Chương 226 : Bí Mật Không Được Bật Mí
Lea đặt chân tới đài phun nước, miệng cô hoắc ra vì bất ngờ.
Bộ lạc lúc này không vắng vẻ như tưởng tượng của cô, bộ lạc giờ rất đông người.
Dòng người đi đi lại lại, rất nhiều nhóm nhỏ ba bốn người trò chuyện, những thành viên Cảnh vệ đi tuần, một số tộc nhân mặc những bộ giáp như còn chiến đấu canh gác dọc đường đi.
Lea chẳng hiểu gì cả.
Kế hoạch đã thành công rồi sao? Từ bao giờ? Tại sao tên kia nói tập hợp cuộc chiến lớn? Cô đã bỏ lỡ gì sao?
Vô vàn câu hỏi ngập tràn trong đầu Lea, nhưng cô vội trấn tĩnh mình lại, cô quan sát lại những người đi trên đường.
Cảnh vệ. Chiến sĩ mặc giáp. Và những gương mặt lạ lẫm.
Sống ở bộ lạc chỉ có 2000 người thì Lea không mất quá lâu để ghi nhớ từng khuôn mặt, mỗi nhóm người đều có nét riêng như :
+ Người từ bộ lạc Tê Giác: tóc xoăn nhẹ, da sẫm màu hơn bình thường.
+ Người từ bộ lạc Huyết Sắc: rất đa dạng. Một số có làn da đỏ khi ra nắng, số khác lại trắng bệch do từng sống gần núi tuyết.
+ Người gia nhập đầu tiên: gương mặt sáng sủa hơn nhờ trải qua hai lần thanh tẩy cơ thể.
Nhưng những người Lea đang thấy không thuộc bất kỳ nhóm nào.
Có người quá thấp bé, có kẻ lại cao vượt trội, chênh lệch đến gần 30cm. Một sự khác biệt bất thường. Ở Lạc Việt, chỉ có người lớn và thiếu niên mới có sự chênh lệch đó. Nhưng những người này rõ ràng đã trưởng thành.
Lea cau mày, tự hỏi: Tù binh?
Giống như cô nhiều năm trước, nhưng theo luật mới của bộ lạc, tù binh phải lao động công ích cho bộ lạc tối thiểu ba tháng trước khi được chấp nhận hòa nhập.
Mà số lượng này…quá nhiều. Gần gấp hai, gấp ba lần dân số Lạc Việt.
Nếu như không có cuộc chiến này thì Lea không biết rằng xung quanh bộ lạc của mình có nhiều bộ lạc chứa lượng lớn tộc nhân như vậy.
Cánh quân của cô thắng và thu lại 1972 tù binh, vậy nếu như cộng với bãi xác ở chiến trường kia có lẽ bộ lạc ấy đã có ít nhất bốn hoặc năm ngàn người.
Dù cảm thán nhưng những người lính tuần tra, canh gác vẫn khiến Lea lo lắng.
“Không lẽ có biến động gì trong cao tầng sao? Không được phải đi hỏi Rin cho ra lẽ.”
Lea liếc mắt về phía cây cầu gỗ, cô chạy đi nhưng cơn nhói ở hông lại truyền tới khiến Lea nhăn nhó, cô vuốt đi những giọt mồ hôi vừa hình thành.
Lea cố gắng đi ngược lại hướng với ý định của mình, cô phải đi tới phòng Trị liệu trước để xem xét vết thương.
Chưa vào căn phòng, Lea đã nghe tiếng ồn ào truyền ra, cô hiểu bên trong đã chật ních người bị thương rồi. Nhưng khi bước vào, Lea mới choáng ngợp trước số người ở bên trong, có ít nhất 300 người đang nằm, ngồi, dựa bất cứ chỗ trống nào trong căn phòng.
Mà họ còn chẳng màn ái ngại, người cởi áo, người khỏa thân,…Nói chung là đủ loại tình cảnh khó đỡ, bởi vì trời hôm nay tương đối oi bức mà chẳng ai nghĩ Lea bước vào.
Bởi phòng trị liệu có hai phòng: một nam, một nữ nhưng do Lea nhìn nhầm nên vào nhầm.
Hai bên nhìn nhau.
Lea níu chặt hai tay, rồi vội vã chạy ra.
Mãi sau, cô mới bước vào đúng phòng nữ, để một nữ thành viên Trị liệu kiểm tra vết thương.
Thấy Lea mặt đỏ bừng, người đó khó hiểu hỏi:
“Sao vậy?”
Lea lắc đầu nguầy nguậy.
Nằm trên giường bệnh, Lea nhìn lại căn phòng, ở bên này cũng có gần trăm người đang được kiểm tra, tất cả đều là lính của cô.
Lea thở dài, điều an ủi là cánh quân của cô đã thắng, tốt hơn nhiều việc thất bại.
Lea nhìn nữ thành viên Trị liệu đang nghiền thảo dược, cất giọng hỏi:
“Ở bộ lạc có chuyện gì sao?”
Người kia ngẩng đầu lên, thoáng thở dài:
“Đúng rồi, cô vừa trở về nên chưa biết gì. Chuyện này bắt nguồn từ Ska và Zua bị thương nặng. Chỉ huy Ry vừa về đến bộ lạc thì nhận được tin, ngay lập tức dẫn quân đánh trả.
Trên đường đi, họ phát hiện cánh quân của Dio bị tấn công ác liệt. Đến mức khi họ tới tiếp ứng vẫn bị đánh bật.”
Lea nhíu mày. Dio bị tấn công ác liệt?
Người kia tiếp tục kể, nhưng một giọng nói trầm khàn bất ngờ cắt ngang.
“Rồi tất cả đành trở về, sau đó để Dio nghỉ ngơi một ngày nó kể lại: sau khi Tel rời đi thì dường như kẻ thù phát hiện ra bất thường, chúng điên cuồng tấn công.
Dio tử thủ nhưng cũng không chịu được, nó đành mở đường máu chạy về. Hậu quả bỏ lại một phần ba số quân nằm lại trên chiến trường.”
Cả hai quay đầu nhìn – Ry đang dựa vào cánh cửa, cơ thể quấn đầy băng.
Lea sững người. Lần đầu tiên cô thấy Ry bị thương đến mức này. Bên trong bộ lạc, rất ít người có thể khiến hắn bị thương nặng đến vậy.
Lea chậm rãi suy ngẫm, rồi hỏi:
“Vậy những chỉ huy khác thì sao?”
Ry xoa cằm, thong thả trả lời:
“Nói sao nhỉ? Kai và Mit đều thắng, nhưng hơn phân nửa quân số của họ không thể tái chiến. Còn Pu…”
Ry ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Pu hòa. Không, đúng hơn là đối phương chủ động rút lui.”
Lea nheo mắt. Tại sao?
“Trở về bộ lạc, sắc mặt của Pu rất lạ. Tôi không rõ chuyện gì, nhưng có gì đó…không ổn.”
Lea im lặng. Cô biết rõ nhóm bạn thân của Ry ra sao. Nhưng nếu ngay cả hắn cũng nói Pu có điều bất thường, thì mọi chuyện không đơn giản. Càng lúc càng kỳ lạ.
Ry gãi đầu, liếc nhìn Lea:
“À…Ừm…Tôi biết tôi đang bị thương, nhưng tôi có lệnh phải đưa cô đi đến một nơi.”
Lea chớp mắt, ngay lập tức nhíu mày. Ry chỉ nghe lệnh của hai người – Dio và tộc trưởng. Nhưng còn có một điểm khó hiểu hơn, Dio…tại sao phải tử thủ đến mức bị thương?
Lời Ry nói khi nãy “Tel rời đi.” Chẳng phải Dio và Tel chỉ huy hai cánh quân khác nhau sao? Tại sao Tel lại rời đi?
Quá nhiều khuất mắt mà cô cần giải đáp ngay.
Không đợi nữ thành viên Trị liệu phản ứng, Lea lập tức đứng dậy, theo bước Ry.
Cả hai bước đi, từng bước nặng nề giữa bộ lạc.
Những gương mặt mới khẽ cúi chào, họ đáp lễ theo thói quen.
Đi ngang qua những công trình biểu tượng, nơi khắc ghi mấy năm sinh tử – Nhà kho tổng, đài phun nước, khu vườn thực vật…
Những ánh mắt trầm trồ, những đứa trẻ tươi cười, bàn tay bé nhỏ chạm vào từng vật lạ lẫm. Người mới và người cũ trò chuyện, như thể họ chưa từng là kẻ thù.
Giữa khung cảnh ấy, Ry bỗng buông một câu hỏi bâng quơ:
“Cô thấy bộ lạc ta đối xử với tù binh…có quá dễ dãi không?”
Lea im lặng. Ry tự trả lời, giọng hắn khẽ vang trong không khí oi bức:
“Khi xưa tôi cũng từng hỏi tộc trưởng câu này. Cô biết tộc trưởng trả lời sao không?”
Lea lắc đầu. Ry phì cười, nhưng đôi mắt hắn ánh lên nét gì đó rất khó đoán:
“Lúc đó, tộc trưởng nói như này ~”
Giọng hắn thấp xuống, mô phỏng từng lời Ain khi xưa:
“Tù binh…để họ như vậy đúng là có thể hại bộ lạc ta. Họ được tiếp xúc, được học hỏi, được tự do…Sẽ có lúc nào đó họ phản bội.
Nhưng bộ lạc ta không sợ. Vì sao? Vì chúng ta nắm giữ cốt lõi: kỹ thuật, cây trồng, những tri thức quan trọng nhất. Họ có học cả đời cũng không nắm được hết.
Còn phản bội? Họ dám sao? Tự do ư? Không. Tù binh chưa bao giờ thực sự tự do cả. Những gì mắt thấy…chưa chắc là sự thật.
Phải nhìn. Phải chạm vào. Phải nghe thấy. Ta đã tiêu diệt người thân của họ, nay lại bắt họ làm tù binh, họ đã chịu đủ thiệt thòi. Nếu còn đối xử tệ với họ, một ngày nào đó, ta sẽ phải trả giá.
Thay vì vậy, ta cho họ một sự tự do có giới hạn, một thứ tự do vừa đủ để họ không biết mình nên làm gì. Và tới một lúc nào đó…Chính họ sẽ tự nguyện gia nhập bộ lạc ta.”
Ry vừa nói, vừa cố gắng bắt chước Ain giọng nói, điệu bộ, cử chỉ khi đó. Lea bật cười. Hắn làm quá lố, chẳng giống Ain chút nào.
Nhưng trong lòng cô…dâng lên một nỗi suy ngẫm.
Ain đã hành động từ rất lâu. Không ai thực sự hiểu hết những quyết định của hắn.
Ngay cả Ry, có lẽ hắn đã hiểu rõ điều này từ lâu.
Nhưng tại sao hôm nay hắn lại kể cho cô nghe? Lea thắc mắc.
Tiếng cọt kẹt của cây cầu gỗ vang lên trong bóng chiều chạng vạng.
Ry vẫn bước tiếp. Nhưng Lea dừng lại, một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng cô.
Một thứ gì đó ở phía trước. Cô không rõ…nhưng nó không bình thường.
Ry nhận ra sự im lặng khác lạ, quay đầu lại nhìn cô:
“Có chuyện gì sao?”
Lea lắc đầu, nhanh chóng rảo bước, cố gắng xua tan sự bất an.
Trước mặt họ…là nhà của Ain.
Cánh cửa mở toang, bên ngoài bầy sói đang nằm lặng lẽ.
Chúng không gầm gừ, không động đậy, chỉ dán ánh mắt chặt vào cả hai.
Lea nuốt khan.
Đây chỉ mới là lần thứ năm hay thứ sáu cô tới đây…và bầy sói vẫn đáng sợ như lần đầu tiên.
Ry không chậm lại, cứ thế bước qua, còn Lea cảm thấy hơi rùng mình.
Những cặp mắt vàng rực rỡ trong bóng tối dõi theo từng chuyển động của cô.
Những lỗ mũi khổng lồ hít vào, thở ra, hít vào, thở ra chẳng theo nhịp độ…Chúng đang đánh giá. Xác định xem cô là bạn hay là kẻ xâm phạm.
Lea không dám nhìn vào mắt chúng. Cô nhìn thẳng vào trong nhà…Và mắt cô mở to, miệng mấp máy. Cô không tin được những gì mình thấy.
Ry mỉm cười. Hắn đặt một bàn tay lên vai cô, giọng điềm tĩnh nhưng lại mang theo một ý nghĩa sâu xa:
“Vào thôi.”
Lea nhìn Ry. Cô muốn hỏi điều gì đó, nhưng không thể thốt lên thành lời.
Cuối cùng, cô bước tới.
Cánh cửa nhà Ain khép lại.
…
Không gian im lìm.
Thời gian trôi qua.
Bóng tối bao phủ cả bộ lạc.
…
Cánh cửa lại mở ra.
Bước ra đầu tiên là Ry – hắn vặn vặn người, ể oải như vừa trải qua một cuộc họp dài mệt mỏi.
Dio – trán băng bó, tay không ngừng vỗ nhẹ lên trán như đang cố gắng xua đi suy nghĩ nào đó.
Ska – chống nạng, từng bước khó khăn rời khỏi nhà.
Pu – nở một nụ cười đầy ý nghĩa.
Mit – mắt tràn đầy quyết tâm.
Tel – hai tay khoanh lại, mắt nhìn xuống đất đầy đăm chiêu.
Kai – cười cười, thì thầm nói gì đó với Dio.
Garu – thoải mái hơn cả, hắn húyt sáo, bước từng bước thong dong từ nhà Ain tới cây cầu gỗ.
Mọi người rời đi nhưng Lea vẫn còn đứng đó. Cô ngoái đầu nhìn vào trong ngôi nhà, cô lắc đầu rồi bước đi.
Bên trong căn nhà ấy, bóng tối vẫn chưa tan.
tấu chương xong.