Chương 239 : 1.500 Vs 25.000 (13)
Ain đứng lặng giữa chiến trường.
Nó đã thay đổi hoàn toàn.
Không cần nhấc một ngón tay, hắn đã chiến thắng. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.
Hắn đưa cả bộ lạc vào cửa tử, chấp nhận đẩy họ đến bờ vực diệt vong chỉ để có được kết quả này.
Ain siết chặt nắm tay.
Đây là điều hắn đã chọn.
…
Từ sau khi lập lời thề với Tứ Bất Tử, Ain không chỉ nhận được sự bảo hộ, hắn còn nhận được bốn Thần Khí.
Thánh Gióng ban tặng Trống Đồng Đông Sơn. Chính là thứ vừa khiến chiến trường đảo chiều.
Nhưng để kích hoạt nó không hề dễ dàng.
Sáu điều kiện nghiêm ngặt phải được đáp ứng:
Thứ nhất – Kẻ thù phải đông hơn gấp 5 đến 10 lần. Ain chẳng cần do thám cũng biết đám quân kia đông như kiến.
Thứ hai – Tộc nhân phải có ý chí tiêu diệt kẻ xâm lược. Ain không cần khơi gợi, ngay từ khi tỉnh dậy, hắn đã thấy lửa giận trong mắt họ.
Thứ ba – Tất cả phải tham chiến: từ người già, trẻ nhỏ, đến cả thiên nhiên.
Thiên nhiên chẳng phải là thú nuôi của bộ lạc sao? Hắn cho tập hợp tất cả lại cùng nhau chiến đấu, mà mấy con thú của bộ lạc có tập tính lãnh thổ rất cao, chúng chẳng quá mất nhiều thời gian thuyết phục.
Thứ tư – Chiến trường phải ngập trong máu.
Gióng không nói rõ phải là máu của ai. Ain lợi dụng kẽ hở này, cho quân tập kích hai lần, đặt hàng loạt chướng ngại vật.
Binh lính của X hoặc điên cuồng xông lên, hoặc suy kiệt đến mức dễ dàng bị giết.
Càng đổ máu. Ain càng thích.
Thứ năm – Kẻ chỉ huy phải đổ máu. Ain còn đang tìm cách thì Duyên đã giúp hắn giải quyết.
Thứ sáu – Chỉ người được chọn mới có thể đánh trống.
Ain không chắc mình có phải người được chọn hay không. Hắn đã đánh cược mạng sống của mình.
Hắn nói cho tộc nhân sự thật rằng nếu hắn không được Thần Khí chấp nhận, hắn sẽ chết.
Nhưng Ain không sợ.
Và kết quả đã rõ ràng.
Khi tay hắn nắm được dùi trống, đồng nghĩa là hắn đã được chấp nhận.
Nhưng Ain vẫn còn một bí mật chưa tiết lộ.
Điều kiện thứ bảy.
Ain phải đứng trong phạm vi bức tượng Thánh Gióng. Khoảng cách chiến trường không được quá 1km tính từ phạm vi bức tượng Thánh Gióng.
Và Ain không được rời khỏi phạm vi này. Nếu hắn di chuyển quá xa, hiệu lực của Thần Khí sẽ sụp đổ.
Không có lần thứ hai.
…
Ain chịu đựng tất cả. Mỗi cú đánh trống rút khô thể lực, mỗi nhịp trống bào mòn tâm trí.
Hắn phải dùng Vu lực tối đa để duy trì. Hắn muốn lao vào chiến đấu theo ý chí bên trong cái Trống Thần nhưng nếu hắn rời khỏi phạm vi tượng Thánh Gióng, mọi thứ sẽ tan biến.
Ain tự cắn lưỡi, giữ mình tỉnh táo.
Dù đau đớn, dù mỗi nhịp trống là một lần chết đi sống lại. Hắn vẫn tiếp tục gõ.
Bởi đổi lại, tộc nhân hắn có được sức mạnh cổ xưa.
Và chiến trường thuộc về họ.
…
Món quà thứ hai mà Ain nhận được – Mũ Lạc Thần, ban tặng bởi Sơn Thánh.
Khi nhìn thấy vật này, Ain không giấu nổi sự ngạc nhiên. Trong tất cả những gì hắn từng biết, hắn chưa bao giờ nghe đến tên nó.
Một Thần Khí chưa từng xuất hiện trong lịch sử?
Ain không kìm được tò mò, liền mạo muội hỏi:
“Xin thưa Sơn Thánh, vật này có xuất thân ra sao ạ?”
Sơn Thánh chỉ nhìn hắn, khẽ cười. Mãi một lúc sau, ngài mới chậm rãi đáp:
“Mũ Thần, ngươi làm sao có thể biết được?”
Ain đơ ra. Không biết thì ngài kể cho con nghe chứ?!
Sơn Thánh lướt tay qua chiếc mũ, giọng ôn tồn:
“Ngươi không biết cũng phải. Bởi nó đã ẩn mình khỏi dòng lịch sử. Nay hiện thế, ngươi có hiểu ý nghĩa của điều đó không?”
Ain lập tức lắc đầu, Sơn Thánh mỉm cười.
“Vì ngươi được nó chọn làm chủ nhân.”
Ain há hốc mồm. Hắn…được Thần Khí chọn? Wao, đây là chuyện điên rồ gì thế này?
Nhưng Sơn Thánh không để ý đến sự thất thố của Ain, ngài tiếp tục nói :
“Năm xưa, Lạc Thần sinh ra, trời đất chưa có, con người chưa sinh. Khi nhân loại bắt đầu xuất hiện, ngài đã lặng nhìn, âm thầm giúp đỡ. Khi mà nhân loại, yêu ma, thần thánh tồn tại cùng một không gian, ngài thấy nhân loại yếu đuối khó chống lại hai loài kia.
Lạc Thần định giúp thì ngài thấy có một vị thần trẻ đã giúp một nhóm nhân loại nhỏ. Lạc Thần thích thú quan sát, vị thần kia sau khi tiêu diệt Ma thần cai trị nhóm nhân loại đã giúp đỡ họ.
Chiến thắng ấy giúp ông được mọi người tôn vinh là thủ lĩnh, vị thần tự xưng là Kinh Dương Vương. Nước Xích Quỷ ra đời như thế.
Lạc Thần rất vui, ngài quyết định dùng cộng lông tinh túy nhất của mình để tạo ra một cái mũ rồi đích thân hóa thân một nhân loại bình thường dâng tặng cho Kinh Dương Vương.
Kinh Dương Vương rất vui, ngài nâng niu cái mũ hết sức không dám đội lên nhưng cái mũ có thần trí, nó tự bay tới đội lên đầu ông. Kinh Dương Vương ngạc nhiên, nhìn lại thì không thấy Lạc Thần đâu liền biết thân phận của người vừa rồi.
Ngài quỳ xuống đất, lạy chín cái. Sau đó ngài đặt tên cho cái mũ là Mũ Lạc Thần.
Sau hai trăm năm trị vì, Kinh Dương Vương mất. Yêu ma trỗi dậy.
Dân chúng lầm than, sinh linh đồ thán.
Lạc Long Quân nối tiếp cha, tiêu diệt yêu ma. Rồi cha Long Quân gặp mẹ Âu Cơ – hậu duệ duy nhất của Lạc Thần tồn tại – hai người kết đôi sinh ra trăm trứng.
Cuối cùng vì hai người là hai loài khác nhau nên đành chia lìa.
Con trai trưởng của hai người được dân chúng tôn là Hùng Vương. Nối tiếp xuyên suốt lịch sử 18 đời vua Hùng là 18 lần Mũ Lạc Thần công nhận 18 người.
Nhưng khi đến đời Thục Phán, Mũ Lạc Thần biến mất không rõ tung tích, Thục Phán xưng là An Dương Vương nhưng chẳng biết đến sự tồn tại của Mũ Lạc Thần.
Cứ như vậy nối tiếp nhau, đời Triệu Đà, hai Bà Trưng,…Chẳng ai còn nhớ đến Thần khí này.
Nó đã tự ẩn mình khỏi lịch sử vì chưa cảm thấy người xứng đáng.
Vậy Ain, người tự hỏi xem vì sao lần này Mũ Lạc Việt lại xuất hiện.”
Ain im lặng, hắn không biết, cả câu chuyện không quá lạ nhưng nó quá ly kỳ, rõ ràng Thần khí trong tay hắn đã có quyền năng khủng bố, nó tự xóa sự hiện diện của mình.
Lời kể của Sơn Thánh có phần rằng ngài cũng chỉ mới biết gần đây mà thôi, ngay cả Thần cũng chẳng biết được xuất thân của nó. Vậy Ain đã làm gì mới khiến vật này tái thế lần nữa?
“Con không biết.”
Ain rốt cuộc cũng nói ra điều mình nghĩ, Sơn Thánh chỉ mỉm cười, vỗ vai hắn nói :
“Vậy con hãy tự tìm câu trả lời. Thần khí đã trao, ta cũng đã hết nhiệm vụ.”
Nói rồi, Tứ Bất Tử biến mất.
…
Và chiếc mũ Ain đang đội chính là Mũ Lạc Thần.
Không có điều kiện phức tạp nào. Không cần nghi lễ kích hoạt.
Chỉ cần Ain đội lên, Thần Khí lập tức phát huy tác dụng.
Sức mạnh của Mũ Lạc Thần nằm ở phạm vi ảnh hưởng, bất kỳ tộc nhân nào công nhận Ain là tộc trưởng đều được hưởng quyền năng phục hồi.
Vết thương sẽ tự lành ngay tức khắc. Không chảy máu quá lâu. Không có nỗi đau kéo dài. Không ai gục ngã dễ dàng.
Nhờ điều này, Ain không còn lo lắng về điều kiện thứ tư của Trống Đồng Đông Sơn chiến trường đẫm máu. Vì dù máu có đổ xuống, vết thương lập tức biến mất.
Kể cả chính Ain. Đó là lý do hắn có thể đánh trống liên tục mà không gục ngã.
…
Giờ đây, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi Lạc Việt tiêu diệt toàn bộ kẻ thù.
Ain thoát khỏi dòng suy nghĩ, ánh mắt hắn dừng lại trên người X. Hắn đang suy tính.
“Giết hắn ngay? Để Duyên và Zua tra tấn? Hay tiêu diệt luôn thứ bám trên hắn?”
X rùng mình, hắn vừa cảm nhận một luồng sát ý lạnh thấu xương, không phải từ ai khác mà chính là từ Ain.
Ngay khoảnh khắc chạm vào nó, bản năng sinh tồn của X gào thét.
“Chạy!”
Nhưng chẳng thể nào thoát được.
“HỰ!” X hộc máu.
Chưa kịp phản ứng, cơ thể hắn đột ngột bị đè bẹp xuống đất.
Kil!
Nó đạp mạnh lên X, đôi chân không ngừng dày xéo như thể muốn nghiền nát kẻ thù. Suốt từ đầu trận, Kil đã bị ức chế quá lâu, nay đến lúc trả đũa.
Ngay khi X vừa cử động, Kil đã bay tới, nhảy lên đạp thẳng xuống, khiến cơ thể X lún xuống mặt đất.
Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ.
X bật dậy, vung tay đánh mạnh ra phía sau.
Kil né đi theo bản năng, nhưng vẫn phải đưa khuỷu tay lên đỡ đòn.
“RẮC!”
Kil bị hất văng. Ngay lập tức, Ler lao tới, đỡ lấy Kil đúng ngay điểm rơi.
Kil nhìn xuống vết bầm đỏ ửng trên khuỷu tay, rồi ngẩng lên, siết chặt nắm đấm.
“Chết tiệt…Hắn vẫn mạnh thế quái nào vậy?”
Rồi một suy nghĩ khác lóe lên trong đầu Kil: “Tại sao vết thương này không hồi phục?”
Không còn nghi ngờ gì nữa, X có một năng lực nào đó cản trở quá trình hồi phục của Kil.
Ler liếc sang bạn mình, cũng nhận ra điều đó.
“Phiền rồi đây.”
Từ khi tốt nghiệp học viện Sát, đây là lần đầu tiên cả hai gặp một kẻ khó xơi như vậy.
Nhưng X cũng chẳng có thời gian để thở. Ngay khi hất văng Kil, Duyên và Zua đã lao vào tấn công.
Không còn sự chênh lệch về sức mạnh. Chỉ còn quyết tâm, kinh nghiệm, kỹ năng, để phân định kẻ thắng, người thua.
5 phút.
Không còn kỹ năng đặc biệt.
Chỉ còn quyền cước thuần túy đấm, đá, móc, chỏ, vật lộn. Cả ba quần thảo trong hỗn loạn, mỗi đòn đánh đều mang theo sát khí ngút trời.
Ain quan sát trận chiến trước mắt.
Vẫn là sự cuồng bạo đặc trưng của Duyên nhưng giờ đây, với vết thương tự lành, mỗi đòn đánh của cô càng trở nên hung hiểm hơn bao giờ hết.
Zua, như thường lệ, luôn nhắm thẳng vào những điểm chí mạng trên cơ thể kẻ địch.
Ain khẽ nhướng mày. Hắn khâm phục thứ đang bám trên X, tới giờ mà nó vẫn chưa chịu hiện thân.
“Mình có nên đấm vài cú cho nó lòi ra không nhỉ?”
Ain liếc qua toàn bộ chiến trường.
Cục diện đã ngã ngũ.
Chỉ còn một số kẻ chống cự mạnh mẽ, nhưng đang bị nhóm đội trưởng “tẩm quất” không thương tiếc.
Ain chuyển ánh mắt về phía X. Trận chiến giữa Duyên, Zua và X giờ đây làm hắn có chút buồn chán.
“Kil, giết hắn.”
Lệnh vừa ban ra. Kil lập tức lao đi. Con dao găm trong tay nó xoay tròn liên tục, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi dao.
Ler gật đầu với Ain, rồi nhanh chóng đuổi theo Kil để tiếp ứng.
Ain nheo mắt. Hắn chờ đợi, hắn biết thứ kia sẽ sớm phải lộ diện.
Trận chiến này…cũng nên kết thúc rồi.
tấu chương xong