Chương 20: Trong Áng Mây Mù
Dinh thự Vương gia Lý Long Tường. Kinh thành Thăng Long.
Dinh thự của Vương gia Lý Long Tường được xây dựng theo phong cách kiến trúc cổ điển của Đại Việt, với mái ngói đỏ, cột gỗ hoa văn và các hình trang trí mang ý nghĩa phong thủy. Dinh thự có ba gian chính, gồm có gian tiền để tiếp khách, gian giữa để sinh hoạt hàng ngày và bày trí các bức tranh, bình gốm và những vật dụng thủ công trang trí bắt mắt, gian nhà sau để ngủ nghỉ. Gian phòng thờ cúng tổ tiên Hoàng tộc họ Lý được dựng riêng bên cạnh gianh nhà chính.
Đầu cổng dinh thự được đặt những con rồng đá to lớn đang nghiêng mình, con rồng đá há miệng, uốn lượn quanh đài chữ thập đầy tinh xảo. Bước vào bên trong là không gian rộng lớn của dinh thự, với những bức tường lớn, cao, được trang trí với những bức tranh và họa tiết tinh xảo. Sàn nhà được làm bằng đá cẩm thạch tự nhiên, tạo nên một vẻ đẹp lạ lẫm, vô cùng tinh tế.
Phía sau dinh thự là một khu vườn rộng lớn vô cùng, có ao sen, cây xanh và các loài hoa quý hiếm. Đặc biệt là cây cối um tùm trong khu vườn. Người đi vào đây mà không biết đường có thể bị lạc mất đường đi, nếu không có người chỉ dẫn. Dường như khu vườn cây um tùm được dựng theo trận pháp kỳ dị nào đó.
Lý Long Tường ngồi trong một mái đình giữa cái ao cá nhỏ, híp mắt nhìn một người mặc áo thụng màu nâu đất, trầm giọng hỏi: “Hoàng thượng vẫn vậy?”
Người áo nâu đất, kính cẩn đáp: “Bẩm Vương gia, Hoàng thượng vẫn không thấy có gì thay đổi. Hàng ngày chỉ lui tới cung của Nguyên phi Trần Thị Dung.”
Lý Long Tường lộ vẻ bi ai, thở dài: “Khí số của Hoàng tộc họ Lý chúng ta, chẳng lẽ thật sự là sắp tận rồi sao?”
Người áo nâu đất do dự nói: “Vương gia chớ đau buồn, có lẽ Hoàng thượng rồi sẽ hồi tâm chuyển ý.”
“Chỉ mong như thế, nhưng than ôi.” Lý Long Tường lắc đầu, đoạn nhíu mày hỏi: “Bên phía Hải Ấp có động tĩnh gì không?”
“Người làng chài ở đó vẫn chỉ đánh cá ở ven biển, nhưng mà…” Người áo nâu đất ngập ngừng.
“Nhưng mà sao?” Lý Long Tường nheo mắt.
“Bẩm Vương gia, thuộc hạ nhận được tin tức là những kẻ đứng đầu ở Hải Ấp đang lén lút chiêu dụ thêm những gia tộc khác ở nhiều nơi. Còn người dân xứ chài thì trên danh nghĩa vẫn đi đánh cá nhưng lúc rảnh rỗi đều luyện tập võ công, thao luyện binh mã.” Người áo nâu thấp giọng trả lời.
Ánh mắt Lý Long Tường lóe sáng, lẩm bẩm: “Bọn chúng vốn đã là hổ, mà giờ còn muốn mọc thêm đôi cánh. Muốn chống lại bọn chúng. Quả thực là thiên nan vạn nan.”
“Ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh các bên. Có chuyện gì mới phải lập tức báo lại cho bổn Vương.” Lý Long Tường phẩy tay.
Người áo nâu vâng dạ rời đi, Lý Long Tường ngồi bất động như pho tượng, âm thanh thì thào nhẹ nhàng trôi theo gió: “Vẫn phải tiếp tục ẩn mình thôi.”
* * * * * * * * * *
Luyện võ trường của gia tộc họ Cao. Vùng Quy Hóa. Đại Việt.
Keng. Keng. Keng.
“Nâng kiếm lên cao, không được yếu thế.” Một người trung niên có bộ râu quai nón cầm thanh cự kiếm, đánh bật người thanh niên, hô lớn.
“Cha cẩn thận, xem chiêu Thiên Lôi Bạt Sơn.” Người thanh niên cũng cầm một thanh cự kiếm cự kiếm vung thanh kiếm lên quá đầu, bổ xuống những chiêu mạnh như sấm sét.
Keng. Keng. Keng.
Hai người trung niên và thanh niên vung kiếm người chém kẻ đỡ, di chuyển nhanh như gió trong sân luyện võ. Mỗi chiêu thức đều vô cùng kỳ tuyệt. Hai người cầm kiếm huýt lên một tiếng sáo dài, rồi cùng lao vào nhau. Người trung niên râu quai nón xuất chiêu liên hồi, chỉ thấy ánh sáng lóe lên khắp nơi, như mưa sao băng rơi xuống. Người thanh niên không kém phần uyển chuyển, dùng chiêu Thiên Lôi Bạt Sơn để phá tan những đòn đánh quyết của người trung niên. Hai người chiến đấu vô cùng mãnh liệt. Ánh mặt trời rọi xuống khiến cho kiếm ảnh càng thêm lấp lóe.
“Thiên Lôi Bách Tuế.” Người trung niên cầm cự kiếm giơ lên giữa đỉnh đầu, quát vang.
Người trung niên râu quai nón bắt đầu tấn công, cuộn tròn tấn công liên tục bằng thanh cự kiếm xuất chiêu Thiên Lôi Bách Tuế, dường như có những tia chớp sáng tuyệt đẹp giữa không trung. Người thanh niên tiếp tục duy trì chiêu thức Thiên Lôi Bạt Sơn, đứng vững trên chân, đối đầu với màn tấn công của người trung niên. Hai kiếm va chạm và phát ra những tiếng kêu leng keng do kim loại va chạm vào nhau phát ra. Kiếm chiêu cuồn cuộn như như sóng lớn. Mỗi kiếm chạm nhau như tiếng sấm ầm ầm nổ tung trên trời. Tiếng sấm liên miên bất tuyệt, nối tiếp nhau hết tiếng sấm này đến tiếng sấm khác tưởng chừng như không bao giờ dứt.
“Dừng.” Người trung niên nhảy lùi lại bốn bước, đưa một tay lên, hô.
Người thanh niên ôm kiếm thở hồng hộc: “Cha thấy sao, trận này con đánh được chứ.”
Hai người này không ai khác mà chính là hai cha con Hà Cao và Hà Kiên. Người trung niên râu quai nón chính là Hào trưởng của vùng Quy Hóa có tên gọi là Hà Cao. Hà Cao là một người dũng lược, võ công cao cường. Lúc còn trẻ Hà Cao thường đeo thanh cự kiếm trên lưng chu du tứ bể, kết giao bằng hữu khắp nơi. Bằng vào pho kiếm pháp cự phách của mình, Hà Cao đã gầy dựng nên được một thế lực đáng gờm. Khi Hà Cao lên chức Hào trường Quy Hóa thì người mộ danh mà đi theo Hà Cao không ít. Cho đến hiện tại thì Hà Cao là một trong những thế lực quân phiệt tại Đại Việt, khiến cho các thế lực khác không thể không nể mặt.
Hà Cao đeo lại thanh cự kiếm trên lưng, tiến đến vỗ vai Hà Kiên, cười ha hả: “Tốt lắm, con đã tiến bộ hơn xưa, cố gắng rèn luyện hơn nữa.”
Hà Kiên chắp tay: “Con xin ghi nhớ lời cha dặn.”
Hà Cao chuyển thành âm thanh trầm thấp: “Phải luôn chăm chỉ rèn luyện võ nghệ, đồng thời đọc thêm sách vở, học nhiều binh thư binh pháp. Cha có cảm giác Đại Việt sắp tới sẽ trải qua một trường biến động rất lớn.”
Hà Kiên ngạc nhiên hỏi: “Tình hình Đại Việt ta sắp có biến cố xảy ra rất nghiêm trọng sao cha?”
Hà Cao gật đầu: “Đúng vậy, cha có cảm giác một tràng gió tanh mưa máu sắp nổi lên trên toàn lãnh thổ Đại Việt. Bầu trời u ám sẽ phủ xuống Đại Việt. Cha con ta cần phải luôn luôn cẩn trọng, nghe nhiều nói ít, chớ nên dây dưa vào những chuyện thị phi, kẻo rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.”
“Cha yên tâm, con sẽ chăm lo học hành binh thư yếu lược, để phụ giúp gánh vác đại sự với cha.” Hà Kiên khẳng khái thưa.
Hà Cao rất hài lòng về đứa con trai của mình, đoạn lặng lẽ ngước nhìn bầu trời đầy nắng, những tia nắng xuyên qua núi đồi vùng Quy Hóa thực đẹp xiết bao, thầm nhủ: “Là trường biến ảo to lớn nhường nào sẽ phủ xuống Đại Việt đây? Thực khó đoán, thực khó đoán.”