Chương 21: Sương Che Phủ Lối
Dinh thự Hầu gia Nguyễn Nộn. Bắc Giang. Đại Việt.
“Uống, uống đi anh em. Rượu, bổn Hầu gia có rất nhiều. Mỹ nữ, bổn Hầu gia cũng không thiếu, anh em cứ mặc sức mà chơi đùa.” Nguyễn Nộn ôm hai tay hai mỹ nữ đang ngồi hai bên, cười ha hả nói với chư tướng trong bàn tiệc.
“Cung hỷ cung hỷ, cung chúc Nguyễn Hầu gia thọ tỷ nam sơn, sánh cùng trời đất.” Một tên nho sĩ râu cá trê, tên là Hoàng Khởi Cảnh, đứng lên giơ ly rượu, cười giả lả.
“Hầu gia tài cao chí lớn, thực xứng đáng là bậc anh hùng hào kiệt đương thời.” Tướng quân mặt dài như mặt ngựa, gọi là Dương Sa, tu nguyên một chén rượu lớn, hô vang.
“Hỡi các đồng đạo nghĩa sĩ, hãy ăn uống cho thỏa thuê đi. Ở đất Bắc Giang này, cái gì cũng thiếu, chỉ có không thiếu nhất chính là rượu ngon. Chúng ta đấu rượu đến gục trên bàn mới thôi.” Nguyễn Khưu, anh em họ của Nguyễn Nộn, ôm eo một thị nữ có vóc người thanh tú, hôn chụt vào má một cái, cười hô hố.
Trong dinh thự của Hầu gia Nguyễn Nộn đang tổ chức bữa tiệc linh đình. Người dự tiệc đủ các loại Tướng quân, văn sĩ, cửu lưu tam giáo, tráng sĩ, giang hồ đều có đủ cả. Thực khách của Nguyễn Nộn vô cùng đông đảo. Vốn được triều đình phong cho làm người trấn giữ Bắc Giang, Nguyễn Nộn ban đầu còn quy phục triều đình, ngoan ngoãn vâng mệnh. Nhưng khi thế lực của Nguyễn Nộn càng lúc càng trở nên hùng mạnh thì tỏ ra khinh thường triều đình, không muốn tuân theo ý chỉ của triều đình nữa, muốn tự lập môn hộ riêng, làm chủ một cõi.
Nguyễn Nộn dần dần nổi lên thành một sứ quân ở Đại Việt, thường hay khiêu khích chống đối triều đình. Tô Trung Từ đã vài lần cho quân đi đánh dẹp nhưng không thể dẹp nổi thế lực của Nguyễn Nộn. Vùng Bắc Giang có địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công, quả thật là tiến đánh vào nơi đây có muôn vàn khó khăn. Tô Trung Từ cảm thấy đánh mạnh vào sẽ khiến cho mình hao binh tổn tướng, tự làm suy yếu mình trước các sứ quân khác nên cũng không dồn trọng binh vào việc thảo phạt Nguyễn Nộn. Thế là Tô Trung Từ rút quân về, rồi cho người đi chiêu an Nguyễn Nộn, phong cho chức tước, quan cao lộc hậu để lôi kéo Nguyễn Nộn. Chính vì thế, Nguyễn Nộn càng trở nên đắc chí, không xem triều đình vào đâu, công khai chiêu binh mãi mã, thu hút thực khách nhân tài về dưới trướng của mình.
Nguyễn Nộn vốn có tật xấu ham chơi buông thả, chè chén chơi bời bừa bãi nên những tiệc xa hoa linh đình rất hay được tổ chức trong dinh thự của hắn. Những người được mời thì đủ các loại tam giáo cửu lưu, vốn là thực khách được Nguyễn Nộn gom về dưới trướng. Nguyễn Nộn cũng không màng xuất xứ, tài năng, chỉ cần đông binh là đủ. Nguyễn Nộn ưa thích số lượng lớn. Càng đông người về dưới trướng thì hắn càng cảm thấy hư vinh của mình được thỏa mãn.
“Bẩm Nguyễn Hầu gia, Tô Thái úy hôm qua lại sai người của gia tộc họ Tô đến liên hệ với chúng ta.” Nguyễn Đường, em họ của Nguyễn Nộn, ngồi gần Nguyễn Nộn, lên tiếng.
Nguyễn Đường được giao nhiệm vụ tiếp đón khách nhân ở thập phương tới. Sứ giả truyền tin của gia tộc họ Tô đến viếng thăm đất Bắc Giang thì phải qua cửa của Nguyễn Đường nên tình hình nắm bắt thông tin của Nguyễn Đường là nhanh nhạy nhất ở sứ quân Nguyễn Nộn.
Nguyễn Nộn uống hơi nhiều, đã bắt đầu lè nhè, hỏi: “Tô Thái úy? Là Tô Thái úy nào?”
Nguyễn Đường cười gượng đáp: “Bẩm Nguyễn Hầu gia, là Thái úy Tô Trung Từ.”
Nguyễn Nộn cười hềnh hệch: “À, à, thì ra là đỉnh đỉnh đại danh Thái úy đương triều. Tên già sắp xuống lỗ ấy có việc gì mà cần tìm tới ta?”
“Hình như người họ Tô mang theo tới mấy thùng vàng bạc châu báu, thưa Nguyễn Hầu gia.” Nguyễn Đường nhỏ giọng nói.
Nguyễn Nộn gục gặc cái đầu, cười ha hả: “Ồ, vàng bạc châu báu sao? Cái này bổn hầu thích. Xem ra có vài phần thành ý. Được, để lúc nào rảnh rỗi, bổn hầu sẽ đích thân cho vời tên sứ giả của lão già bất tử kia.”
Nguyễn Đường lại tâu tiếp: “Bẩm Nguyễn Hầu gia, còn có người của Chương thành hầu Trần Tự Khánh cũng mang theo lễ vật mong được yết kiến Nguyễn Hầu gia.”
Nguyễn Nộn cười lớn, quét mắt nhìn chúng nhân, lớn giọng nói: “Các vị văn thần võ tướng của bổn Hầu nghe thấy không? Không chỉ Tô Trung Từ muốn lôi kéo bổn Hầu, mà cả Trần Tự Khánh cũng mong muốn thiết tha hợp tác với bổn Hầu sẽ đứng chung chiến tuyến với hắn.”
“Hay lắm, thưa Nguyễn Hầu gia, điều ấy chứng tỏ sức mạnh của Nguyễn Hầu gia vô cùng hùng mạnh.”
“Chúc mừng, chúc mừng Nguyễn Hầu gia.”
“Ngay cả những vị quan đại thần đương triều giờ cũng phải nhìn sắc mặt của Nguyễn Hầu gia mà làm việc rồi. Đại sự của Nguyễn Hầu gia càng lúc càng thêm tươi sáng.”
“Đã thế thì Nguyễn Hầu gia phải cắn một ngụm lớn của bọn chúng mới được.”
“Đúng đó Nguyễn Hầu gia, cứ đòi hỏi nhiều vào đi Nguyễn Hầu gia.”
Nguyễn Nộn nghe tiếng nịnh bợ, tâng bốc, ton hót váng cả dịnh thự, lòng hư vinh thỏa mãn càng dâng lên tột đỉnh, cười rung cả cây cột nhà. Tiếng cười nói, chúc tụng vang lên không dứt. Buổi tiệc vẫn diễn ra trong tiếng cụng ly, tiếng hô hào, lè nhè say xỉn diễn ra thâu đêm suốt sáng.
* * * * * * * * * *
Doanh trại quân đội thuộc sứ quân Đoàn Thượng. Hồng Châu. Đại Việt.
Tùng. Tùng. Tùng.
“Quân cánh tả, lập đội hình vuông.”
“Quân cánh hữu, lập đội hình tròn.”
Khói bụi cuốn mịt mờ ở vùng đồi. Tiếng bước chân binh sĩ dồn dập kết hợp với tiếng trống vang lừng. Tiếng quát tháo ồn ào rúng động cả một góc trời đất Hồng Châu.
Rầm rập. Rầm rập.
Hai mươi thớt voi chiến được đưa lên trên tuyến đầu, vươn vòi giậm chân. Mỗi bước chân giậm xuống mặt đất đều tạo ra sự rung động mãnh liệt. Oai hùng của tượng binh Hồng Châu quả là không thể xem thường.
“Tượng binh tiến quân, giữ vững trận hình. Bộ binh theo sau. Xếp thành trận hình bán nguyệt. Chuyển trận.” Tướng quân Đoàn Cấm vẫy cờ ngũ sắc chỉ đạo quân binh Hồng Châu thao luyện tác chiến.
“Kỵ binh dạt sang cánh trái, thực hiện phép đánh vu hồi. Lập tức tiến hành.” Tướng quân Vũ Hốt dưới trướng của Đoàn Thượng, cưỡi trên lựng chiến mã dẫn theo hai trăm kỵ binh, vung kiếm thét vang.
Tại doanh trại quân đội của Đoàn Thượng đang diễn ra cuộc thao luyện binh mã. Bộ binh, tượng binh, kỵ binh đang phối hợp với nhau xếp thành các trận hình tiến lui, chia phe đánh trận giả.
Đoàn Thượng, người đứng đầu ở đất Hồng Châu, một trong những sứ quân hùng mạnh của Đại Việt, cưỡi trên lưng ngựa chiến, lẳng lặng quan sát binh sĩ của mình tập luyện binh pháp.
“Những chiến binh của chúng ta càng lúc càng trở nên dũng mãnh. Phen này không sợ bọn triều đình mang binh thảo phạt chúng ta nữa.” Đoàn Văn Lôi cưỡi ngựa tiến đến đỉnh đồi mà Đoàn Thượng đang quan sát, lên tiếng.
Đoàn Thượng trầm giọng: “Sự thiện chiến của quân ta có thừa nhưng cũng vẫn phải đề phòng cẩn mật. Giờ đây sứ quân nổi lên khắp nơi. Anh hùng hào kiệt xuất hiện lớp lớp. Không chỉ có một mình thế lực Hồng Châu của chúng ta độc tôn một cõi. Chỉ sảy chân một bước là sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục không có lối về.”
Đoàn Văn Lôi gật đầu: “Đoàn Hầu gia dạy phải. Mây trời biến ảo không ngừng. Thế cục của Đại Việt hiện nay khó đoán vô cùng.”
“Dường như đang có màn sương dày đặc phủ kín bầu trời Đại Việt.” Đoàn Thượng ngẩng đầu nhìn trời, đoạn thở dài: “Không biết bao giờ, ánh mặt trời mới có thể vén hết tầng sương phủ kia, mang đến ánh sáng rực rỡ cho toàn cõi Đại Việt này đây.”