Chương 91: Nội Thành
Có được kí ức của Tất, hắn mới biết được việc vào Nội Thành không hề khó như hắn tưởng. Chỉ cần có lệnh bài, liền có thể tự do ra vào Nội Thành. Mà thứ đó, hắn vừa hay lại từ trong kho báu của Hoả gia mà có được một tấm. Mặc dù là loại bình thường nhất, chỉ có thể ra vào một lần nhưng đối với hắn, như thế đã là quá đủ rồi.
Nội Thành, nó hoàn toàn khác biệt với Ngoại Thành. Xen lẫn giữa người da vàng tóc đen mắt nâu, là một số người da trắng mắt xanh tóc vàng. Lại nói đến trang phục, phải nói là vô cùng đa dạng. Nữ có người mặc đầm, mặc váy, mặc tà áo tứ thân. Lại có người quấn khăn mà che đi khuôn mặt, cũng có người để lộ ra cả da thịt. Nam thì mặc áo chẻ ngực, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn. Lại có người mặc lụa gấm, áo dài đến kín thân. Mỗi người mỗi kiểu, chẳng ai là giống ai cả nhưng nó lại hài hòa đến lạ thường.
San sát với nhau, lại là từng ngôi nhà khang trang. Tường gạch mái ngói, không thì cũng là nhà gỗ hai lầu. Bầu không khí cực kì náo nhiệt, người qua mà kẻ lại, trò chuyện một cách xôn xao. So với Ngoại Thành, đúng là cách biệt một trời một vực.
Hắn có thể cảm nhận rõ, tại đây có không ít người mạnh hơn hắn. Cấp Linh, tồn tại đỉnh cao ở Ngoại Thành. Ở đây cũng chỉ là người thường, kẻ canh gác người giữ cửa, nhiều mà không sao kể cho siết.
Tự tin báo thù trước đó của hắn, tức thì đã bị dập tắt nhưng không vì thế mà hắn lựa chọn từ bỏ. Hắn lại càng quyết tâm để trở nên mạnh hơn nữa, chỉ khi trở nên mạnh hơn hắn mới có lực lượng để mà báo thù. Đến lúc đó, kẻ nào cản hắn, hắn giết kẻ đó.
– Tránh ra, tránh ra! Ai không muốn chết thì tránh ra cho ta!- Từ đâu, một cổ xe ngựa khang trang chạy tới. Tốc độ cực nhanh, vật nào cản nó thì nó đâm vật đó.
Hắn có thể lựa chọn dùng Niệm mà tránh nhưng làm như thế thì rất dễ thu hút sự chú ý của người khác. Hắn chỉ đành đứng yên tại chỗ mà chịu trận, để nó tông vào người. Rầm một tiếng, hắn văng xa, lăn lộn vài dòng trên đất.
– Lại đâm phải người nữa rồi, mấy cái tên dân đen này không biết tránh đi sao? Đúng là ngán đường mà, đáng chết! Ya ya!- Cứ như thế, cổ xe ngựa đó chạy đi mất. Chẳng hề mà bận tâm đến hắn.
– Cậu trai trẻ, cậu không sao chứ?- Lúc này, lại có một bà lão bước đến gần hắn, ân cần mà hỏi han.
– A, đau quá! Đó là ai vậy?- Hắn cả người đầy máu, giả vờ rên rỉ. Nếu là người bình thường, sớm đã bị tông chết rồi. Đến hắn bị thương cũng không mấy là nhẹ.
– Cậu không biết sao? Đó là người của nhà Tát Phi, bọn họ hống hách quen rồi. Lại chẳng ai làm gì được bọn họ cả, đụng người cũng là như cơm bữa!- Bà lão ôn tồn mà nói, nghe ra còn là có chút uất ức trong lời này.
– Lại là nhà Tát Phi sao? Ta nhớ kĩ các ngươi rồi, chờ đấy cho ta!- Hắn nhìn theo, nghiến răng nghiến lợi.- Cảm ơn bà lão, ta không sao. Chỉ là bị xây xát nhẹ thôi, còn chưa chết được!
– Chàng trai trẻ, nghe bà già này nói… Ủa, người đâu?- Bà lão còn muốn nói gì đó nhưng hắn sớm đã đi mất rồi.- Đừng có làm điều dại dột đấy!
Hắn lê lết cơ thể bị thương đó, hòa vào dòng người. Bất giác mà biến thành dáng vẻ của Kim Khang, vết thương trên người cũng đều không còn. Đã biết kẻ thù của mình là ai, có thù không báo thì còn là gì là làm người.
Tát Phi Thế gia, một trong Tám Thế gia lớn ở Nội Thành. Chi phối cả một nền kinh tế ở chợ đen, chuyên buôn bán nô lệ, kinh doanh sòng bạc. Những chuyện bất chính, không chuyện nào là thiếu bọn họ cả.
Mà tại Nội Thành này, việc buôn bán người cũng không phải là việc xa lạ gì. Nô lệ thường đến từ những bộ lạc, lại thông qua cống nạp, liền bị bọn họ đưa đến đây. Phần ít thì lại đến từ việc tự mình bán thân, kiểu nào cũng có đủ cả. Mà trở thành nô lệ rồi, liền triệt để mất đi tự do. Cũng đồng nghĩa với việc, trở thành thứ đồ chơi trong tay kẻ khác.
– Đây là địa bàn của nhà Tát Phi đó sao? Cũng được quá nhỉ?- Hắn đi đến trước một cửa hàng buôn bán nô lệ, nằm tại một góc khuất, đứng đó mà ngắm nghía thật kĩ.
– Tên kia, cút cút đi, kẻ nghèo như ngươi… Ây, khách quý!- Thấy dáng vẻ bình thường của hắn, người trong cửa hàng liền muốn đuổi đi. Đến khi hắn lấy ra một túi tiền dày cộm đến trước mặt đối phương. Đối phương tức thì trở mặt, nhiệt tình mà đón tiếp lấy hắn.
– Nghe nói nơi này có bán nô lệ, dẫn ta đi xem!- Hắn nhàn nhạt mà cất tiếng nhưng không kém phần cao ngạo.
– Quý khách, xin mời đi bên này, mời người xem qua!- Người quản lí của nơi này là một lão béo. Với cái bụng phệ to tròn nhưng hành động, lại chẳng hề chậm chạm một chút nào cả. Nghe nói là có khách quý, liền đích thân mà đón tiếp.
Mắt thấy, trong lồng sắt đó là một nhóm người tay chân bị xiềng xích. Trẻ có lớn có, nhỏ nhất là một đứa bé tầm 8 tuổi. Quần áo thì thô kệch, được làm bằng chất liệu vải thô. Nhìn ai trong bọn họ cũng đều thiếu sức sống cả, cúi đầu mà chẳng nói năng gì. Vết thương trên người còn là không ít.
– Những người này là nô lệ đấy à? Có trung thành hay không đấy?- Hắn liếc mắt nhìn qua một cái, rồi từ tốn hỏi.
– Đều là được bắt tới từ Thảo Nguyên. Ngài cứ yên tâm, đều rất biết nghe lời. Nếu như không nghe lời, ngài chỉ ‘giáo huấn bọn họ một chút’ là được!- Lão béo tươi cười, cực lực mà giới thiệu cho hắn. Nhưng hắn lại chẳng để tâm tới đám người bình thường này.
– Đó là Thú Nhân?- Hắn nghiêm mặt lại, ánh mắt liền chuyển sang cái lồng sắt bên cạnh.
– Đúng vậy, Thú Nhân tương đối quý hiếm, giá thành cũng sẽ cao hơn. Ngài muốn mua sao?- Lão béo thấy hắn để ý đến Thú Nhân, càng là cười tươi hơn nữa.
– Xem trước đã!- Hắn bước chân dạo quanh một vòng, cẩn thận mà xem xét.
Hắn đưa mắt mà quan sát lấy ba thú nhân đó. Một người là Miêu tộc, một người Lang tộc. Người còn lại, tương đối là đặc biệt. Không biết là tộc gì, chỉ biết cô ta thuộc về Điểu tộc. Đôi cánh trắng như tuyết, dài đến tận ba mét. Mặc dù đã khép lại nhưng không sao che đi sự uy nga vốn có của nó. Khiến cho hắn bất giác mà nảy sinh ra hứng thú.
– Điểu nhân này, ta muốn!- Hắn chỉ tay vào đối phương, rồi nhìn sang lão béo mà nói.
– Ây, quý khách thật là có mắt nhìn. Đây là Điểu nhân mà bọn ta bắt được ở Bắc Du, có phải rất xinh đẹp hay không? Ngài chỉ cần trả 150.000 đồng vàng là được!- Lão béo cười một cách nham nhở, trông rõ là đê tiện.
– Ai nói ta sẽ trả tiền?- Hắn nghiêng đầu, ánh mắt thoáng chốc lộ ra một tia lạnh lẽo.
– Hả?- Còn chưa để lão béo hiểu lời đó là có ý gì, đầu gã đã lìa khỏi cổ rồi.
– Các ngươi… Tự do rồi! Chạy đi, chạy được bao xa thì cứ chạy!- Hắn vung tay vài cái, những chiếc lồng sắt đó đều bị đánh nát. Đám người nô lệ này, lúc đầu còn ngơ ngác mà không hiểu gì. Sau khi hiểu rõ mọi chuyện thì mạnh ai mà nấy chạy, tạo nên một khung cảnh cực kì hỗn loạn.
– Aaa!
– Người đâu, có kẻ làm loạn. Mau bắt nô lệ bỏ trốn hết lại cho ta!
Sở dĩ hắn thả bọn họ ra, cũng chẳng phải có ý tốt gì. Đối với hắn mà nói, tình hình càng loạn thì càng tốt. Như thế, hắn mới có thể dễ dàng mà bỏ trốn khỏi đây. Đang lúc hắn định dẫn Điểu nhân rời đi thì bất chợt lại có một đứa trẻ túm lấy áo hắn. Một làn khói đỏ bốc lên, ba người bọn họ theo đó mà biến mất.