Chương 235 : 1.500 Vs 25.000 (9)
Tel cùng với Mih cho bắn thêm ba loạt tên nữa liền ngừng lại.
Không phải bọn hắn sợ bị phát hiện, sợ bị tấn công, sợ không đủ tên hay bất cứ lý do nào khác.
Bọn hắn dừng lại bởi vì Ain đã có lệnh từ trước.
Tel đưa mắt nhìn khung cảnh mảnh đất trống phía xa.
Mảnh đất ấy vài phút trước còn là một đội quân, nay chỉ còn những cái xác nằm đó.
Những kẻ sống sót chạy thục mạng vào rừng. Nhưng rừng không phải nơi an toàn.
Chúng dẫm vào bẫy, chúng rơi xuống hố chông, chúng vướng lưới dây leo.
Nhưng quân số quá đông. Bẫy chỉ làm chậm chúng, chứ không cản nổi cả đoàn quân.
X vẫn còn sống. Ngay khi nhận ra mưa tên, hắn đã nhảy khỏi kiệu, lăn xuống một khe đá gần đó.
Từ chỗ nấp, hắn nhìn về ngọn đồi xa xa. Hắn thấy những mũi tên xé gió lao xuống đồng đội mình. Hắn siết chặt nắm đấm.
Ain đã ngất. Lạc Việt lẽ ra phải tuyệt vọng.
Vậy tại sao…chúng lại có thứ vũ khí đáng sợ như vậy?!
X không hiểu, hắn cũng không có thời gian để hiểu. Hắn gào lên, ra lệnh cho quân lính tránh né.
Sau cơn mưa tên tạm dừng, X cùng đồng bọn mới lục dục bước ra khỏi chỗ ẩn nấp.
Ở phần đoạn đầu, cách chỗ đội tiên phong bị tập kích chừng vài mét, là một bãi xác chết cháy khét, mùi than nướng từ xác người, mùi độc tố lan tỏa khắp nơi tạo ra hỗn hợp chết chóc.
Không ai dám tiến tới hỗ trợ kéo bị bị thương, họ chỉ trơ mắt nhìn đồng bọn chết dần chết mòn trước hỗn hợp tử thần kia. Ngay cả X lãnh đạo bọn chúng còn đứng xa hơn ai khác, hắn đành tập hợp quân lính lại kiểm điếm.
Sau một giờ.
X điếm được quân lính còn 21.000 người, mất hơn 4.000 mạng sau mưa tên và bẫy rập trong rừng. Mất đi gần ⅕ quân số nhưng X vẫn tự tin, hắn không tin là Lạc Việt còn có cách nào cản ‘cơn lũ’ này của hắn.
Đội quân ấy tiếp tục di chuyển, X biết chỗ của Tel nhưng hắn chẳng dám tấn công bởi vì địa hình chưa rõ, hắn lại sợ còn chưa tới thì bị đối phương bắn rụng hết quân, sợ có bẫy đặt sẵn nữa.
Tel nhìn ‘con rắn’ tạo bởi con người, hắn cau mặt, đợi ‘con rắn’ biến mất sau khu rừng. Tel mới dám thở dài :
“Mong là cánh quân kia sẽ thành công.”
Mih đi lại vỗ vai Tel nói :
“Đi thôi Tel.”
Tel nhìn Mih rồi gật đầu, 70 người biến mất khỏi ngọn đồi như chưa từng có họ ở đó.
…
X vẫn dẫn quân tới cách Lạc Việt chỉ 8km nữa thôi.
X phải dừng lại, vì trước mặt đội quân là một con hào sâu và dài, X chẳng thấy được điểm nó kết thúc ở đâu cả.
X khó hiểu, hắn bước tới nhìn con hào, nó sâu cả 3m rộng 2m nhưng X không tin đây là điều Lạc Việt có thể làm, bởi thời gian quá ít làm sao mà bọn họ làm được.
Dù không tin nhưng con hào vẫn ở trước mắt.
X không còn cách nào khác. Hắn ra lệnh:
“Chặt cây! Làm cầu!”
Nhưng còn chưa đặt một gốc cây nào sang bên kia bờ thì từ trong khu rừng vô số mũi tên nữa lại bay ra.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Tiếng hét lần nữa vang vọng khắp chiến trường.
X điên tiết vì tập kích lần hai, hắn quát lên :
“Cung thủ đâu? Bắn chúng nó cho ta. Bắn chết hết.”
Còn chưa ổn định lại đội hình thì cung thủ đã lạnh lùng buông cung, người phía trước đang chạy về.
Kết quả là tên ghim chính đồng đội nhiều hơn tên được bay qua bờ bên kia. Việc ta thương 800 địch mất 1000 này chỉ có đội quân X dám làm mà thôi.
Chỉ huy còn chưa thoát khỏi cơn mưa tên của hai bên, binh lính cận chiến của X gần như bị động, không biết phải làm gì, chạy về thì trúng tên của đồng minh, ở lại thì là mục tiêu của đối phương.
Cuộc đọ sức của hai bên cung thủ diễn ra như vậy suốt 5 phút mới chịu dừng lại.
Bởi vì số tên của bên X đã cạn, hắn định dùng số lượng quân đông đảo để dành chiến thắng nên cung thủ dù có nhưng mũi tên thì có hạn, mỗi người chỉ có khoảng 50 cái.
Nếu không tính những người đã bắn tên trong đợt tập kích ban đầu thì đồng nghĩa những người còn lại, mỗi mũi tên bắn ra chỉ có 6 giây cho tất cả động tác từ lấy tên, kéo cung, tập trung và thả tên.
Việc bắn ở cường độ cao như vậy tác động rất lớn đến cơ thể cung thủ.
Một số cung thủ bị rách cơ tay, quằn quại dưới đất. Người khụy xuống, thở dốc, tim đập loạn nhịp. Kẻ khác ôm cánh tay run rẩy, cơ bắp đau nhức.
X thấy nhưng không biết phải làm gì, bởi vì hắn làm gì biết đến trị liệu ra sao? Bị thương thì tới phòng Trị liệu ở Lạc Việt, bây giờ phản bội ra đây lập một đội quân, X càng ngu ngơ khi gặp trường hợp tự bị thương như này.
Và trong thời đại khốn nạn này bị thương, đồng nghĩa với cái chết.
Những mũi thương đâm xuống.
“Phập! Phập!” Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Nếu người Lạc Việt thấy cảnh này, họ sẽ chỉ thở dài:
“Thờ đúng chủ là tốt. Thờ sai chủ cái chết cũng không ngờ đến.”
X nhìn những cái xác được quăng xuống hào sâu, ánh mắt của họ ám ảnh X, ánh mắt không can tâm, rõ ràng họ chỉ bị đau nhưng tại sao giết họ.
X không biết, hắn biết mình sai nhưng chẳng rõ sai ở đâu.
1000 quân nửa hy sinh trong cuộc tập kích ngắn ngủi.
X càng nghĩ, hắn càng cho sự tổn thất này là do Lạc Việt, sự hèn yếu nhu nhược của đối phương nên mới dám sử dụng trò hèn hạ này. Hắn càng căm hận Lạc Việt.
Hắn đổ lỗi cho chúng. Hắn hét lên, kích động lòng quân. Hắn biến nỗi sợ của bản thân thành sự giận dữ của cả đội quân.
…
Chỉ có điều mà X vẫn chưa nhận ra.
Cung thủ của hắn tập trung tấn công nơi mũi tên đối phương bắn ra, nhưng lại chẳng có tiếng kêu nào phát ra từ phía Lạc Việt. Ngược lại, mỗi khi mũi tên Lạc Việt bắn ra, bên hắn luôn có tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Tất cả là nhờ vào máy bắn nỏ, loại vũ khí bán tự động đầu tiên mà Lạc Việt chế tạo thành công.
Ban đầu, Mih và Rok muốn thu nhỏ xe phóng tên thành một dạng linh hoạt hơn, nhưng sau khi thử nghiệm hơn ba mẫu, Mih nhận ra rằng không thể rút gọn cỗ máy khổng lồ đó.
Thời gian không còn nhiều, cuộc chiến sắp cận kề, Mih buộc phải tìm ra một giải pháp mới – thứ gì đó gọn gàng nhưng vẫn đủ mạnh để tạo lợi thế trên chiến trường.
Từ nỏ thần (nỏ liên châu) Mih bắt tay vào cải tiến để biến nó thành một máy bắn nỏ bán tự động.
Lý do rất đơn giản: nỏ thần quá nặng và có thể gây chấn thương cho xạ thủ nếu bắn liên tục. Mih và Rok muốn chế tạo một loại vũ khí vừa dễ dùng, vừa linh động, lại không làm tổn hại đến người bắn.
Hai người bắt tay vào nghiên cứu.
Nhưng mọi thứ vẫn khó khăn, vì vậy họ tới trình bày ý tưởng với Ain. Ain nghe xong liền phấn khích không thôi, bởi hắn biết chiến tranh thúc đẩy sự sáng tạo không ngừng, quá khứ đất nước của hắn cũng đã tạo ra biết bao nhiêu điều không tưởng cho thế giới thấy.
Và giờ đây, hai người ở trước mặt cũng muốn làm một điều không tưởng cho Ain thấy.
Ain vội tìm lục lại trí nhớ xem có thứ gì giống điều Mih và Rok cần không. Bỗng hắn nhớ ra có một cơ chế rất phù hợp, đó là cơ chế của xe đồ chơi, nó cần kéo ra sau để cho bánh răng lưu trữ động năng sau đó thả tay ra, bánh răng sẽ xoay từ đó chiếc xe sẽ chạy đi.
Ain không biết gọi cơ chế ấy ra sau, hắn gọi tạm là cơ chế bánh xe.
(Ở đây do tui tìm trên gg chẳng rõ cơ chế này là gì, có một cái tên là lò xo xoắn và bánh đà trữ năng lượng, Ain không biết nhưng tui vẫn để trong truyện cho độc giả nào lười tìm hiểu.)
Ain nói ra ý tưởng của mình, sau đó mô tả cho cả hai hiểu. Rok và Mih phấn khích, cảm ơn Ain liên tục, sau đó cả hai trở về lò nung.
Rok ngồi vẽ bản thiết kế, trong khi Mih bắt tay vào gia công bánh răng bằng sắt. Chỉ sau hai giờ, bản vẽ hoàn tất.
Thiết kế vẫn giữ nguyên phần lớn cấu trúc của nỏ thần, nhưng được bổ sung thêm hộp tiếp tên, giá đỡ, chân hãm, cùng một hệ thống đặc biệt giúp lên tên tự động.
Phần quan trọng nhất chính là hệ thống bánh đà và lò xo xoắn. Khi xạ thủ kéo tay quay hoặc đòn bẩy 5-7 lần, bánh đà sẽ xoay và trữ năng lượng.
Khi buông ra, cơ chế này sẽ liên tục kéo dây nỏ và bắn từng mũi tên mà không cần thao tác thủ công. Máy có thể bắn liên tục trong khoảng 2-3 phút trước khi cần nạp lại năng lượng.
Sau khi lắp ráp và tinh chỉnh, máy bắn nỏ bán tự động chính thức ra đời.
Đặc điểm của máy bắn nỏ:
+ Hộp tiếp tên chứa được 50 mũi tên, có thể thay hộp như thay băng đạn.
+ Hệ thống lên tên hoàn toàn tự động nhờ vào lò xo và bánh răng.
+ Thời gian hoạt động liên tục từ 2-3 phút, tốc độ bắn 2-3 mũi tên/giây.
+ Máy có chân chống cố định, có thể kéo qua trái/phải trong biên độ 30 độ bằng hệ thống dây kéo từ xa. Điều này tạo hiệu ứng giả rằng có nhiều cung thủ bắn cùng lúc.
+ Máy chỉ có thể bắn mũi tên thép, không thể sử dụng các loại tên khác.
+ Với trọng lượng gần 15kg, tốt nhất là đặt trước vào vị trí phù hợp rồi điều khiển từ xa.
Trên chiến trường, máy bắn nỏ của Lạc Việt nhanh chóng khiến kẻ địch khiếp sợ. Bọn chúng vẫn đang tìm kiếm những xạ thủ ẩn nấp, trong khi thực chất mũi tên cứ thế lao đến từ một cỗ máy vô tri.
…
Những khúc gỗ nhanh chóng chặt đi làm cầu bắc qua hào sâu.
X nhìn khí thế toàn quân di chuyển mà lo lắng không thôi, chỉ một buổi sáng mất 5.000 quân.
Toàn quân mà vẫn giữ khí thế như khi xuất phát đó là điều không tưởng, ai nấy giờ đây cũng lo sợ không biết Lạc Việt tấn công lúc nào, liệu có bẫy rập trên đường họ đi hay không.
Họ nhìn khu rừng trước mặt mà lòng đầy sợ hãi, X cũng vậy nhưng đã qua bên bờ con hào này rồi, hắn không còn đường lui.
“Đi vào.”
tấu chương xong