Chương 70: An Tâm Dưỡng Thương
Nhưng thấy hắn thê thảm như thế, Phương Nhã Vy nhịn không được lấy tay che miệng, sau đó vội vàng chạy lại đỡ hắn, lo lắng hỏi:
“Anh bị sao vậy? Hiện giờ thấy trong người thế nào rồi? Anh đừng làm em sợ. . .”
Mặc dù thở không ra hơi, nhưng Nguyên Vũ Khánh vẫn cố gắng mỉm cười để trấn an vợ mình.
Chỉ là giờ khắc này cả người hắn đã dính đầy mồ hôi lạnh, hiển nhiên đối mặt với luồng uy áp kia vẫn còn thấy sợ hãi.
Hắn không biết tại sao lại có luồng uy áp này?
Hắn nhớ rõ mình chưa từng trêu chọc cường giả nào mà?
Nghĩ mãi cũng không ra nguyên nhân, Nguyên Vũ Khánh đành lắc đầu cho qua.
Bây giờ ngẫm lại đúng là có chút chua chát, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cuộc đời của hắn đã trải qua biến hóa cực lớn.
Mà sau một phen chịu đựng, Nguyên Vũ Khánh rốt cuộc không chống cự được nữa, trực tiếp rơi vào hôn mê.
Thời điểm hắn vừa hôn mê, mái tóc đã nhanh chóng ngắn lại, sau đó biến thành màu đen.
Đồng thời với đó là ấn ký trên mi tâm của hắn cũng nhanh chóng biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện qua lần nào vậy.
Một màn này để Phương Nhã Vy không khỏi kinh ngạc, nhưng thấy không ổn nên gọi cho xe cấp cứu.
Không lâu sau đó, hắn được mang đến bệnh viện.
Vừa thấy bệnh nhân đến, bác sĩ lập tức lao vào kiểm tra sơ bộ, sau đó đưa hắn vào phòng ICU.
Dưới sự trợ giúp của bác sĩ, không đến mười phút sau, Nguyên Vũ Khánh được đưa ra ngoài, sau đó đưa đi siêu âm với x quang để kiểm tra cơ thể.
Tuy nhiên bọn họ chỉ thấy cơ quan nội tạng của hắn bị tổn thương, chứ không cách nào thấy được khối lập phương đang ẩn giấu trong người hắn.
Bất quá, Phương Nhã Vy cũng không có đem chuyện này nói cho bọn họ biết.
Cô nàng chỉ nói hắn bị giác tỉnh giả làm bị thương, ngoài ra không cũng không nói thêm về chuyện khác.
Bác sĩ nghe vậy cũng không nghi ngờ gì, vì xác thực là loại vết thương này chỉ có thể do giác tỉnh giả rây ra.
Thế là những ngày sau đó, Phương Nhã Vy liền xin nghỉ học ở trường để chăm sóc cho hắn.
Không đến một ngày sau, khi đi công tác ở Hà Nội về, cô Thanh cũng biết chuyện, có điều không trách mắng cái gì, vì giữ được mạng mới là quan trọng nhất.
Có điều, thấy cô Thanh đến, Phương Nhã Vy cũng không có đem chuyện xảy ra trong một tháng gần đây kể cho mẹ mình nghe.
Vì cô nàng biết chuyện này quá đặc thù, nếu để người khác biết, nói không chừng là họa chứ không phải phúc.
Bất quá, dưới cái nhìn của người từng trải, cộng thêm việc nuôi Nhã Vy từ nhỏ đến lớn, cô Thanh thừa sức đoán được đại khái.
Có điều, thấy con gái của mình không chịu nói, cô Thanh cũng không hỏi tới nữa.
Qua chuyện này, Phương Nhã Vy thấy nhẹ nhõm đi phần nào, nhưng có một việc khiến cô nàng khá khó hiểu, đó là vì sao không thể liên lạc với ông nội.
Mỗi khi gọi tới, lúc nào điện thoại của ông nội cũng nằm ngoài vùng phủ sóng, điều này làm cô nàng không biết nên làm thế nào mới phải.
Một khi đã không liên lạc được, Phương Nhã Vy cũng không gọi nữa, tiếp đó lại chăm sóc cho chồng mình.
Lần này thì vận may đã mỉm cười với hắn, sau bảy ngày điều trị tại bệnh viện, thương thế của Nguyên Vũ Khánh đã dần bình phục trở lại.
Có điều, với công nghệ hiện tại, bác sĩ không cách nào phát hiện thọ nguyên của hắn đã bị rút đi rất nhiều.
Kỳ thật chuyện này cũng quá thần kỳ, không phải chuyện mà người theo chủ nghĩa vô thần có thể tưởng tượng được.
Đến ngày hôm sau, Nguyên Vũ Khánh được chuyển ra phòng thường để theo dõi.
Lúc này Nguyên Vũ Khánh đã tỉnh, có điều sức khỏe vẫn còn rất yếu, tuy nhiên vẫn có thể nói chuyện như thường.
Thấy cô Thanh với Nhã Vy thay phiên chăm sóc cho mình, Nguyên Vũ Khánh thấy mình khá may mắn.
Tuy nói là ở rể, nhưng cho tới giờ, hắn vẫn chưa bị khinh thường hay hắt hủi như mấy bộ truyện ba xu trên tiktok.
Mà nghĩ lại hắn thấy cũng đúng, với tính cách chuyên đi làm màu và lôi kéo cừu hận của đám nhân vật chính, Nguyên Vũ Khánh thấy không bị nhà vợ cột đá vào chân, rồi đem đi dìm nước là may mắn lắm rồi.
Nhưng nhớ tới khối lập phương, Nguyên Vũ Khánh lại rơi vào trầm tư, trong lúc nhất thời, không biết nên nói với vợ mình như thế nào mới phải.
Có điều, nhớ tới câu “vợ chồng có thể làm nhau khóc, làm nhau đau, thậm chí là giận dỗi nhau, nhưng không được lừa dối nhau” của Phương Nhã Vy, Nguyên Vũ Khánh quyết định đem chuyện này nói cho vợ mình biết.
Tiếp sau đó, cho dù Phương Nhã Vy lựa chọn như thế nào, hắn cũng không trách.
Bất quá, khi nghe xong, Phương Nhã Vy lại nhìn hắn thật sâu, sau đó nói: “Trừ khi em chết, nếu không, em sẽ không bỏ anh đâu.”
Thành thật mà nói, đây là lời nói thật lòng của Phương Nhã Vy, vì cả hai phải trải qua khoảng thời gian đầy thử thách mới đến được với nhau, nên cô nàng rất trân trọng những gì mình có.
Thấy vẻ mặt tiều tụy cùng lo lắng của Phương Nhã Vy, trong lòng Nguyên Vũ Khánh cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.
Rơi vào tình huống này mà Phương Nhã Vy vẫn không bỏ hắn, chứng tỏ hắn đã chọn đúng người.
Giờ khắc này hắn mới nhớ lại lời của ông nội, quả nhiên người đối xử tốt với mình nhất vẫn là người luôn âm thầm lo lắng cho mình.
Nghĩ tới đây, Nguyên Vũ Khánh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phương Nhã Vy, như cảm nhận được sự ấm áp truyền tới, hắn mỉm cười nói:
“Em không cần lo lắng, hiện tại anh đã hồi phục rất nhiều rồi, không còn đáng lo ngại như lúc trước.”
“Bị như vầy mà còn nói không sao?! Anh có biết là em lo lắng cho anh như thế nào không?!”
Phương Nhã Vy nhịn không được mà trách hắn một tiếng, nhưng như nhớ tới chuyện gì đó, lại thấp giọng nói tiếp:
“May mà bọn họ tin lời em nói, với lại cũng không có tìm ra khối lập phương, bằng không là anh đã bị đưa đi cắt thịt để nghiên cứu rồi.”
Nguyên Vũ Khánh nhẹ gật đầu một cái, tán thưởng nói: “May mà em nhanh trí, không là lại có thêm rắc rối không cần thiết.”
“Mà anh này, chẳng lẽ khối lập phương thần bí đó đã biến mất rồi?” Phương Nhã Vy đưa tay sờ lên ngực hắn, nghi hoặc hỏi.
Nguyên Vũ Khánh khẽ cảm nhận một lúc rồi lắc đầu, thì thào nói: “Không, nó vẫn còn trong người anh, chỉ là máy móc không cách nào phát hiện ra nó mà thôi.”
Thật ra Nguyên Vũ Khánh đoán không sai, đối với lực lượng thần kỳ như thế, với khoa học hiện tại, khó mà phát hiện ra cái gì.
“Trong một tháng qua, anh đã bị khối lập phương mang đi đâu thế?”
Phương Nhã Vy đang đưa tay vuốt tóc hắn thì đột nhiên ngừng lại, nhịn không được mà thấp giọng hỏi.
“Chuyện là thế này, như em thấy đấy, thực ra lúc ấy anh đang bị giam trong không gian hình lập phương vô cùng thần bí, mà nơi đó lại không có mặt trời, hơn nữa bốn phương tám hướng còn là màu xám đầy tăm tối. . .”
Nguyên Vũ Khánh bắt đầu kể lại những gì mình trải qua cho vợ mình nghe.
Sau khi nghe hắn kể xong, Phương Nhã Vy không khỏi hoang mang.
Thoáng cái đã mất hết 90 năm thọ nguyên, biểu sao không lo lắng cho được?
Tuy rằng khoa học hiện tại không cách nào phát hiện chuyện này, nhưng sống chung một thời gian, Phương Nhã Vy cũng phát hiện Nguyên Vũ Khánh có vẻ mệt mỏi hơn lúc trước.
Hai vợ chồng tâm sự đến chiều tối thì bác sĩ đến thăm, nói thương thế đã khôi phục hơn 90% rồi, ba ngày sau có thể xuất viện.