Chương 881:
Vân Ngọc tựa lưng vào thành ghế chậm rãi thưởng thức ly hồng trà cùng tờ báo được xuất bản sáng nay.
Nhìn qua nàng đang rất thư giãn không hề có cảm giác là người đứng đầy hệ thống tình báo của ma quỷ ở Nam Tinh chút nào, giống như một quý cô của một gia đình giàu có đang tận hưởng kỳ nghỉ của mình hơn.
Không sai đâu! Hiện tại nàng đang thư giản, bởi vì nàng không có nhiều việc phải làm.
Trong suốt hai năm qua hệ thống tình báo của ma quỷ ở Nam Tinh đều hoạt động mà không cần nàng chỉ đạo, cho dù hiện tại nàng đã có mặt ở đây thì cũng không cần thiết nàng phải đích thân ra mặt.
Vì thế hiện tại nàng đang thoải mái thư giãn chờ đợi các báo cáo được gửi tới.
“Điện hạ!”
Lúc này người hầu tiến tới hành lễ vối Vân Ngọc.
“Chuyện gì?”
Vân Ngọc vẫn thoải mãi không đặt báo xuống cũng không ngồi dậy, chỉ lên tiếng hỏi.
“Đã có tin tức từ Kim Lăng thưa ngài. Đối phương đồng ý giúp chúng ta nhưng đối phương yêu cầu chúng ta chứng minh thân phận, hơn nữa tiền công phải gấp ba.”
Người hầu nói.
Chuyện tiền công tăng gấp ba thì bọn hắn có thể tự xử lý nhưng chuyện chứng minh thân phận thì lại là một vấn đề khác.
Dù sao nếu thực sự lộ ra thân phận người mua là bọn hắn đối phương có chấp nhận giao dịch hay không cũng là một vấn đề. Nhưng đối phương cũng nói rằng chỉ cần hắn bị bắt hắn sẽ khai ra người mua để giảm án.
Vân Ngọc nghe vậy đôi lông mày nhíu chặt lại, nàng không tin đây là lý do thực sự đối phương muốn biết danh tính người mua là các nàng. Đối với những người chuyên bán tài liệu mật như hắn làm gì có ai lại đi quan tâm tới khách hàng là ai cơ chứ, nếu không bọn hắn cũng không tồn tại nổi trong cái ngành này.
Dù sao những người mua như thế này đều là những người có thân phận nhảy cảm ai lại muốn lộ tin tức của mình cơ chứ, vì thế cả người bán và người mua đều đồng thuận về việc chỉ thực hiện nhu cầu của nhau mà không quan tâm tới thân phận.
Việc ngươi bán yêu cầu biết thân phận của người mua là một điều rất bất thường.
“Hắn muốn kiểm chứng bằng cách nào?”
Hiển nhiên việc người mua cung cấp thân phận chưa chắc đã chính xác, lúc đó liền phải xem vào năng lực của người bán liệu có đủ khả năng để kiểm chứng những gì người mua đưa ra hay không. Nếu không đủ năng lực thì nói gì tới việc xác nhận thân phận.
“Không biết thưa điện hạ! Chúng ta đang điều tra nhưng khả năng rất khó có câu trả lời trong thời gian ngắn.”
“Hừm! Như vậy thì tìm cách giả tạo thân phận Đế quốc đi.”
Vân Ngọc nói.
Hiển nhiên việc đưa ra thân phận thật chắc chắn sẽ không bao giờ có thể thực hiện được. Dù sao đối phương chỉ là người bán bình thường được Lý Hồng Ngọc giới thiệu không phải là thành viên trong tổ chức của nàng, đối phương không có mối thù với Nam Tinh hay nhân loại và chắc chắn đối phương sẽ không hợp tác với ma quỷ. Nền tảng tư tưởng được xây dựng trong hàng nghìn năm khiến nỗi ám ảnh với ma quỷ khắc sâu vào thân tâm mỗi người dân trên thế giới, rất khó để những người có tam quan ổn định có thể hợp tác với ma quỷ.
Nàng quay đầu lại nhìn người hầu dặn dò.
“Chú ý theo dõi hành tung của hắn. Ta muốn biết hắn sẽ dùng cách nào để xác nhận thân phận của chúng ta.”
Rất nhanh lại chỉ còn Vân Ngọc ở một mình, nhưng hiện tại nàng không có hứng thú thư giãn nữa, giờ đây nàng lâm vào suy nghĩ.
Không tới ba ngày sau Chu Ngọc Cường lại gặp mặt người mua, lần này hai người không nói nhiều nữa, người mua trực tiếp nói.
“Chúng ta đáp ứng mọi yêu cầu của ngươi. Như vậy lúc nào ngươi giao hàng?”
Vừa nói hắn vừa giao cho Chu Ngọc Cường một tờ giấy.
Nhìn nội dung trong tờ giấy Chu Ngọc Cường nhíu mày.
“Làm sao ta biết được những điều ghi trong này là thật hay không?”
“Đó là việc của ngươi liên quan gì tới chúng ta.”
Người mua từ chối đưa ra câu trả lời.
Chu Ngọc Cường nghe vậy nhíu chặt đôi lông mày, rồi lên tiếng.
“Trong vòng ba ngày ta sẽ cho các ngươi câu trả lời.”
Nói rồi Chu Ngọc Cường rời đi, toàn bộ thời gian thậm chí không tới hai phút, không có bất kỳ lời nói nào sau đó cả, giao tiếp của cả hai cực kỳ ngắn gọn.
Rời khỏi nơi gặp mặt Chu Ngọc Cường đi thẳng về nhà mà không ghé vào bất kỳ nơi nào khác, khiến những kẻ theo dõi không thu hoạch được gì.
Đương nhiên bọn hắn làm sao có để bỏ qua đơn giản như vậy, trước đó hai ngày, căn nhà đối diện của gia đình hắn có một gia đình chuyển tới.
Hôm nay sau khi Chu Ngọc Cường trở về người hàng xóm đã tìm tới nhà.
“Xin chào!”
Phụ nữ trung niên lên tiếng chào.
“Xin chào!”
Chu Ngọc Cường cũng rất lịch thiệp đáp lại.
“Tôi là Trần Tú, vừa mới chuyển đến hôm qua.”
Phụ nữ trung niên cười nói, chỉ về hướng căn nhà đối diện nói.
Dừng lại một chút, phụ nữ trung niên chỉ vào nhà mình nói.
“Là thế này! Tôi nấu bò hầm nhưng có hơi nhiều không ăn hết được, anh có muốn lấy một chút không?”
Đối với những hàng xóm mới chuyển đến bọn họ thường lựa chọn nấu một vài món ăn rồi chia sẻ cho các hàng xóm xung quanh hoặc tổ chức một bữa tiệc nhỏ để làm quen với mọi người. Hiển nhiên người phụ nữ trung niên này lựa chọn cách thức đầu tiên.
“Như vậy thì tốt quá!”
Chu Ngọc Cường chắc chắn không từ chối.
Nhưng người đi tới là vợ của Chu Ngọc Cường chứ không phải hắn.
“Anh nhà chị giờ đang làm ở đâu? Trông ánh ấy rất giống người thành đạt.”
Phụ nữ trung niên bắt chuyện.
“Ah! Chồng nhà mình chỉ là quản lý của viện tài liệu thôi, thành công cái gì chứ.”
Vợ Chu Ngọc Cường khiếm tốn nói. Biểu cảm của nàng không dấu được tự hào, dù sao thời gian này có được một công việc trong nhà nước cũng không phải cái gì dễ dàng.
“Có thể làm nhân viên nhà nước sao mà bình thường được, nhà em cũng muốn vào nhà nước mà không được đây.”
Phụ nữ trung niên rất khiếm tốn nói, rồi nàng ghé lại gần vợ Chu Ngọc Cường lấy lòng.
“Không biết chồng chị có bí quyết gì? Có thể chia sẻ với nhà em được không?”
Nói như vậy nhưng nếu vợ Chu Ngọc Cường không hiểu nhầm thì khả năng là đang ám chỉ chồng nàng giúp nhà này có thể tiến vào làm việc ở cơ quan nhà nước.
“Cái này…”
Chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian vợ Chu Ngọc Cường không có kinh nghiệm đối phó với tình huống huống như thế này, nàng không biết phải làm sao.
“Thôi cũng muộn rồi, có lẽ bé nhà chị đang đói.”
Thấy thái độ của vợ Chu Ngọc Cường như vậy phụ nữ trung niên cũng rất biết điều lập tức kết thúc chủ đề.
Vợ Chu Ngọc Cường đương nhiên chớp lấy cơ hội này rời đi, nhìn bóng lưng vợ Chu Ngọc Cường phụ nữ trung niên nở nụ cười. Sau khi đóng cửa nàng ta không vào bếp mà đi thẳng lên tầng hai của ngôi nhà, ở đây người chồng vốn nên không ở nhà lúc này đang thông qua khe hẹp của rèm cửa sổ quan sát ngôi nhà của Chu Ngọc Cường.
“Thế nào?”
Thấy phụ nữ đi vào người chồng lập tức hỏi.
“Có vẻ vợ hắn không biết công việc thứ hai của hắn, thời gian hiện tại khá nhạy cảm nên ta cũng không hỏi nhiều hơn.”
Phụ nữ trung niên trả lời.
“Phía ngươi thế nào? Hắn có hành động khác lạ gì không?”
“Không có! Chút thời gian đấy hắn có thể làm gì chứ.”
Người chồng không làm gì khác chỉ là nhìn chằm chằm vào nhà của Chu Ngọc Cường.
Sau khi ăn uống nghỉ ngơi xong Chu Ngọc Cường không ở nhà với gia đình mà rời khỏi nhà, chuyện như vậy chắc chắn sẽ có người theo dõi hắn, ma quỷ không chỉ có hai vợ chồng nhà này theo dõi Chu Ngọc Cường, xung quanh nhà Chu Ngọc Cường còn có những kẻ khác làm việc, có điều bọn hắn phải giữ khoảng cách để tránh sự nghi ngờ.
Chu Ngọc Cường tới một quán nước gần nhà, ở đây hắn cũng gặp mấy người bạn hai bên nói chuyện rất lâu cho tới khi trời đã muộn bọn hắn mới giải tán. Trong suốt quá trình đều bị ma quỷ theo dõi và Chu Ngọc Cường không có bất kỳ hành động khác lạ nào cả. Đương nhiên ma quỷ cũng phân người đi theo dõi mấy ông bạn đã ngồi với hắn cả tối này, xác định thân phận của bọn họ.