Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-va-tuyet-my-su-nuong-ngo-nhap-dong-thien-mot-nghin-nam.jpg

Ta Và Tuyệt Mỹ Sư Nương Ngộ Nhập Động Thiên Một Nghìn Năm

Tháng 1 31, 2026
Chương 202 mượn mặt dùng một lát Chương 201 trông thì ngon mà không dùng được
khoi-loi-su-bat-dau-che-tao-hac-bach-vo-thuong.jpg

Khôi Lỗi Sư: Bắt Đầu Chế Tạo Hắc Bạch Vô Thường

Tháng 1 17, 2025
Chương 504. Trở lại Ma giới chi môn ( Đại kết cục ) Chương 503. Hạ lệnh nghênh chiến
gia-toc-tu-tien-tu-tuoi-gia-lao-to-bat-dau.jpg

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Tuổi Già Lão Tổ Bắt Đầu

Tháng 2 2, 2026
Chương 145: Xông sơn môn, ung dung không vội Chương 144: Lạc Hà tông chuyện cũ, phần lớn là chua xót phần lớn là đắng
hai-tac-chi-toi-cuong-zanpakuto.jpg

Hải Tặc Chi Tối Cường Zanpakuto

Tháng 1 22, 2025
Chương 494. Đại kết cục Chương 493. Một Chiến Định Càn Khôn
cuu-thien.jpg

Cửu Thiên

Tháng 1 19, 2025
Chương 785. Gặp lại Chương 784. Chuyện trọng yếu nhất
tu-gia-thien-bat-dau-danh-dau.jpg

Từ Già Thiên Bắt Đầu Đánh Dấu

Tháng 2 26, 2025
Chương 316. Chung yên Chương 315. Máu đúc Thiên Đế đến trời xanh!
nhung-nam-kia-chung-ta-cung-mot-cho-chat-qua-tu-tien-gia.jpg

Những Năm Kia, Chúng Ta Cùng Một Chỗ Chặt Qua Tu Tiên Giả

Tháng 1 21, 2025
Chương 918. Lời cuối sách Chương 917. Bản hoàn tất cảm nghĩ
dau-la-vu-hao-ban-duong-tam.jpg

Đấu La: Vũ Hạo Bàn Đường Tam

Tháng 2 4, 2026
Chương 254.Ta hủy Lam Ngân Hoàng, ngươi hủy Hạo Thiên Chùy Chương 253.Tiểu Vũ cùng A Ngân
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 236 : 1.500 Vs 25.000 (10)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 236 : 1.500 Vs 25.000 (10)

Từng người lính bước vào khu rừng theo lệnh của X.

Ai nấy đều cẩn trọng, bước đi chậm rãi, dùng mũi lao chọc về phía trước, chọc xuống đất, chọc vào cây, chọc vào những dây leo rậm rạp. Họ chọc lao vào mọi thứ, sẵn sàng san phẳng khu rừng này nếu có rìu đá trong tay, bởi nơi đây quá nguy hiểm, quá đáng sợ.

Nhưng suốt 5 mét đầu tiên, chẳng có gì ngoài những mũi tên rơi rụng, mũi tên của chính quân X bắn ra.

X cau mày, nhặt một mũi tên lên. Hơn 2.000 mũi tên đã được bắn ra, nhưng không một vệt máu, không một dấu vết nào của kẻ thù.

“Không thể nào…”

Hắn không tin rằng Lạc Việt lại sử dụng vũ khí từ ngọn đồi xa kia. Quá xa, quá bất khả thi. Dù có là thứ vũ khí nào đi nữa, mũi tên cũng phải có giới hạn của nó.

Vậy thì…Lạc Việt đang làm gì?

Hắn có cảm giác như mình đang đối đầu với một kẻ địch vô hình như thể chiến trường này không thuộc về hắn, mà là sân nhà của Lạc Việt.

“Tiếp tục đi.”

X ra lệnh. Dù gì đi nữa, bọn Lạc Việt cũng chỉ muốn mài mòn quân số của hắn, muốn kéo dài thời gian. Hắn cười lạnh:

“Lũ nhát chết.”

Hắn không sợ tổn thất. Mỗi cuộc tập kích của Lạc Việt chỉ khiến quân lính của hắn trở nên mạnh mẽ hơn. Quen với cách đánh. Quen với mùi máu. Quen với chiến trận.

Càng chiến đấu, họ càng cứng rắn, càng trở nên những con thú săn mồi. Đến khi đối mặt với Lạc Việt, Ain cũng chẳng có cách nào cản nổi hắn.

…

X đúng.

Mỗi trận đánh chỉ khiến quân của hắn mạnh hơn, gan lỳ hơn. Nhưng Ain không lo lắng.

Nếu là trước kia, hắn hẳn đã chùn bước khi thấy đội quân X ngày càng hung hãn. Nhưng hiện tại, hắn đã có thứ có thể khỏa lấp mọi nỗi lo.

Một thứ đã lưu giữ qua ngàn năm. Một thứ đã theo suốt lịch sử nước Việt. Một thứ là minh chứng cho sự đoàn kết của dân tộc.

Lá bài tẩy của hắn đã sẵn sàng.

…

Quân X hành quân thêm 1km nữa mà không gặp cuộc tập kích nào. Cuối cùng, họ thoát khỏi khu rừng rậm rạp và đến một con suối nhỏ.

X nhìn đàn cá bơi tung tăng, cảm thấy tạm yên tâm. Cá còn sống, nghĩa là không có độc. Nhưng cẩn thận vẫn hơn, hắn ra lệnh đun nước sôi trước khi uống.

Hắn ngồi xuống, cắn một miếng thịt khô cứng ngắt, nhăn mặt.

“Khốn kiếp…”

Hắn nhớ lại thời còn làm cho tổ đội Dao, khi ấy hắn không bao giờ phải ăn uống khổ cực thế này. Nhưng chỉ cần chiếm được Lạc Việt, hắn sẽ có tất cả. Thức ăn. Đất đai. Sự giàu có.

Một tên lính mang đến một ít trái cây, cung kính dâng lên.

X nhìn thoáng qua, rồi phất tay:

“Chia cho mọi người đi.”

Tên lính vui mừng, cảm tạ rồi chạy đi chia phần.

X không phải là kẻ tốt bụng. Hắn ghét mùi vị những trái cây ấy, nên đẩy cho người khác chẳng phải là cách vừa lấy lòng quân, vừa tránh ăn thứ mình ghét hay sao?

Nhìn những khuôn mặt vui vẻ, hắn cười chua chát:

“Giả tạo thật…”

Mà chẳng phải cả cuộc đời hắn đều là giả tạo sao?

Hắn sinh ra đã phải dối trá để sống sót. Phải vờ mạnh mẽ để không bị chà đạp. Phải giẫm lên kẻ khác để tồn tại.

Nếu hắn được sinh ra ở Lạc Việt, liệu có khác không? Nếu hắn có xuất thân tốt hơn, liệu hắn có phải đi con đường này? Nếu hắn là Ain, liệu cuộc sống có dễ dàng hơn không?

Hắn cười khinh.

“Chẳng có nếu như nào cả.”

Hắn không có lựa chọn, hắn chỉ có cuộc chiến này. Dù là giả tạo, dù là dối trá, hắn vẫn sẽ chiến thắng.

…

Sau khi nghỉ trưa khoảng 30 phút, X hô to:

“Xuất phát!”

Đám lính lục đục đứng dậy. Vài kẻ còn ngái ngủ bị đồng đội lay dậy, mắt mờ mịt, vội xoa mặt, lê bước theo đoàn quân.

Lần này, X không để ai khiêng kiệu. Hắn không muốn mình trở thành cái bia sống. Nếu quân Lạc Việt phục kích, hắn sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Hắn chọn cách đi bộ, ẩn mình giữa đội quân, để hòa vào đám đông như một kẻ vô danh.

Họ di chuyển chưa được trăm mét đã gặp.

Cây đổ chắn ngang lối đi. Đá tảng chắn đường. Dây gai giăng kín như một hàng rào. Hào sâu gần 5 mét cắt ngang lối đi.

“Khốn kiếp!” X nghiến răng, nhưng hắn chẳng có cách nào ngoài việc ra lệnh cho quân lính dọn dẹp.

15 phút.

30 phút.

1 tiếng…

Có những chướng ngại vật khiến họ mất hơn 2 giờ mới xử lý xong.

Lực lượng tiên phong của hắn dần rệu rã.

Khi trời sập tối, quân X vẫn còn cách Lạc Việt đến 6 km.

Hắn không thể tiến xa hơn. Không phải vì sợ hãi mà bởi quân đội của hắn đã kiệt sức.

X ra lệnh dựng trại.

Hắn biết tập kích đêm là chiến thuật ưa thích của Lạc Việt, nên hắn tăng gấp đôi lính canh gác, tự mình tuần tra suốt đêm.

Nhưng điều kỳ lạ là Lạc Việt không tấn công.

Chỉ có bóng tối và tiếng động vật hoang dã.

Tiếng sói hú, tiếng cú kêu, tiếng hổ rít lên trong màn đêm.

Ban đầu, bọn lính chỉ hơi lo lắng. Nhưng rồi, có những kẻ bắt đầu run rẩy.

“Này. Có ai đó đang nhìn chúng ta kìa.”

Một tên canh gác khều đồng bạn mình nói, tên kia nhìn theo liền sợ hãi. Họ thấy được một đôi mắt đỏ ngầu, lượn lờ trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào họ sau vài giây liền biến mất.

Hai tên hét toáng lên, đám người gần đó bật dậy, mất một lúc hai tên mới kể lại được đầu đuôi nhưng không ai tin bảo họ hoa mắt.

Và rồi, những kẻ lính gác ấy không dám ngủ, họ sợ hãi, nhưng không thể bỏ vị trí canh gác.

Cả đêm, họ run rẩy trong bóng tối.

Sáng Hôm Sau

Hơn 2/3 quân số tỉnh dậy thoải mái, nhưng những kẻ gác đêm thì mệt mỏi rã rời.

Họ không ngủ. Không dám ngủ, bởi chỉ cần nhắm mắt, bóng đêm lại bao trùm lấy họ.

X cũng không khá hơn. Cả đêm hắn không ngủ yên, cứ một hai giờ lại thức dậy tuần tra.

Sáng hôm sau, hắn cảm thấy cả cơ thể mình nặng trĩu, rệu rã. Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, vẫn đứng thẳng người, vẫn nhìn quân đội bằng ánh mắt cứng rắn.

Lương khô, canh cá loãng. Bữa sáng chỉ có thế, không có thịt, không có cơm, không có muối.

X còn một chút muối cuối cùng, nhưng hắn đã dùng gần hết để liên kết các bộ lạc. Húp chén canh loãng nhạt thếch, X nhăn mặt.

“Khó nuốt thật.”

Nhưng ít ra hắn còn có muối. Cả đội quân của hắn ăn uống ngon lành, dù không có gia vị, dù bữa sáng quá đơn sơ. Họ không phàn nàn.

Họ chỉ cười, đùa nhau:

“Sống là tốt rồi.”

“Ai biết được ngày mai ai sống ai chết?”

X nhìn họ, trầm mặc, hắn đã đi đến bước này rồi. Hắn không thể quay đầu, dù cho hắn có thấy mệt mỏi, có thấy nghi ngờ, có thấy sợ hãi…

Thì cũng không quan trọng, bởi hắn là X Và hắn sẽ chiến thắng cuộc chiến này.

…

“Xuất phát.”

Giọng X vang lên, lạnh lẽo.

Không còn bực tức. Không còn do dự. Không còn sợ hãi.

Đội quân hắn lại tiếp tục hành quân. Hôm nay, họ sẽ đối mặt với điều gì? Phục kích? Chướng ngại vật? Bẫy rập?

X không quan tâm nữa.

Hắn đã quen với những trò mèo của Lạc Việt. hắn sẵn sàng nghiền nát mọi thứ trên con đường này.

Nhưng rồi…

Đoàn quân X dừng lại.

Không có chướng ngại vật. Không có cung thủ ẩn mình.Không có mũi tên bay tới.

Chỉ có một người.

Ain. Hắn đứng đó, hai tay chắp sau lưng, như thể đã chờ sẵn từ lâu. Ánh mắt hắn cao ngạo, nhìn chằm chằm vào đoàn quân X như thể chúng chỉ là một đám ô hợp vô dụng.

Gió lặng. Không gian tĩnh mịch.

Bộ giáp của Ain sáng bóng dưới ánh mặt trời, mũ đội đầu từ lông chim đầy uy nghi, những chiếc lông đan xen giữa hai màu trắng – đen, trong đó một chiếc lông lớn nhất, cao gần 20 cm, chễm chệ ở trung tâm.

Một chiếc mũ kỳ lạ. Một biểu tượng. Kẻ thống lĩnh của Lạc Việt.

Bên hông hắn, Thanh kiếm Thuận Thiên lặng lẽ nằm trong bao, như một con rồng ngủ đông.

X cảm nhận được một nguồn áp lực vô hình từ Ain.

Hắn nhìn lướt qua những khuôn mặt quen thuộc dần bước ra khỏi ánh sáng.

Có kẻ từng là cấp trên. Có kẻ từng là đồng đội. Có kẻ hắn từng chia nhau từng miếng thịt, từng hớp rượu.

Giờ đây, tất cả đều đứng bên kia chiến tuyến.

Và họ sẽ giết hắn.

Ain không giấu lực lượng của mình nữa.

Học viên Sát. Đội Phán Quyết.

Tất cả đều xuất hiện.

Không còn lén lút. Không còn thăm dò. Không còn chơi trò du kích.

Hôm nay, chỉ có một cách đánh duy nhất, bọn họ sẽ đánh trực diện.

Những cặp mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào kẻ địch.

1.500 chống lại 20.000.

Một cuộc chiến không cân sức. Một cuộc chiến một mất một còn.

X nắm chặt tay.

Ain vẫn đứng yên. Hắn chỉ nhìn X đúng một lần duy nhất. Ánh mắt hắn không còn hướng về cuộc chiến này nữa.

Bởi vì…Trận chiến thực sự, chỉ bắt đầu khi Ain mở mắt.

“GIẾT!”

Không kèn. Không trống. Không hiệu lệnh.

Chỉ có một tiếng ra lệnh sắc lạnh của Ain.

Binh sĩ của hắn lập tức lao lên. Không ai do dự. Không ai chùn bước.

Bọn họ đã sẵn sàng chết. Tất cả họ mang theo là niềm tin chiến thắng, là hy vọng, là quyết tâm chống giặc.

“GIẾT!” X cũng gầm lên.

Hắn không thể thua. Hắn không được thua. Hắn không có đường lui.

Hơn 20.000 quân của hắn cũng gào lên như dã thú, ào ạt xông lên như cơn sóng thần.

Hai đội quân. Hai vị tướng. Hai lý tưởng. Hai số phận.

Tất cả hòa vào nhau trong một trận chiến không khoan nhượng.

“RẦM!”

Tiếng kim loại đập vào xương thịt. Tiếng xương vỡ nát. Tiếng máu bắn tung tóe lên những bộ giáp lạnh lẽo.

Nhưng ai quan tâm chứ?

Người bị hất văng. Người bị cắt lìa tay chân. Người bị chém sâu đến tận xương tủy.

Không ai dừng lại. Không ai quay đầu. Chỉ có sự điên loạn của chiến trường.

Người giết ta. Ta giết người.

Không có lý do. Không có thiện ác. Không có kẻ đúng người sai.

Chỉ có một điều duy nhất: GIẾT HOẶC BỊ GIẾT.

Tiếng gầm điên cuồng. Tiếng la hét thảm thiết. Tiếng thép va chạm. Tiếng rên rỉ.

Tất cả hòa vào nhau thành một bản nhạc của địa ngục.

Những kẻ bị đâm thủng bụng, cố ôm lấy ruột mình, lết đi trong tuyệt vọng. Những kẻ bị chém bay đầu, máu tuôn thành suối, thân thể đổ rạp xuống như bù nhìn rơm. Những kẻ bị giẫm nát, tiếng xương gãy vang lên giòn rụm.

Không có sự thương xót. Không có sự tha thứ.

Ain đứng đó. Lặng nhìn. Ánh mắt vô cảm. Hắn đưa tay phất nhẹ.

“RỐNG!!!!”

Bầu trời rung chuyển. Đất đai run rẩy.

“RẦM! RẦM! RẦM!”

Một bóng tối khổng lồ lao ra từ phía sau chiến tuyến của Ain.

Thú kỵ binh. Những con quái vật trên chiến trường. Đội quân của thần chết.

5.000 con lợn rừng – như những mũi tên sống, điên cuồng lao về phía quân X. Cặp nanh dài như dao găm, những cú húc xé nát lồng ngực kẻ địch.

Đất đá tung tóe.

100 con bò rừng – cơn địa chấn di động đầu tiên. Mỗi cú húc, một hàng lính địch bị hất tung, những kẻ không chết ngay lập tức thì cũng bị trọng thương, dẫm đạp đến bẹp nát.

200 con dê, 300 con cừu những kẻ tưởng đây là con thú như hiền lành nhưng không bọn chúng đã bị huấn luyện thành chiến binh. Sừng bọc thép, những cú húc cắt ngang cổ họng kẻ địch. Những cú nhảy đập vỡ xương sườn.

250 kỵ binh những chiến thần bất khả chiến bại. Mỗi kỵ binh thân mặc giáp sắt. Tay cầm quan đao (Yển Nguyệt Đao) mỗi nhát vung đao, một cái đầu rơi xuống.

Và…Chiến kỵ của họ – TÊ GIÁC.

Những con quái vật bằng thép, mang trên mình giáp sắt. Cặp sừng được bọc thép nhọn hoắt, mỗi cú húc có thể nghiền nát cả một đội hình.

Chúng hiểu người cưỡi, chúng chiến đấu như những chiến binh. Bộ đôi Kỵ Binh – Tê Giác trở thành cơn ác mộng.

Mỗi lần xông qua, là một con đường xác chết. Không ai có thể ngăn cản. Không ai có thể chống đỡ.

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-duong-tai-bien-bat-dau-thuc-tinh-sss-cap-thien-phu.jpg
Hải Dương Tai Biến: Bắt Đầu Thức Tỉnh Sss Cấp Thiên Phú
Tháng 1 28, 2026
vo-dao-thien-phu-boi-so-tang-cuong.jpg
Võ Đạo: Thiên Phú Bội Số Tăng Cường
Tháng 2 8, 2026
ta-tai-huyen-huyen-the-gioi-them-diem-tu-hanh.jpg
Ta Tại Huyền Huyễn Thế Giới Thêm Điểm Tu Hành
Tháng 1 24, 2025
6eac790ad343166bf3c4d3d5de1d5f97
Bắt Đầu Vũ Hóa Tiên, Sáng Tạo Sát Thủ Thần Triều Thiên Ngoại Thiên
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP