Chương 227 : 1.500 Vs 25.000 (1)
Sáng hôm sau.
Bầu không khí trong bộ lạc trầm lặng một cách kỳ lạ.
Trên bãi đất trống, những chiến binh bị thương đứng thành từng nhóm nhỏ. Những đội trưởng đi lại giữa họ, khuyến khích những người còn có thể chiến đấu quay trở lại.
Một số gật đầu. Một số khác thì không.
Họ im lặng, ánh mắt vẫn bị bóng tối ám ảnh. Ký ức về những đồng đội gục ngã trên chiến trường vẫn còn hằn sâu trong tâm trí họ.
Nhưng sau cùng, hơn phân nửa số thương binh đã bị thuyết phục. Số chiến sĩ Lạc Việt một lần nữa nâng lên 1.500 người.
Nhưng cái giá là gì? 400 tộc nhân đã nằm xuống. Hơn một nửa trong số đó, không thể mang xác trở về.
Họ đã bị bỏ lại trên chiến trường, nơi đất đỏ nhuốm máu, nơi hơi thở cuối cùng đã tắt lịm.
Dio đứng trước 6.000 tù binh. Hắn không đe dọa, không ép buộc. Hắn chỉ nói, bằng một giọng nói đầy sức nặng.
Hắn cần họ tham chiến. Nhưng đáp lại hắn là gì? Im lặng.
Chỉ một số ít gật đầu đồng ý, số còn lại vẫn đứng yên, ánh mắt hoài nghi.
Họ không hiểu. Tại sao bộ lạc này lại sục sôi cho cuộc chiến sắp tới? Tại sao họ lại cầu xin tù binh như chúng ta? Rốt cuộc…điều gì đang chờ đợi ở phía trước?
Dio biết câu trả lời, hắn đã nhìn thấy bức tranh toàn cảnh.
Những gì xảy ra ở các cánh quân…Những gì Zua khai báo…Tất cả xâu chuỗi lại và trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tên phản bội…Hắn đang huấn luyện quân tinh nhuệ.
Hắn đang câu kéo thời gian – để lính của hắn dần quen với những vũ khí vượt trội, với chiến thuật của Lạc Việt.
Hắn đang tìm kiếm điểm yếu. Và khi hắn tìm thấy, hắn sẽ hủy diệt bộ lạc này.
Những báo cáo tình báo liên tục được thành viên Phán Quyết đưa về.
Họ nói rằng hắn đang tập hợp quân đội ở phía tây bắc. Những bộ lạc lân cận…cũng đi theo hắn. Họ dỡ bỏ cả bộ lạc, rời đi trong đêm.
Khi thành viên Phán Quyết tới nơi, chỉ còn lại mảnh đất trống trãi.
Hắn đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Nhưng điều quan trọng nhất – điều khiến Dio chắc chắn hơn bao giờ hết
Tộc trưởng đã tỉnh dậy. Ain đã tỉnh giấc…sau cơn ngủ dài.
Nhưng tại sao? Dio cảm thấy có gì đó rất khác. Rất khác…
…
Trở lại vào hai ngày trước.
Khoảng thời gian mà Dio trở về bộ lạc trong tình trạng thoi thóp, Ry mang đầy vết thương, Zua còn đang mê man chưa tỉnh lại. Ska người băng bó như xác ướp.
Và Pu thất thần trở về.
Tất cả đều bị tên phản bội tập trung tấn công gắt gao, bởi vì sự ảnh hưởng của đám người này đến bộ lạc lớn hơn những chỉ huy khác.
Hắn chỉ cần giết hoặc bị thương đám người này thôi cũng đã là thành công.
Vì vậy mà Tel rời đi mới không có sự phản ứng quá mạnh từ kẻ địch, chúng nhìn Dio gắt gao, chúng điên cuồng nướng quân với Dio, chỉ một mục đích duy nhất, phá bỏ cánh tay phải của Ain.
Tuy là không tiêu diệt được Dio và Ska, nhưng tên phản bội lại hạnh phúc khi mà hay tin Ry cũng bị thương, vì vậy mà hắn tạm tha cho Pu trở về.
Nhưng đổi lại là lực lượng lớn tập trung vào những chỉ huy thân cận với Ain, nên ở các cánh quân khác đều thất bại thảm hại, một số chạy trốn được nhưng số còn lại đều nằm lại trên chiến trường.
Tên phản bội có chút buồn phiền nhưng hắn chẳng đồng cảm, bởi vì hắn đã dặn dò kỹ rồi nhưng những tên tộc trưởng bộ lạc lại cổ hũ, không tin lời của hắn.
Hậu quả là diệt tộc.
Tên phản bội ngồi trên cái ghế bằng xương thú nhìn xuống đám người đang quỳ rạp phía dưới, hắn cười như được mùa, cảm giác này thật tuyệt.
“Đây là cảm giác kẻ đứng đầu sao? Ha ha.”
…
Hắn từ nhỏ đã là người đơn độc, dựa vào sự cúi đầu trước mọi việc, hắn lớn lên, trưởng thành hơn hắn càng căm ghét bộ lạc.
Nhưng rồi bước ngoặt xảy ra.
Một tin tức giữa những người đơn độc, có kẻ tuyển mộ họ làm gì đó, phần thưởng phải nói là phong phú.
Hắn cũng như mọi người, bất chấp làm chỉ cần có thịt là bảo hắn làm gì cũng được.
Nhưng công việc này thật sự quá khó, người được tuyển chọn rất ít, và hắn lại thành công bước vào.
Công việc của họ là thu thập tình báo từ những bộ lạc xung quanh, sau đó đổi thành thu thập thông tin từ những tộc nhân bộ lạc Lạc Việt.
Công việc cực khổ có, sung sướng cũng có.
Nhưng thứ mà hắn mong chờ nhất là những bài giảng của Ain.
Dần dần, Dơi không còn như trước, Duyên cải tổ. Hắn được chuyển qua tổ đội Dao, nhưng công việc mới cũng chẳng giúp được gì hắn.
Hắn cảm thấy mình không nên ở đây, hắn muốn một thứ gì đó quyền lực hơn.
Rồi Zua lơ là đi sự kiểm soát, hắn muốn tham ô một chút, lấy đi vài phần thịt rồi trao đổi cũng chẳng ai biết, nhưng rồi sau vài lần tham ô nhỏ hắn tham hơn.
Những cuộc tham ô lớn hơn, nhưng làm cái gì cũng sẽ có người biết, đặc biệt là làm trong một tổ đội như Dao.
Hắn tưởng rằng mình đã xong đời. Nhưng không. Những kẻ chất vấn hắn…Chúng cũng có tham vọng. Hắn cảm nhận được điều đó trong lời nói chất vấn hắn của chúng.
Vậy nên, hắn không hoảng sợ nữa. Hắn tấn công ngược lại, hắn bẻ cong sự thật. Hắn biến kẻ chất vấn thành kẻ đồng lõa.
Ban đầu, chúng phản đối, nhưng rồi…Hắn dụ dỗ chúng. Hắn cho chúng thấy lợi ích. Và từng chút một…Chúng gật đầu.
Hắn cảm thấy gì lúc đó? Khoái cảm. Sự kiểm soát. Sự khuất phục của kẻ khác. Cảm giác này…Quá vi diệu.
Tham ô ngày càng nhiều hơn. Hắn không chọn những nơi dễ bị phát hiện.
Hắn chọn những nơi mà bộ lạc ít chú ý tới.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Nhưng rồi tộc trưởng lại đi tuần ở đó, hắn sợ hãi, hắn bỏ chạy.
Hắn biết hậu quả việc này, hắn đã chuẩn bị đường lùi cho mình.
Từ khoảnh khắc bị phát hiện…Hắn đã biết mình không còn đường lui. Nhưng hắn không hoảng loạn, hắn đã chuẩn bị từ lâu.
Hắn cần một nơi an toàn. Nhưng đi khắp nơi, không đâu đạt yêu cầu. Bộ lạc nào cũng hoặc quá yếu đuối, hoặc quá bảo thủ.
Hắn cần một nơi có thể bảo vệ hắn hoặc ít nhất, một nơi mà hắn có thể kiểm soát.
Vậy nên…Hắn tự tạo ra nó.
Hắn bắt đầu vận dụng những kiến thức mình học được ở bộ lạc này.
Hắn không lập tức tìm đến những kẻ mạnh. Hắn bắt đầu từ những bộ lạc nhỏ, những kẻ yếu ớt cần sự bảo vệ.
Một số đồng ý theo hắn. Một số từ chối.
Hắn mặc kệ, hắn cứ tiếp tục.
Từng chút một, hắn dệt nên một mạng lưới.
Ban đầu chỉ là một vài bộ lạc nhỏ, rồi đến những bộ lạc trung bình, rồi đến những bộ lạc lớn hơn.
Sau một thời gian dài…
Hắn có một lực lượng sau lưng. Nhưng hắn không ngu ngốc, hắn biết chúng không trung thành với hắn.
Chúng chỉ vì lợi ích, nếu hắn mất giá trị, chúng sẽ đá đít hắn không thương tiếc.
Hắn cần một cách để trói buộc chúng chặt hơn.
Zua đã gieo những ‘vệ tinh’ trong các bộ lạc lân cận. Hắn nhận ra điều đó và hắn âm thầm thay đổi mệnh lệnh.
Hắn không ra lệnh cho chúng phản bội ngay lập tức, hắn chỉ thay đổi nhận thức của chúng từng chút một.
Lạc Việt nguy hiểm. Lạc Việt không đáng tin. Lạc Việt sẽ nuốt chửng tất cả.
Ban đầu, chúng chỉ nghi ngờ. Nhưng theo thời gian…niềm tin của chúng vào Lạc Việt bắt đầu lung lay.
Việc này không dễ. Nhưng hắn không bỏ cuộc, đây là con đường sống duy nhất của hắn.
Một năm kiên trì.
Những bộ lạc lớn bắt đầu tìm đến hắn. Chúng muốn hắn bảo vệ.
Hắn cười lạnh. Hắn không từ chối. Hắn vui vẻ tiếp nhận.
Từ một kẻ phản bội bị săn đuổi…Hắn trở thành một kẻ đứng đầu.
Rồi thời điểm quyết định đến.
Ain phát hiện ra hắn.
Hắn bỏ chạy ngay lập tức, không quay đầu lại.
Hắn tập hợp những bộ lạc lại. Nhưng…vẫn có kẻ nghi ngờ.
Một năm trôi qua, Lạc Việt không hề tấn công chúng. Những tộc trưởng bắt đầu dao động.
Hắn biết mình cần một thứ gì đó để dập tắt sự hoài nghi này.
Làm ở tổ đội Dao, hắn biết học viện Sát ra sao, tuy thông tin có chút ít ỏi nhưng hắn vẫn để những bộ lạc phản đối hắn bị tiêu diệt bởi học viên Sát.
Cái giá của sự chậm trễ là diệt vong. Những kẻ sống sót bắt đầu tin hắn, chúng sẵn sàng phục tùng. Và hắn chính thức trở thành thống lĩnh của chúng.
Giờ đây…Hắn có hơn 25.000 quân dưới trướng. Nếu hắn không tập trung vào việc hủy diệt những chỉ huy thân cận của Ain, thì con số đó đã là 39.000.
39.000 quân…Vẫn chưa đủ.
Hắn không chỉ muốn chiến thắng Ain, hắn muốn xóa sổ Ain. Hắn muốn hủy diệt Lạc Việt một cách triệt để.
Ain…Là mối nguy hiểm lớn nhất đối với hắn.
Chừng nào Ain còn sống…Hắn sẽ không bao giờ được an toàn.
…
1.500 quân đối đầu 25.000.
Con số quá chênh lệch, cho dù Ain có vũ khí nào vượt thời đại cũng chẳng khỏa lấp chúng.
Chỉ là lần này, Ain đã có một. À không mà là bốn món vũ khí thần thoại, mỗi vũ khí đủ sức diệt cả một đội quân.
Nhưng muốn khởi động nó cần phải mất một thời gian và cái giá không hề nhẹ.
…
Sau khi Ry và Dio trở về trong tình trạng thảm hại, bộ lạc lại một lần nữa dậy sóng.
Cánh quân mạnh nhất của họ…đã thất bại. Những người thân của các chiến binh nằm xuống bật khóc khi hay tin.
Họ đã từng vô cùng tự hào khi người thân được vào cánh quân này.
Nhưng giờ đây…Chỉ còn lại đau thương.
Ngay cả tin tức Kai và Mit chiến thắng trở về cũng không thể xoa dịu nỗi đau.
Bộ lạc chìm trong sự mất mát và tuyệt vọng. Và rồi…Rin mang tin tức đến.
…
Một giờ trước.
Rin lặng lẽ lau cơ thể cho Ain, như bao ngày qua.
Nhưng hôm nay có gì đó khác lạ, cô bỗng khựng lại. Tim của Ain, đập khác thường.
Cô cúi xuống, áp tai vào ngực hắn. Chờ đợi.
“Em nghe xong chưa?”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Rin sững sờ, toàn thân cô run rẩy. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt Ain đang nhìn cô, hắn đang mỉm cười.
Cô không tin vào mắt mình.
Bàn tay Ain chộp lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt lên má hắn.
Hắn ấm. Hắn đang sống.
Rin rùng mình, cô xoa lấy khuôn mặt ấy, như muốn chắc chắn rằng đây không phải là mơ, rồi cô bật khóc.
Cô không biết mình nên làm gì, cô quá bất ngờ, quá hạnh phúc.
Ain vươn tay ra, kéo cô vào lòng. Bàn tay hắn nhẹ nhàng xoa lưng cô, vỗ về.
“Anh tỉnh rồi. Không sao đâu. Cứ khóc đi.”
Rin càng khóc to hơn.
tấu chương xong