỏi nhà, mục tiêu là quan sát môn thi cuối cùng.
Việc Sopa về, hắn đã biết, chẳng phải mà hắn lại cho gia đình Ichi ở trước nhà, ngay khi Sopa đặt chân tới cây cầu Tân Đại là Zoa đã gầm gừ vào trong rồi.
Ichi và Ain đều có những ký hiệu ngầm với nhau, Zoa tuy chẳng thông minh lắm nhưng nó cũng đủ biết nên làm gì. Có khi là mấy con sói con lon ton chui vào nhà, cắn vào chân Ain đánh thức hắn, hoặc là đứng trước phòng ngủ gào ầm ĩ lên.
Tiếng kêu của Zoa giúp Ain tỉnh giấc, hắn vừa chỉnh lại tư thế một chút, hắn ban đầu muốn xem Sopa về nhà làm gì?
Ai mà ngờ cô nàng lại nhìn hắn rồi bỗng khóc, việc này khiến Ain ngạc nhiên. Hắn đành giả vờ xem Sopa phản ứng ra sao, ai ngờ Sopa lại táng thật.
Sau đó cô ả lại khóc, rồi lại hôn hắn.
Ain bất ngờ nhưng hắn không ngạc nhiên lắm, bởi vì thành quả của suốt mấy tháng liên tục tạo sự sâu đậm hình bóng của mình trong tâm trí của Sopa.
Chẳng nghĩ đâu xa, ngay sau khi biết đọc được quá khứ của Sopa, Ain đã lên kế hoạch lập tức, nhưng hắn vẫn cần thời gian để xoay chuyển theo tình hình thực tế.
Và với tình hình ngay lúc này, có lẽ Ain phải đợi sang năm mới ‘ăn’ cô nàng.
“Aiz còn đám đòi cưới năm sau nữa, rồi đám của Zua, của Dio, của Ska. Vãi thật, nhức đầu rồi đây.”
Ain gãi đầu, hắn đi nhưng tâm trí để đâu không.
Hậu quả là khi tới sân, người ta thấy mặt Ain có một vết lằn đỏ ửng.
Ain vội xua tay tỏ ý không sao, mấy người tộc nhân mới tiếc nuối mà tiếp tục quan sát trận đấu phía dưới.
Ain vuốt mặt xấu hổ, hồi nãy vì mãi nghĩ nên hắn đâm sầm vào cột nhà một tộc nhân nào đó, cũng may là chủ nhà đã đi tham dự hội thao, không là Ain đào hố chôn mình rồi.
Hắn thề là lần tới phải chú ý hơn mới được.
Ain đưa mắt nhìn xuống dưới.
Sân bóng lúc này đang diễn ra trận chung kết giữa hai đội mạnh nhất giải: Thần Tốc và Đại Sơn.
Thật ra, trước khi đến được trận này, các đội đã phải trải qua những lượt trận vòng loại đầy khốc liệt.
Sự quyết tâm, máu lửa và tinh thần cống hiến của các cầu thủ khiến cho khán giả ngày càng hứng khởi, ai cũng mong chờ trận đấu cuối cùng hôm nay.
Ain nhìn quanh, ước tính có khoảng 15.000 khán giả đang phủ kín các khán đài. Không khí sôi sục đến mức ai cũng nín thở chờ tiếng còi khai cuộc.
Đội Thần Tốc chọn cầu môn bên trái.
Thành viên của Thần Tốc gồm:
Mit trấn giữ khung thành, dàn hậu vệ có bốn người thuộc đội đi săn trong đó nổi bật cũng là đội trưởng – Ry.
Ở bên trên có tiền vệ trụ – Simo, hai tiền vệ trung tâm – Kja và Ved. Hàng tiền đạo gồm hai cánh là Lyk và Pin, còn tiền đạo chủ lực là Rok.
Những con người trong đội đều là nhóm trưởng, tiểu đội trưởng ưu tú nhất, ngoài 3 hậu vệ khác khá vô danh.
Đội hình của họ là 4-1-2-3, rõ ràng lấy sức mạnh tập thể, đặc biệt là phối hợp nhóm đi săn làm nòng cốt.
Trong danh sách dự bị có Ron – thằng nhóc mới nổi, được nhiều người kỳ vọng và rõ ràng muốn gia nhập nhóm đi săn qua cánh cửa thể thao.
Còn ở phía đối diện, đội Đại Sơn chẳng hề kém cạnh.
Khi đứng trong khu gỗ là Kai, với khả năng phản xạ tuyệt với thì hắn đã giữ sạch lưới từ vòng loại cho tới trận chung kết này.
Dàn hậu vệ được xem cứng cựa trong hội thao lần này.
Ska với thể chất hạn chế nhưng lại dẻo dai, chính là thành quả của tuổi thơ khi tập luyện cùng đám bạn, nên Ska có thể đeo bám bất cứ đối thủ ở cánh nào.
Mih và hai thành viên chế tác khác cũng cùng Ska trấn giữ trước cầu môn.
Ở hàng tiền vệ, một thành viên trồng lúa đảm nhận tiền vệ trụ, một thành viên thuộc nhóm Hải sản bị thương nên không tham gia với đoàn giao thương, hắn được phân công là tiền vệ cánh trái.
Tiền vệ cánh phải là Lak, được xem nổi bật nhất trong hàng tiền vệ của đội, nhưng vì đã trôi qua nhiều trận đấu hằng ngày, lối chơi của Lak cũng bị mổ xẻ nghiên cứu cách đối phó rất nhiều. Tuy vậy chỉ cần lơ là thì ‘con ong thợ’ này sẽ chích cho bạn một mũi đau điếng.
Còn tiền vệ tấn công không ai khác là Dio, đây cũng là trận đấu thứ 6 của nó trong hội thao lần này, kinh nghiệm gần như là con số 0. Chẳng phải nhờ bộ tứ hậu vệ thì đội này đã không tới được trận chung kết này.
Vậy tại sao Dio vẫn được tham gia các trận đấu?
Tại vì thể chất của Dio có mức ngang ngửa với Ry, cộng thêm bộ não gần giống Tel thì tầm quan trọng của Dio không hề nhỏ. Chỉ là hắn cần thời gian để thích nghi.
Cặp tiền đạo của đội là Lme và Bta. Cặp cầu thủ nhỏ tuổi nhất trong hội thao, vốn dự định của đội trưởng Mih thì bộ đôi của nhóm Nuôi thú.
Nhưng sự xuất sắc của Lme trong các lần ra sân từ băng ghế dự bị, khiến Mih thay đổi quyết định.
Bta là trường hợp đặc biệt, thằng nhóc lười hoạt động, nhưng lại là ngòi nổ chính của đội, những đường chuyền của Lme luôn tìm tới vị trí của Bta.
Thằng nhỏ chỉ cần đệm nhẹ quả bóng là vào lưới. Cú sút tuy không hiểm và mạnh nhưng vẫn là thứ khiếp đảm của những thủ môn hội thao lần này.
Đội hình của họ chính là 4-1-3-2, họ sẽ tập trung cho những đường chuyền ngắn và sự sáng tạo cá nhân.
Cả hai đội với ánh mắt rực lửa chào nhau, trọng tài phải căng mắt ra tránh cho vài tên nào nóng máu mà xô xát.
Hai đội đã vốn tạo sự cạnh tranh từ trận đấu hôm đó (chương 125) nay lại gặp trong trận chung kết như này, quả thật là quá dễ hiểu.
Đội Đại Sơn có thành phần hỗn hợp là do mỗi khi thắng đội nào đó, là Mih lại chọn kẻ giỏi nhất về đội, điều này không hề nghiêm cấm trong luật nên chẳng ai dị nghị.
Chỉ là còn tưởng mỗi người mới về thì họ sẽ chật vật thích nghi, nhưng không càng thu phục người đội Đại sơn càng mạnh.
Đó là do Mih đề cao lối chơi chiến thuật nhỏ và sức mạnh cá nhân, trái ngược với đội Thần Tốc có lối chơi kỷ luật, phối hợp nhóm.
“Hoét!!!”
“Trận đấu bắt đầu, bóng được đội Đại Sơn giao, Bta vẫn như mọi khi là cậu nhóc chạy tới trước cầu môn đội bạn rồi đợi Lme chuyền.
Ôi không! Lme bị bao vây rồi, cậu sẽ làm gì đây? Trời ơi, cái gì vậy? Một cú lách người! Vượt qua một! Rồi hai! Trời đất, cả ba luôn! Nhưng… aiz da! Cậu bị gạt ngã!
Biểu cảm của cậu nhóc cho thấy vết thương khá đau.
Hai đội lao vào nhau rồi, trọng tài đang cố tách họ ra.
Cuối cùng cũng trở lại, và rồi đội trưởng Mih và Ry đều lãnh mỗi người một cái thẻ vàng, cảnh báo cho sự xô xát vừa rồi.
Lme đã đứng trước bóng, khoảng cách như này vẫn tương đối xa, khoảng 40m. Bta như mọi lần, cậu lại đứng như trời chồng, mà cũng chẳng ai chú ý tới cậu, bởi ai cũng cao 1m7, m8 còn cậu chỉ có 1m5 mà thôi.
Lme sút rồi, quả bóng bay tới ai đây?
Ui, Mit đã phán đoán và bay người bắt bóng thành công. Lme không chuyền mà chọn sút thẳng, cậu nhóc đang gãi đầu tiếc nuối sau cú sút vừa rồi.
Lme chỉ mới vừa 8 tuổi, thể chất của cậu vẫn còn kém nhưng sau vài năm thôi lực sút có lẽ đủ gây khó dễ cho Mit.
Mit chuyền cho đồng đội, đội Thần Tốc quyết định tấn công cánh trái, họ đang muốn xuyên thủng qua hai lớp tường vững chắc là Lak và Ska sao?
Ôi bất ngờ quá, thành viên đội Thần Tốc dẫn bóng đối mặt Lak rồi chuyền vượt tuyến cho một cầu thủ khác đang băng băng ở cánh đối diện.
Là Pin, nhưng không! Họ đã bị bắt bài. Mih đón lỏng Pin và lấy bóng thành công.
Tới lượt đội Đại Sơn tấn công. Không biết ai sẽ là địa điểm mà Mih chuyền đây?
Đội Thần Tốc vội vàng trở về tổ chức lại đội hình.
Không kịp rồi, Mih đã chuyền.
Bóng tới chân Lme, cậu nhóc lại dắt bóng dọc đường biên. Ry là Ry, anh chạy ra ngăn cản thằng nhóc.
Nhưng chúng ta thấy gì đây, trời ơi! Nhóc Lme vượt qua Ry bằng cú lốp bóng, cậu gần hết đường biên rồi.
Nhìn Ry trượt chân, ánh mắt sững sờ của cậu ta. Có lẽ không ai ngờ Ry lại bị một nhóc con có thể làm vậy với mình ngay trên sân.
Quay lại với trái bóng. Một quả tạt, quả tạt tới ai?
Huuu, vào rồi! Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra đây? Bta, cậu nhóc đã đứng ở đó từ lúc nào?
Cú đệm quá nhẹ nhưng khiến Mit đứng như trời chồng, như thể Mit vừa nhìn thấy ma. Còn chính tôi thì vẫn chưa tin là cậu nhóc đó lại là kẻ mở tỷ số.
Mẹ ơi, Bta đang làm gì với khung gỗ vậy. Nhìn biểu cảm của Mit và hành động chỉ về phía hậu vệ, cho thấy anh ta không hài lòng về cách phòng thủ.
Đội Thần Tốc cần mau chóng giữ vững tinh thần. Chỉ có một bàn thôi. Cố gắng là họ có thể rút ngắn cách biệt.”
Nãy giờ là giọng nói bình luận viên tự chảy trong đầu Ain.
Hắn theo dõi nãy giờ mà thấy cơ thể rạo rực quá trời không chỉ vì bàn thắng, mà vì hắn cảm nhận được tương lai đang chạy dưới kia, giữa những đứa trẻ lớn lên trong bộ lạc mà hắn đã góp phần xây dựng.
tấu chương xong