Chương 63 : Người Đội Nón Lá
Tô Trung Từ nhìn tới người vừa lên tiếng, thì mới thấy đó chính là Nguyễn Ma La, con rể của mình. Tô Trung Từ rất tán thưởng người con rể văn võ song toàn này, gật đầu nói: “Là Nguyễn Ma La đó à? Con thử nói cho mọi người ở đây cùng nghe xem nào.”
Nguyễn Ma La với bộ dạng anh tuấn, tiêu sái đứng lên đáp một cách ung dung: “Bẩm nhạc phụ đại nhân. Ma La tài sơ học thiển, con xin bêu xấu một chút. Trên mâm ngũ quả có năm loại quả khác nhau tương ứng với năm màu xanh, vàng, hồng, trắng, da cam. Màu xanh của trái chuối, màu vàng của trái bưởi, màu đỏ của trái hồng, màu trắng của trái lê và màu da cam của trái quýt, tất cả đều phối hợp tinh túy với nhau, tượng trưng cho vạn vật ngũ hành, tương sinh tương khắc. Chữ ngũ ở đây nguyên thể có hình chữ thập của bốn nguyên tố, cộng với điểm trung tâm. Ngũ có đến mười hai nghĩa và một ngàn một trăm bốn mươi tám từ kép ghép với nó. Ngũ thì có ngũ phương, ngũ sắc, ngũ vị, ngũ âm, ngũ tạng, ngũ kim, ngũ quan, ngũ luân, ngũ cốc… Người Việt chúng ta luôn có mong ước nguyện cầu tương ứng với ngũ sắc, ngũ quả đó là ngũ phúc gồm có thọ, phú, khang ninh, du hảo đức và khảo chung mệnh…”
Nguyễn Ma La tiếp tục đối đáp giải thích thêm về mâm ngũ quả, còn xuất khẩu thành chương làm một bài thơ về mâm ngũ quả khiến cho ai cũng vỗ tay khen hay. Tô Trung Từ nhìn nét mặt của những người trẻ tuổi trong gia tộc họ Tô thì không có ai tỏ vẻ ganh ghét hay ghen tị với Nguyễn Ma La, đủ để thấy Nguyễn Ma La có nhân duyên rất tốt với tầng lớp thanh niên trong gia tộc. Nguyễn Ma La rất biết cách làm người, luôn hành sự vì đại cục, lo lắng cho lợi ích của gia tộc họ Tô, lại biết đối nhân xử thế, không làm mất lòng một ai, người nào gặp hắn cũng khen ngợi không hết lời.
Tô Trung Từ cười ha hả mà rằng: “Nguyễn Ma La rất có kiến giải về phong tục tập quán của cổ nhân, rất tốt, quan phong lộc hậu thì Nguyễn Ma La đều đã có đầy đủ, ta không biết ban thưởng gì thêm cho con nữa rồi.”
Nguyễn Ma La khiêm nhường trả lời: “Bẩm nhạc phụ đại nhân, chỉ là một chút thiển ý góp vui mà thôi. Nhạc phụ đại nhân không nên đắn đo suy nghĩ.”
Tô Trung Từ nhăn mặt xua tay, bảo: “Sao có thể được, à, ta vừa nhớ ra rồi, có một tòa trang viên ở phía ngoài thành Thăng Long, ta sẽ ban thưởng cho con, ngày mai nhớ cho quản gia đến đây, sẽ có người hướng dẫn cụ thể.”
Biểu hiện của Nguyễn Ma La vẫn rất có chừng mực, cung tay nói: “Đã thế thì cung kính không bằng tuân mệnh, con xin thay mặt hiền thê Tô Thị Như trông coi tòa trang viên kia vậy.”
Tô Trung Từ vuốt râu gật gù, đoạn nhìn một người tuổi trạc tứ tuần nói: “Tô Trung Sang, tình hình kinh doanh ở lộ Hải Đông, đạo Lâm Tây, phủ Nghệ An như thế nào rồi?”
Tô Trung Sang là người em trai của Tô Trung Từ, hắn giữ chức thị lang bộ Hộ của triều đình, là một người có tài năng về kinh doanh nên rất được Tô Trung Từ coi trọng giao cho quyền quản lý các mặt về khoản buôn bán trong gia tộc.
Tô Trung Sang nghiêng mình, tự tin nói: “Thưa tộc trưởng, những cửa hàng muối, sắt, gạo… theo kế hoạch mà gia tộc hoạch định ra đều đã được em hoàn thành đúng thời hạn. Hiện tại, em đang tiếp tục lên kế hoạch khơi thông thêm mối quan hệ buôn bán với Chiêm Thành và Đại Tống.”
“Trung Sang làm rất tốt, còn vấn đề buôn bán với Chiêm Thành và Đại Tống cần bàn bạc cụ thể thêm. Phía anh Tô Trung Bá như thế nào rồi? Tình hình đắp đê ở lộ Hồng có khả quan hay không?” Tô Trung Từ nhìn sang một người tuổi khoảng lục tuần, cất tiếng hỏi.
Tô Trung Bá thuộc vai anh họ của Tô Trung Từ, làm việc ổn định trầm tĩnh. Tô Trung Bá cười đáp: “Cám ơn tộc trưởng đã quan tâm, tuy tình hình lũ lụt ở lộ Hồng có biến chuyển xấu nhưng quân dân lộ Hồng rất quyết tâm chống lũ, mọi người cùng nhau chung sức đào mương đắp đê rất sôi nổi…”
Tô Trung Từ hài lòng lắm, rồi nhíu mày nhìn sang một người mày rậm mắt to, nói: “Tô Văn Ưng, ngươi đã điều tra tình hình xung đột với gia tộc họ Trần dạo gần đây chưa?”
Tô Văn Ưng giữ chức Lang tướng vũ vệ, cánh tay cuồn cuộn lực lưỡng, đứng lên trả lời: “Bẩm tộc trưởng, người họ Trần rất không yên tĩnh, chúng thường xuyên cho kẻ dưới làm càn gây sự với người trong gia tộc của chúng ta. Có một số chuyện mà bên mình đã rộng lượng bỏ qua những bọn chúng vẫn được đà lấn tới.”
Tô Hoài Phú, một gã bụng phệ, đứng lên tức giận mắng: “Đúng là vô pháp vô thiên, Trần Tự Khánh càng ngày càng không ra gì, thân làm tộc trưởng mà không biết quản con cháu trong nhà, để chúng đi ra ngoài tác oai tác quái, không xem ai ra gì như thế. Gia tộc họ Trần tưởng rằng ỷ vào có Nguyên phi được Hoàng thượng sủng ái mà muốn làm gì thì làm như thế hay sao?”
Tô Quảng, một gã có đôi môi mỏng lét, tiếp lời: “Hừ, đám hủ nho trước đây muốn hạ bệ dòng tộc họ Tô mà còn không làm gì được. Trần Tự Khánh chỉ là hàng con cháu so với tộc trưởng của chúng ta mà lại dám ngông cuồng ngạo mạn.”
Các quan cựu thần trung thành nhà Lý luôn tìm mưu nghĩ kế chống lại Tô Trung Từ, đều bị Tô Trung Từ dùng đủ mọi cách hãm hại, chia rẽ dần dần làm tan rã phái cựu thần.
Toàn thân Tô Trung Từ tỏa ra sát khí, hừ lạnh: “Quả thực vô pháp vô thiên. Gia tộc họ Trần? Chúng ta sẽ từ từ chèn ép bọn chúng. Để cho bọn chúng biết ai mới là người nắm quyền triều chính. Tô Văn Ưng hãy nói rõ những vụ việc xảy ra như thế nào.”
Tô Văn Ưng kể thêm chi tiết một số sự việc nữa thì Tô Trung Từ tiếp tục hỏi chuyện một số nhân vật chủ chốt trong gia tộc. Ai cũng phấn chấn tinh thần khi được tộc trưởng hỏi đến, cố gắng trả lời một cách tốt nhất để ghi điểm trước mặt vị tộc trưởng quyền khuynh thiên hạ này.
Khi cuộc đối ẩm chấm dứt, những người họ Tô lục tục rời dinh thự Tô Trung Từ, ai về nhà nấy. Trong số những người rời đi ấy có một bóng đen lên xe ngựa của mình, chầm chậm đi đến tiệm buôn bán đồ trang sức. Sau đó, có người đội nón lá trùm kín đầu nhanh chóng đi ra từ cửa sau tiệm buôn.
Người đội nón lá leo lên một chiếc xe ngựa khác đợi sẵn ở cửa sau đi tới căn nhà gỗ kín cổng cao tường nằm ở phía nam kinh thành Thăng Long. Bên trong nhà gỗ, có rất đông người đợi sẵn, nhìn thấy người đội nón lá thì đồng loạt quỳ rạp xuống đất cúi chào: “Cung nghênh điện hạ giá đáo.”