Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuu-vuc-quai-dan.jpg

Cựu Vực Quái Đản

Tháng 2 10, 2026
Chương 146: Lão cữu Chương 145: Thân phận
ta-hoan-my-than-hao-nu-chu-khoc-cau-nam.jpg

Ta Hoàn Mỹ Thần Hào, Nữ Chủ Khóc Cầu Nắm

Tháng 1 12, 2026
Chương 216:: Vương Vĩnh Chính bị khai trừ, Đổng giáo sư sâu sắc căn dặn Chương 215:: Mùa xuân đến , vạn vật khôi phục, lại đến
hong-hoang-bien-nien-su.jpg

Hồng Hoang Biên Niên Sử

Tháng 2 2, 2026
Chương 107: Dị Hỏa Bảng - Xích Viêm Hỏa Chương 106: Ẩn Tức Quyết
tran-thu-kiem-cac-ta-la-nhan-vat-chinh-nguoi-dau-tu

Trấn Thủ Kiếm Các! Ta Là Nhân Vật Chính Người Đầu Tư

Tháng 10 11, 2025
Chương 234: Người chèo thuyền (2) Chương 234: Người chèo thuyền (1)
tu-luc-pha-nhan-the-cuc-han-bat-dau

Từ Lúc Phá Nhân Thể Cực Hạn Bắt Đầu

Tháng 10 23, 2025
Chương 517: [Đại kết cục: Chung thực chi lộ] Chương 516: Một Mình Chống Lại Thế Giới!
khong-coi-ngay-toan-cu-xa-deu-cung-ta-xuyen-viet-roi.jpg

Không Coi Ngày: Toàn Cư Xá Đều Cùng Ta Xuyên Việt Rồi

Tháng 1 31, 2026
Chương 359: Liên thể người Chương 358: Ta nói
nguoi-khac-tu-tien-ta-cung-nuong-tu-lam-ruong.jpg

Người Khác Tu Tiên, Ta Cùng Nương Tử Làm Ruộng

Tháng 1 21, 2025
Chương 528. Chương cuối Chương 27. Ta có thể phải tức giận
nguoi-o-tieu-ngao-bat-dau-thoi-dien-luc-kho-tien-tac

Người Ở Tiếu Ngạo, Bắt Đầu Thôi Diễn Lục Khố Tiên Tặc

Tháng 1 1, 2026
Chương 651: Đại kết cục Chương 650: Tô Thần mời tiệc
  1. Sắt Thép Ma Pháp
  2. Chương 880: Người được chọn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 880: Người được chọn.

Chu Ngọc Cường là một nhân viên công chức bình thường, nhưng hắn lại làm việc trong một cơ quan không bình thường.

Bởi vì cơ quan hắn đang làm việc chính là viện tài liệu quốc gia.

Theo quy định của chính phủ tất cả các tài liệu của nhà nước đều phải có bản sao chép dự phòng, cho dù có là những tài liệu tuyệt mật đi chăng nữa thì đó cũng là quy định bắt buộc.

Một bản lưu lại ở cơ quan liên quan còn một bản sẽ được lưu ở những nơi chuyên dùng để lưu trữ và viện tài liệu quốc gia này chính là một trong số những nơi có nhiệm vụ lưu trữ đó.

Làm việc ở nơi này không quá áp lực, nhưng cũng không có nhiều cơ hội thăng tiến, vì thế hầu hết những người làm việc ở đây đều có tính cách rất thoải mái không giống như ở những cơ quan khác.

Chu Ngọc Cường nhìn vào đồng hồ treo trên tường trong đầu lẩm nhẩm những con số ‘5,4,3,2,1.’

Cạch!

Tiếng bánh răng va chạm vang lên đã là sáu giới chiều cũng là giờ tan làm.

Soạt soạt soạt!

Ngay lập tức tiếng ghế bị đẩy ra rất nhiều bóng người đồng loạt đứng dậy, ngay cả Chu Ngọc Cường cũng không khác.

“Ngọc cường!”

Một đồng nghiệp của hắn nhìn về phía Chu Ngọc Cường hất cằm, không nói thêm bất kỳ lời nào nữa nhưng đó cũng đủ để Chu Ngọc Cường biết đồng nghiệp của hắn muốn nói gì.

Chu Ngọc Cường lắc đầu nói.

“Xin lỗi! Hôm nay ta phải đón con.”

Không kịp để đồng nghiệp lên tiếng giữ lại Chu Ngọc Cường lập tức rời đi. Thấy không thể rủ được Chu Ngọc Cường những người khác cũng không nói nhiều cùng rủ nhau đi vào quán bia đối diện với nơi làm việc của bọn họ.

Đây chính là không khí làm việc ở đây, đến thời gian mọi người đều tan làm rủ nhau đi nhậu đi chơi không giống như những cơ quan khác không khí căng thẳng cùng thời gian làm việc lúc nào cũng không đủ.

Chu Ngọc Cường không đón con, hắn đi tới một quán bar trong ngõ nhỏ, mở cửa tiến vào nhân viên pha chế lúc này đang dọn dẹp lau chùi đồ đạc chuẩn bị cho việc đón khách.

Bởi vì đây chỉ là giờ tan làm bình thường khiến nơi này hiện tại vẫn còn rất váng khách, nhìn qua một lượt chỉ có một bàn gần cửa là có khách.

Chu Ngọc Cường đi tới một cái bàn trong góc gọi một ly rượu ngồi xuống, tiện tay cầm lấy tờ báo gần đó thoải mái hưởng thụ.

Không tới năm phút sau một bóng người xuất hiện trong tầm mắt hắn, kẻ này ngồi xuống đối diện với Chu Ngọc Cường gọi một ly rượu.

“Chiến tranh càng ngày càng ác liệt, không biết lúc nào sẽ bị gọi vào quân đội.”

Kẻ đối diện lên tiếng thu hút sự chú ý của Chu Ngọc Cường, bởi vì đoạn báo mà Chu Ngọc Cường đọc chính là việc liên quan tới kế hoạch huy động nhân lực cho chiến tranh sắp tới.

Liếc nhìn lên ánh mắt của Chu Ngọc Cường đối diện với ánh mắt của người này, hai người đối diện với nhau nhưng không ai có ý định nhượng bộ.

“Ngươi muốn trở thành một tên lính quèn?”

Cuối cùng là tên đàn ông ngồi đối diện lên tiếng trước.

“Liên quan gì tới ngươi!”

Chu Ngọc Cường nhíu chặt đôi lông mày nói.

Tên đàn ông không giải thích hắn tiếp tục nói.

“Chính phủ thường ưu tiên tuyển quân với những người làm những công việc không quá quan trọng, giống như công việc thủ thư của ngươi vậy. Không phải công nhân trong các nhà máy quan trọng, cũng không phải những người làm việc ở những vị trí quan trọng và chắc chắn cũng không có người thân trong quân đội.”

Dừng lại một chút khi nhìn thấy sắc mặt của Chu Ngọc Cường đã xấu đi hắn mới tiếp tục nói tiếp.

“Ngươi vẫn còn một đứa con vừa mới lên năm và một người mẹ già. Bọn hắn cần sự có mặt của người không phải một cái huân chương và tiền trợ cấp.”

Không nói thêm lời nào nữa tên này chờ đợi câu trả lời của Chu Ngọc Cường.

“Ngươi muốn cái gì?”

Cuối cùng Chu Ngọc Cương hỏi. Câu hỏi mà tên này đang chờ, hắn lập tức đưa ra một tờ giấy.

Nhận lấy tờ giấy Chu Ngọc Cường mở ra, nhìn thấy nội dung bên trên Chu Ngọc Cương trả lại tờ giấy cho hắn.

“Làm sao? Không được?”

Thấy vậy người này không nhận tờ giấy mà lại hỏi.

“Như ngươi nói! Gia đình ta cần sự có mặt của ta.”

“Ngươi thực sự cho rằng thi thoảng bán vài thứ không quan trọng có thể kiếm đủ tiền ư? Đừng ảo tưởng nữa, ngươi định bán bao nhiêu mới tích đủ tiền đây.”

Tên đàn ông nhẹ giọng nói, nhưng những lời của hắn lại không nhẹ nhàng chút nào.

Là thủ thư của viện tài liệu quốc gia Chu Ngọc Cường có thể tiếp cận được một số tài liệu thuộc dạng bí mật, hắn chính là bí mật bán những tài liệu này để kiếm thêm thu nhập.

Nhưng Chu Ngọc Cường cũng rất biết giới hạn, những tài liệu hắn bán không quá quan trọng hoặc đã gần như hết giá trị. Cho dù có bị phát hiện thì tội của hắn cũng không nặng có thể thoát được, ít nhất là không phải ngồi tù trên năm năm.

Còn chuyện hắn cần tiền để trốn nghĩa vụ đây là điều bình thường. Cho dù ở bất kỳ đâu thì những chuyện như vậy chắc chắn sẽ diễn ra, lòng tham của con người là vô đáy ngươi không thể nào xóa bỏ nó đi được cho dù với tình huống của Nam Tinh hiện tại những chuyện như vậy khá ít, cực kỳ hiếm có nhưng không phải không có chuyện như vậy, và cái giá phải trả cũng rất cao. Gần như phần lớn người không thể tiếp cận được những dịch vụ đặc biệt kiểu này.

Chu Ngọc Cường hiện tại đang tích tiền để có thể trốn được việc tuyển quân, chắc chắn rồi những đồng lương ít ỏi của hắn mặc dù có thể nuôi sống hắn và gia đình nhưng số tiền còn sót lại hoàn toàn không đủ để có thể thoát khỏi nghĩa vụ quân sự.

Hiện tại mặc dù hắn vẫn đang bán một số tài liệu nhưng bởi vì đảm bảo tính bí mật cùng tránh gặp tôi nặng, có điều những tài liệu này thực sự không đáng giá bao nhiêu tiền, cho tới bây giờ hắn mới chỉ kiếm được một nửa số tiền cần thiết trong khi không biết khi nào việc tuyển quân sẽ tới phần hắn, hắn cần phải thao tác càng sớm càng tốt nếu không một khi lệnh tuyển quân tới rồi thì bao nhiêu tiền cũng không được nữa.

“Ít nhất ta sẽ không phải chết. Gia đình ta cũng sẽ không chịu liên lụy.”

Mặc dù việc liên lụy gia đình đã không còn nhưng chắc chắn nếu hắn phạm tội thì lý lịch này sẽ đi theo con cháu của hắn suốt đời.

“Chỉ một lần này ai sẽ biết được? Ngươi sẽ không phải lo lắng xa gia đình và có một số tiền để tìm kiếm một công việc tốt hơn. Không phải như vậy rất tốt sao? Con của ngươi có thể được hưởng thụ nên giáo dục tốt nhất thế giới.”

Tên nam nhân cố gắng thuyết phục Chu Ngọc Cường.

“Không có hứng thú!”

Nhưng Chu Ngọc Cường vẫn quyết tâm từ chối.

Cảm giác không thể thuyết phục được Chu Ngọc Cường tên nam nhân bắt đầu đe dọa.

“Ngươi nghĩ thế nào nếu việc ngươi buôn bán tài liệu quốc gia bị lộ.”

“Ngươi đang đe dọa ta!”

Chu Ngọc Cường nghe vậy gằn giọng nói.

“Ta không đe dọa ngươi, ta chỉ trình bày sự thật.”

Chu Ngọc Cường không sợ hãi, hắn vươn người về phía trước nhỏ giọng nói.

“Ngươi nghĩ thế nào nếu chính phủ biết có kẻ đang nhắm tới cái thứ trong tờ giấy này?”

Mặc dù Chu Ngọc Cường không biết thứ trong tờ giấy là gì, dù sao hắn chỉ là một thủ thư không biết được quá nhiều, nhưng dựa mã số được ghi bên trên hắn có thể đoán được độ bảo mật cao của tệp tài liệu. Đây không phải loại tài liệu hắn có thể dễ dàng tiếp cận, thậm chí trưởng phòng của hắn cũng không có quyền tiếp cận loại tài liệu này.

Như vậy mục đích của những kẻ muốn có được tập tài liệu này là gì? Hắn không cần biết, chỉ cần những người cần biết có thể biết là được.

“Ha ha ha!”

Tên nam nhân cười, tiếng cười của hắn rất lớn vang vọng khắp quán bar khiến tất cả mọi người trong quán đều phải nhìn về phía hắn.

“Quý khách! Xin không làm ồn trong quán.”

Đây không phải quán rượu chỉ là một quán bar nhỏ nơi mọi người tới để trò chuyện, không phải để hú hét các loại.

Nghe vậy tên nam nhân nhún vai dừng tiếng cười của mình, hắn nhẹ giọng nói với Chu Ngọc Cường.

“Hãy suy nghĩ đề nghị của ta, có những thứ đã không thể từ chối được nữa đâu.”

Nói rồi hắn cầm ly rượu của mình lên một ngụm nốc hết rồi đứng dậy rời đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

da-tu-da-phuc-ta-o-tu-tien-gioi-khai-chi-tan-diep.jpg
Đa Tử Đa Phúc: Ta Ở Tu Tiên Giới Khai Chi Tán Diệp
Tháng mười một 28, 2025
e6341991bb8acfcc896b31812eacabee
Hokage: Bị Uế Thổ Chuyển Sinh Về Sau, Ta Vô Địch
Tháng 1 15, 2025
tuyet-lang-vuong-bat-dau-nhat-hai-cai-hai-nhi-lai-la-nu-de-chuyen-the.jpg
Tuyết Lang Vương: Bắt Đầu Nhặt Hai Cái Hài Nhi Lại Là Nữ Đế Chuyển Thế?
Tháng mười một 24, 2025
van-co-manh-nhat-bo-lac.jpg
Vạn Cổ Mạnh Nhất Bộ Lạc
Tháng 1 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP