Chương 238 : 1.500 Vs 25.000 (12)
Zua đã thoát khỏi cuộc chiến của nó từ bao giờ. Zua lao tới, chặn đứng nhát chém của X ngay tíc tắc.
Zua thuận thế đá văng thằng nhóc Kil ra sau, còn nó cắn răng chống đỡ nhát chém này.
“Keng!!!”
Tiếng kim loại va vào nhau vang vọng.
X phấn khích khi thấy kẻ chặn cú chém của mình, là đội trưởng năm xưa, hắn gầm lên :
“Zua, có vẻ anh yếu đi rồi nhỉ? Hây!”
Hắn dồn sức. Lưỡi dao sắt nặng trịch ép xuống lưỡi dao của Zua, rung lên từng hồi. Zua nghiến răng. Hắn không thể để con dao này bị hỏng.
Zua xoay người, tung cú đạp thẳng vào ngực X rồi nhảy lùi lại.
Tất cả diễn ra trong chưa đầy năm giây.
Kil bị hất văng, nhưng nó lập tức lăn tròn trên mặt đất rồi bật dậy, mắt quắc lên, xác định kẻ vừa đánh mình. Thấy đó là sư phụ, Kil chỉ trầm giọng:
“Anh Zua, tên này rất nguy hiểm.”
Zua im lặng, gật đầu.
X nhìn ba người rồi cười diễu cợt :
“Zua, nếu không có con đàn bà kia, mày đã mạnh hơn rất nhiều. Giờ thì mày quá yếu rồi.”
Zua im lặng. Hắn không phủ nhận. X nói đúng nếu là trước đây, hắn đã không để X có cơ hội mở miệng. Nhưng bây giờ, vì đứa con trong bụng vợ, hắn không thể liều mạng như trước.
Vì vậy nên Zua mới dạy dỗ hai đứa Kil và Ler non kinh nghiệm như bây giờ.
Nhưng điều đó không có nghĩa…X được phép xúc phạm vợ hắn.
“Xoẹt!”
Zua đã biến mất.
“Keng!!!”
Lưỡi dao X giật nảy khi chặn được cú chém của Zua.
X vẫn đứng tư thế đó, bên phải hắn, tay cầm con dao đồng đỡ nhát dao của Zua. X nhếch môi:
“Như tao đã nói, mày quá yếu.”
Zua lại biến mất.
Lần này, Zua không tấn công tiếp. Hắn lùi lại, đứng cạnh hai đứa nhóc. Hắn không chọn tấn công nữa vì đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất.
Bởi vì hắn đã tạo đủ thời gian cho người khác rồi…
“Tên khốn!!!”
Tiếng thét xé gió.
X giật bắn. Giọng nói này, cơn ác mộng ám ảnh hắn suốt bấy lâu nay. Hắn quay phắt lại…Cây chùy gai đã ập tới sát đầu!
Quá gần. Quá nhanh.
Hắn muốn né. Nhưng né kiểu gì?!
Không kịp suy nghĩ, X giơ dao đồng lên đỡ. Tiếc là con dao đồng quá yếu ớt.
“Rắc!”
Con dao đồng nhanh chóng vỡ làm đôi, thế nhưng cây chùy không đừng lại, nó vẫn nện xuống đầu của X.
Hắn không còn đường nào chống đỡ, ngoài việc hy sinh hai cánh tay bị thương để đổi lấy mạng sống.
“A!!!”
Máy tóe ra như suối, X bị lực tác động văng ra xa.
Kẻ vừa tung đòn đứng yên tại chỗ, thở hồng hộc.
Duyên. Cô ả đã dọn xong trận chiến của mình, ngay khi thấy X, cô đã tức tốc lao tới.
Zua không giận vì X xúc phạm vợ, mà hắn giả bộ để X lơ là. Bởi Zua hiểu người muốn giết X hơn mình, chỉ có Duyên mà thôi.
Cô nàng muốn giết X để chuộc lỗi cho cả bộ lạc. Duyên đã suy xét lại mọi thứ, nếu như ngày đó cô thẳng tay tiêu diệt X thì có lẽ bộ lạc đã không như bây giờ. Đôi mắt căm phẫn của cô nhìn vào mấy gốc cây gãy đôi đằng xa.
X chật vật chống tay đứng dậy. X lại khụy xuống, ho mạnh.
Những cục đờm đặc quánh máu trào ra khỏi miệng hắn. X lau máu khỏi khóe môi, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt Duyên.
Hắn…cười.
Cười khì khì. Cười như thể…mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.
Hắn nhìn xuống hai cánh tay đầy lỗ máu của mình.
Duyên nhìn vậy càng siết chặt cây chùy thấm máu của mình. Cô thầm nghĩ :
“Tên này sống dai thật.”
(Tới đây bạn đã nhận ra X là ai chưa, hắn từng xuất hiện ở chương nào? tiết lộ một chút là X chỉ xuất hiện duy nhất một chương trước khi Ain tái xuất. Mà khoan hình như mấy dữ liệu chương trước đã đủ cho mọi người đoán rồi nhỉ? )
X đứng dậy. Hắn xoay người.
“Rắc!”
Tiếng các khớp xương vang lên rợn người.
Zua và ba người còn lại sững sờ. X vẫn đứng vững, không chút đau đớn. Như thể hắn chẳng biết đau là gì.
Ain đứng nhìn cảnh đó. Hắn cười. Một nụ cười bí ẩn.
Hắn đảo mắt qua chiến trường.
Máu. Xác người. Tiếng la hét.
Nhưng hắn không thu lại nụ cười.
Hắn đang tận hưởng cảnh máu tanh này sao? Hắn không đau khi tộc nhân mình ngã xuống? Hắn không sợ những chiến tướng trung thành sẽ chết trong trận chiến này? Tại sao từ đầu tới giờ hắn chưa từng di chuyển?
Hàng loạt câu hỏi bùng lên trong đầu X. Nhưng hắn không có thời gian để tìm câu trả lời.
Bởi vì bốn kẻ trước mặt mới là mối bận tâm lớn nhất lúc này.
“Keng!”
“Xoẹt!”
“Hự.”
“A!!!”
Chỉ trong một tích tắc, bốn sát thủ giỏi nhất của Lạc Việt bị X ám sát ngay trước mắt mọi người. Không ai thấy hắn đã ra tay thế nào.
Hai người ôm chặt vết thương, một người sững sờ, một người lùi lại thận trọng.
Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để thấy X đáng sợ đến mức nào. Từ đầu đến giờ, rõ ràng X đã che giấu thực lực.
Hắn chỉ đùa giỡn với Zua và hai đứa nhóc. Có lẽ hắn muốn hành hạ họ trước mặt Ain, khiến Ain phải chứng kiến chiến hữu của mình bị tra tấn đến chết.
Nhưng Duyên xuất hiện khiến X đổi ý. Hắn đã giận thật rồi.
Vậy mà Ain vẫn cười. Nụ cười của hắn càng tươi hơn.
X rùng mình.
Ain vui không? Vui chứ. Hắn mừng còn không hết đây.
Bởi vì điều kiện đã đủ rồi.
Và rồi toàn bộ chiến trường nín lặng.
Ánh mắt mọi người bị hút chặt về phía Ain. Bầu trời dần tối sầm, như thể Ain đang nuốt trọn cả mặt trời vào lòng.
Những luồng sáng trắng ngà tụ lại, xoáy vào một điểm. Một vật thể dần hình thành.
Quen thuộc. Nhưng cũng lạ lẫm.
Ain cười, càng lúc càng tươi hơn.
X rùng mình. Bản năng hét lên trong đầu hắn: thứ đó cực kỳ nguy hiểm!
Hắn muốn phá hủy nó ngay lập tức. Nhưng cơ thể hắn không thể cử động như thể bị đóng băng.
X chỉ có thể trơ mắt nhìn thứ đó xuất hiện.
Một chiếc trống.
Trống ư?!
Tộc nhân Lạc Việt kinh ngạc.
Vật này không lạ nhưng tại sao lại là trống? Nó có tác dụng gì trong cuộc chiến này?
Ain phấn khích.
Một chiếc trống đồng cổ kính, sừng sững như một chứng nhân lịch sử. Màu đồng thau xám xịt, loang lổ vết thời gian, càng làm nổi bật vẻ uy nghiêm, trầm mặc.
Mặt trống tròn trịa, phẳng phiu, như một vũ trụ thu nhỏ. Ở trung tâm, ngôi sao nhiều cánh tỏa ra rực rỡ, tượng trưng cho mặt trời, nguồn sống của vạn vật.
Bao quanh ngôi sao là những vòng tròn đồng tâm, khắc họa tỉ mỉ hình ảnh con người và thế giới tự nhiên. Những vũ công uyển chuyển trong điệu múa, những chiến binh dũng mãnh trên thuyền, những đàn chim Lạc sải cánh bay lượn…
Tất cả như một bức tranh sống động về cuộc sống của người Việt cổ. Thân trống phình ra, thắt lại ở giữa, được trang trí những hoa văn hình học tinh xảo, những hình động vật uyển chuyển.
Hai quai trống hình dây bện, chắc chắn, như sẵn sàng để cất lên những âm thanh vang vọng.
Ain không chịu được phấn khích mà chạm vào chiếc trống, cảm nhận được sự mát lạnh của kim loại, sự vững chãi của thời gian.
Ain lấy tay gõ nhẹ lên mặt trống.
“Bùm!”
Âm thanh của trống đồng, khi được gõ lên, không chỉ là tiếng vang đơn thuần, mà còn là tiếng nói của lịch sử, của văn hóa, của hồn thiêng sông núi.
Đối với Ain là vậy. Còn đối với mọi người ra sao?
Tộc nhân Lạc Việt sững người.
Những họa tiết kỳ lạ, những loài sinh vật chưa từng thấy.
Nhưng với Ain, rồng là cha, chim Lạc là mẹ.
Với những người khác đó là thần thánh giáng thế.
Mỗi tiếng trống nhỏ là tiếng gầm thét của Long Quân, của các vị thần thượng cổ.
Trong lòng tộc nhân Lạc Việt, một ngọn lửa âm ỉ bắt đầu cháy.
Trong lòng kẻ thù, sự sợ hãi dâng trào. Họ muốn quỳ xuống, muốn đầu hàng, muốn trốn chạy.
Nhưng X thì khác, hắn mang trong mình sức mạnh bí ẩn, hắn là người được chọn, hắn không muốn chết.
“Giết!!!”
Tiếng gầm xé toạc không gian.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Lính của X sững sờ, trong lòng họ không muốn tấn công. Nhưng lệnh trên cãi không được, họ miễn cưỡng xông lên.
X nhìn Lạc Việt, lòng đầy bất an.
Trên tay Ain từ bao giờ đã có hai dùi trống gỗ. Hắn giơ tay.
“Bùm!”
“Bùm!”
“Bùm bùm bùm!!!”
Mỗi nhịp trống đánh thẳng vào tâm khảm từng tộc nhân.
Ngọn lửa trong họ bùng cháy! Họ cảm nhận sức mạnh của tổ tiên!
Mắt họ rực lửa. Họ nhìn kẻ thù không còn sợ hãi.
“GIẾT!!!”
Chẳng ai biết tiếng gầm này xuất phát từ đâu. Nhưng chẳng ai phản bác. Họ lao lên như những con thiêu thân.
Không phải lao vào cái chết mà là lao vào sự sống của bộ lạc.
Họ đang chống lại sự xâm lược của kẻ thù, họ muốn Lạc Việt được trường tồn, họ muốn được sống tự do, họ muốn vợ con mình được sống hạnh phúc.
Ain dừng tay.
Cả chiến trường rung lên hồi trống cuối cùng.
“Bùm… Bùm… Bùm…”
Hắn loạng choạng. Kiệt sức.
Mỗi nhịp trống là một lần sống đi chết lại.
“Nhưng cái giá này…đáng lắm.” Ain mỉm cười hạnh phúc.
Nhìn tộc nhân bùng cháy. Nhìn cơn thịnh nộ của tổ tiên lan tỏa trong từng chiến binh, từng đứa trẻ, từng người mẹ.
Một cơn sóng thần cuốn phăng kẻ thù.
X chết lặng. Hắn đang nhìn cái quái gì đây?!
Đội quân yếu đuối, tả tơi mà hắn từng khinh miệt. Giờ đang nghiền nát 20.000 quân của hắn.
Chỉ với một chiếc trống. Chỉ với vài nhịp trống.
Ain… đã làm gì?! Tại sao lại có thể làm được?!
X nhìn chiến trường.
Những chiến binh lao vào cận chiến mà chẳng màng đau đớn. Những đứa trẻ, những người phụ nữ, từng bị xem là gánh nặng, nay đang quần thảo giữa binh đao.
Mắt họ đỏ ngầu. Cơ thể họ dính đầy máu. Nhưng họ không dừng lại, không phải vì họ liều mạng mà vì họ không thể gục ngã.
X siết chặt tay. Móng tay đâm sâu vào da thịt, máu trào ra nhưng X không thấy đau.
Bởi hắn đang thấy một thứ còn đáng sợ hơn. Bằng mắt thường, hắn thấy tộc nhân Lạc Việt…đang tự chữa lành.
Vết thương khép lại. Không kiệt sức. Không ngừng lại. Mạnh hơn. Nhanh hơn. Không thể cản phá.
X rùng mình. Hắn đã thua.
Không chỉ vì quân số mà vì đội quân này có thể đánh liên tục cả ngày. Thậm chí giao tranh với kẻ địch đông gấp mười lần.
Mà Ain chỉ đứng đó, cười. Không nói một lời. Không bận tâm đến X.
Bởi hắn đã kích hoạt Thần Khí thứ hai.
tấu chương xong.