Chương 69: Một Đêm Tóc Trắng
Bất quá, hắn sẽ không dại dột mà làm ra lựa chọn thứ nhất, vì làm như vậy, chẳng khác nào đang lựa chọn cái chết.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Nguyên Vũ Khánh đành thở dài, thấp giọng nói: “Ngươi muốn bao nhiêu năm thọ nguyên của ta?”
Đây là cọng cỏ cứu mạng của hắn nên Nguyên Vũ Khánh phải tranh thủ thời gian nắm lấy cơ hội, còn những chuyện khác, hắn thật sự không dám mơ tưởng xa vời.
“Không nhiều, chỉ cần 90 năm thọ nguyên của ngươi là đủ.”
Khối lập phương không nhanh không chậm truyền âm, nhưng lời nói vừa ra, Nguyên Vũ Khánh không khỏi nhíu mày.
Một lần đòi 90 năm thọ nguyên, cái này là muốn giết người hay sao?!
Phải biết rằng, người bình thường chưa chắc đã sống đến từng đấy, nhưng hiện giờ hắn không còn cách nào khác.
Rơi vào tình huống này, ai cũng phải suy nghĩ cho cẩn thận.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, khối lập phương không giết hắn ngay từ đầu đã là may mắn lắm rồi, cho nên hắn phải biết nắm lấy cơ hội.
“Được, ta chấp nhận điều kiện này, hi vọng ngươi nói được làm được như những gì đã hứa.”
Nguyên Vũ Khánh đành cắn răng, cũng may là người sống tại thời đại này đều có trăm năm thọ nguyên nên việc này không thành vấn đề.
Cho dù trừ đi số năm hiện tại của bản thân, hắn vẫn còn thời gian để làm lại cuộc đời.
“Ngươi đừng mừng vội, thọ nguyên vốn có của ngươi là 130 năm, nhưng ta đã rút hết 18 năm, cộng thêm với số tuổi hiện tại, ngươi chỉ còn lại 3 năm để sống mà thôi.”
Khối lập phương lần nữa truyền âm, nhưng tin tức lần này làm hắn như chết lặng.
Không ngờ khối lập phương này lại âm thầm rút đi thọ nguyên của hắn, vậy mà hắn lại không hề hay biết gì.
Nhưng trộm cắn thọ nguyên thì thôi đi, đằng này còn đòi thêm 90 năm của hắn, đây chẳng khác nào dồn hắn vào đường cùng.
Thoáng cái chỉ còn lại ba năm để sống, ba năm thì có thể làm được chuyện gì chứ?
Bất quá, hắn nào còn sự lựa chọn khác, không đồng ý thì sẽ chết ở chỗ này, cho nên ra ngoài được, ít ra vẫn còn cơ hội để xoay chuyển tình thế.
“Đây là chữ Phúc mà ông nội từng nói hay sao?”
Nguyên Vũ Khánh ngẩn đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, khóe miệng chợt nở ra một nụ cười chua xót.
Giờ phút này Nguyên Vũ Khánh đã hết đường lui, vì vậy ánh mắt cũng dần trở nên kiên định.
Sau một hồi suy nghĩ, Nguyên Vũ Khánh quyết định đánh cược một lần xem sao.
Nghĩ thông suốt như vậy, Nguyên Vũ Khánh không chút do dự, gật đầu nói: “Được, ta đồng ý đánh đổi 90 năm thọ nguyên để ra ngoài.”
Bất quá, còn chưa để hắn chuẩn bị tinh thần, khối lập phương đã xông tới rồi nhập vào người hắn.
Trong lúc nhất thời, Nguyên Vũ Khánh thấy cơ thể như bị thứ gì đó hấp thu.
Không tới năm hơi thở sau, Nguyên Vũ Khánh đột nhiên chảy máu mũi, sau đó cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Sở dĩ Nguyên Vũ Khánh thấy mệt mỏi là vì thời điểm này, cơ thể hắn đang nhận lấy sự tàn phá vô cùng mãnh liệt, toàn bộ kinh mạch đều nhanh chóng bị phá hủy.
Ngay cả nội tạng cũng chịu tổn thương không nhẹ, nhưng khiến hắn đau đớn là có thứ gì đó ở giữa bụng đã vỡ nát.
Theo nguyên khí bổn mạng thoát ra ngoài, sinh cơ của Nguyên Vũ Khánh không ngừng bị xói mòn.
Khuôn mặt vốn hồng nhuận của hắn dần trở nên tái nhợt, toàn bộ căn cơ như bị rút sạch.
Thậm chí, bằng mắt thường có thể thấy, tóc trên đầu hắn đang nhanh chóng dài ra, sau đó chuyển thành màu trắng.
Nguyên Vũ Khánh cắn răng chịu đựng, loại thống khổ này là lần đầu hắn cảm thụ được, nói không chừng cũng là lần cuối cùng.
Tuy chịu đựng là vậy, nhưng giờ khắc này, toàn thân hắn đều là mồ hôi, hơn nữa khóe miệng còn lộ ra một tia máu tươi.
Thật ra loại thống khổ này không phải người bình thường có thể chịu được, nhưng may mà tâm tình hắn cứng cỏi nên mới gắng gượng được một lúc.
Sau một lúc chịu đựng sự tra tấn từ cơ thể, Nguyên Vũ Khánh không khỏi vui mừng, vì khối lập phương đã giữ đúng lời hứa.
Bây giờ hắn đã xuất hiện trong căn phòng của mình, bên cạnh là Phương Nhã Vy đang ngủ gục trên bàn, còn khối lập phương thì không thấy đâu hết.
Nhưng nhìn vẻ mặt tiều tụy của Phương Nhã Vy, Nguyên Vũ Khánh không khỏi đau lòng.
Lặng lẽ nhìn lại bàn tay của mình, Nguyên Vũ Khánh không khỏi chua xót, vì giờ đây hắn đã là người sắp chết.
Càng làm người ta sợ hãi hơn là mái tóc của hắn đã dài tới lưng và hoàn toàn biến thành màu trắng.
Chỉ một thoáng mà tóc đã trắng xóa như ông lão, đây là loại khổ sở đến mức nào?
Một thoáng tóc trắng, Nguyên Vũ Khánh chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống này.
Bây giờ hắn không biết tương lai mình sẽ đối mặt với khối lập phương như thế nào, vì trốn ra chỉ là cách tạm thời mà thôi.
Thực sự thì nó vẫn còn nằm trong người hắn, chứ làm gì có cách đuổi nó ra ngoài được?!
Còn chữ “Phúc” mà ông nội từng nói, hắn nghĩ mãi cũng không biết được ý nghĩa thực sự của nó là gì.
Không lẽ mất gần hết thọ nguyên, trở thành đèn cạn dầu là sự may mắn của hắn hay sao?
Nghĩ nông cạn mà nói, chữ “Phúc” này chẳng khác nào tai họa ngầm, có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào.
Trong lúc Nguyên Vũ Khánh còn đang mơ hồ, khối lập phương đột nhiên tản ra một cổ rung động đặc thù.
Cổ rung động đặc thù này vừa truyền ra, xung quanh khối lập phương dần hình thành một cái huyết sắc ấn ký.
Trên huyết sắc ấn ký hiện lên vô số cổ văn tràn đầy khí tức xa xưa, nhìn vào liền biết đây không phải ấn ký bình thường.
Ngay khi huyết sắc ấn ký ngưng tụ hoàn chỉnh, nó liền hóa thành một đạo hư ảnh, trực tiếp khắc sâu vào thần hồn của hắn.
“Roẹt roẹt. . . Ầm!!!”
Đột nhiên, trời quang mây tạnh lại nổi lên vô số lôi điện màu tím, khí thế vô cùng kinh khủng.
Trong nháy mắt, một luồng uy áp đáng sợ từ trời cao vô tận truyền xuống.
Phạm vi bao phủ của luồng uy áp này cực lớn, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ đại lục vào trong.
Thấy trời quang đột nhiên xuất hiện hiện tượng kỳ lạ, mọi người ngơ ngác ngẩn đầu nhìn lên bầu trời.
Chỉ thấy trong thiên địa lóe lên vài đường lôi điện, sau đó mơ hồ cảm nhận được một trận khí thế mênh mông cuồn cuộn mà trước nay chưa từng có.
“Trời đất biến động?! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đám cường giả trên đại lục không khỏi kinh hãi.
Tất cả đều đồng loạt cho người dò xét, trong nháy mắt đã đem một bộ phận nhỏ quan sát hết thẩy.
Trong lúc mọi người còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, trừ bỏ người thường, Nguyên Vũ Khánh là người duy nhất phải gánh chịu luồng uy áp đáng sợ này.
Lôi điện cuồn cuộn trong mắt hắn, so với người khác thì khuếch trương gắp trăm ngàn lần.
Thậm chí Nguyên Vũ Khánh còn nảy sinh một loại ảo giác, đó là áp lực vô hình khiến cho toàn bộ thiên địa rung chuyển dường như đang nhắm vào hắn mà tới.
Dưới thiên uy lẫm liệt như thế, Nguyên Vũ Khánh không kìm được mà phun ra một búng máu tươi, cả người vô lực ngả xuống mặt đất.
Hiện tại hắn chỉ là một người bình thường, làm sao có thể chống lại thiên uy lẫm liệt như thế?
Cũng may là hiện tượng dị thường trong thiên địa kia chỉ duy trì trong vài cái hô hấp liền thối lui, để cho hắn nhẹ nhõm trở lại.
Nghe tiếng sấm kinh thiên vừa rồi, Phương Nhã Vy giật mình tỉnh dậy, phát hiện hắn đã xuất hiện trở lại thì vô cùng vui mừng.