Chương 90: Tát Phi Mã
Nội Thành, hai người canh cổng hai bên, canh phòng cực kì nghiêm ngặt. Hai cánh cửa thì sừng sững như hai ngọn núi nhỏ vậy nhưng lúc nào cũng đều đóng chặt. Nội bất xuất mà ngoại bất nhập. Người ở trong chẳng muốn ra mà người ở ngoài lại chẳng thể vào. Muốn đột nhập vào trong thì đó không phải là việc dễ dàng gì.
Hắn đứng ở một nơi xa, thân mang áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi mắt mà quan sát cổng thành. Với dáng vẻ hiện tại, hắn cần một thân phận thích hợp mới có thể vào trong: ‘Đó là Nội Thành? Làm sao để vào đây?’
Thì lúc này, từ trong Nội Thành lại có một đoàn xe ngựa được dát vàng đi ra. Hắn có thể cảm nhận rõ, bên trong xe ngựa đó là một người có thực lực vô cùng mạnh mẽ, mạnh hơn bản thân hắn nhiều. Hắn liền âm thầm mà theo dõi đối phương, xem xem có cách vào Nội Thành hay không.
Đoàn xe ngựa đó đi mãi, lại đi đến Thủy gia. Thấy là đối phương, Thủy Hành đón tiếp không khỏi cẩn thận. Dùng loại trà thơm nhất, ngon nhất để mà tiếp đãi. Chẳng dám nửa phần mà bất kính. Sợ rằng có chút sai sót, Thủy gia sẽ vì đó mà gặp chuyện.
(Vị đại nhân vật này, sao lại đến đây rồi?) Sau khi dâng trà, Thủy Hành đứng nép ở một bên, trầm mặc mà suy tư.
– Thứ phế phẩm gì đây? Người đâu, còn không mau đem trà mà thiếu gia thường dùng lên!- Nào ngờ, người hầu đứng cạnh của đối phương chỉ mới hít hương trà, đã vội chê bai rồi.
– Trần Thắng, chuyện này là thế nào? Tại sao Ngũ gia tộc xảy ra chuyện ngươi lại không báo lên?- Lúc này, đối phương mới chầm chậm mà lên tiếng. Tát Phi Mã, vẻ ngoài thanh tao nhã nhặn nhưng ẩn sâu trong đó là một tên giết người như ngoé. Nói nói cười cười đó, giây sau đã ra tay giết ngươi rồi. Và hơn cả, tên này lại là một trong những kẻ thù cũ xưa kia của hắn.
– Bẩm… Kẻ thủ ác đã bị thuộc hạ diệt trừ. Không kịp thời bẩm báo, mong thiếu gia lượng thứ!- Trần Thắng cúi người mà nói, đối phương không ra lệnh liền không dám ngẩng đầu lên.
– Vậy tại sao Thổ gia lại gặp chuyện? Còn có Hoả Tán biến mất không tìm thấy? Những chuyện này, ngươi giải thích làm sao với ta?!- Tát Phi Mã nhíu nhẹ hàng chân mày, trầm giọng mà hỏi lấy.
– Thuộc hạ đáng tội, mong thiếu gia trách phạt!- Trần Thắng quỳ xuống, dập đầu mà tạ tội.
– Không sao! Chỉ là phạm phải sai lầm nhỏ thôi mà. Có gì mà trách phạt cơ chứ? Nhưng mà nuôi ngươi đúng là tốn cơm tốn gạo thật đấy!- Tát Phi Mã giãn cơ mặt ra, nhẹ nhàng mà nói. Nhưng lời vừa dứt, liền trừng mắt lấy Trần Thắng một cái. Đối phương tức thì hộc máu, thương thế cực nặng. Như thể, nội tạng đều bị người ta đánh qua vậy.
– Cảm tạ thiếu gia tha cho tội chết!- Trần Thắng miệng chảy đầy máu tươi, thều thào nhưng không quên dập đầu cảm tạ đối phương.
– Là ngươi sao?- Xa xa là hắn đang quan sát lấy mọi chuyện. Nhìn thấy kẻ thù cũ, lòng hắn không khỏi trào dâng một cảm xúc căm phẫn. Nhưng hắn lại phải kiềm chế cảm xúc đó lại, không để nó chi phối lấy lí trí của bản thân.
Trong đoàn người đó, hắn để ý đến một đứa trẻ tầm 17 18 tuổi. Vẻ ngoài bình thường, vẻ mặt lúc nào thì cũng ưu sầu, lưng lúc nào cũng cúi xuống. Nhìn trông cứ như là cái xác không hồn vậy. Rất thích hợp để hắn giả dạng thành.
Đợi cho đêm tối, khi mà mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ say. Trong một căn phòng nhỏ, mười mấy người hầu chen chúc với nhau mà ngủ. Thì từ trên nóc nhà, một làn khói đỏ bay xuống. Phà thẳng vào mặt đứa trẻ đó, rồi từ mũi mà đi vào trong người nó. Đứa trẻ đó bất ngờ mà mở mắt ra, hai mắt chân chân mà nhìn thẳng lên trần nhà.
– Wa, Tất, ngươi làm gì mà đáng sợ vậy?- Người bên cạnh giật mình tỉnh giấc, lại thấy cái vẻ mặt đáng sợ đó của hắn, không khỏi mà sợ hãi.
– Không có gì, chỉ là ngủ không được thôi!- Tất bình thản mà đáp, như thể không có chuyện gì xảy ra vậy. Nhưng ánh mắt lại trở nên thay đổi, âm ưu đến ghê người.
– Hai người các ngươi làm gì vậy? Còn không mau ngủ đi, sáng mai mà dậy trễ thì biết tay ta!- Tưởng, người hầu thân cận của Tát Phi Mã. Dựa vào đó mà thường lên mặt với những người hầu khác. Là một tên nhỏ nhen, chuyên ỷ thế mà ức hiếp người khác.
Sáng hôm sau, gà còn chưa gáy, trời còn tối đen, đám người bọn họ đã phải tấc bậc thức dậy. Chuẩn bị bữa sáng cho Tát Phi Mã, mà người này, ăn uống lại vô cùng cầu kì. Không là sơn hào hải sản thì cũng phải là cao lương mỹ vị, đều là món ngon hiếm có trong dân gian.
– Nhanh tay một chút đi, chậm trễ đại nhân dùng bữa. Các ngươi gánh nổi tội không? Sao ngày nào các ngươi cũng phải để ta nhắc vậy? Cái đám các ngươi đúng là vô tích sự mà!- Tưởng to tiếng mà quát tháo, bàn tay năm ngón không ngừng mà chỉ trỏ. Còn đám người kia thì cực lực mà chạy đôn chạy đáo, chẳng chút nào là dám chậm trễ.
Chỉ là bữa sáng thôi, lại vô cùng xa hoa. So với những bữa ăn trước đó ở Hoả gia và Kim gia, nó lại càng không đáng nhắc tới. Súp phải được ninh trong nhiều giờ, lại bỏ vào vô số dược liệu trân quý. Chỉ ngửi thôi đã khiến tinh thần người ta sảng khoái, tràn trề tinh lực.
– Đại nhân, xin mời ngài dùng!- Tưởng cười tươi như hoa, đứng bên cạnh mà nịnh nọt lấy đối phương.
– Món súp này là ai nấu thế?- Tát Phi Mã chỉ mới vừa húp một muỗng súp, sắc mặt bất chợt lại kém đi.
Đám người kia thấy thế, ai nấy cũng đều cúi đầu xuống cả. Lửa giận của đối phương nào đâu có phải là thứ bọn họ có thể chịu được. Thì bất ngờ không để ý đến, có người lại đẩy Tất lên phía trước một bước. Để hắn thay mọi người gánh lấy phần lửa giận này.
– Là… Là thuộc hạ!- Tất biết tính khí của đối phương, không còn cách nào khác, chỉ đành ngập ngừng rồi nhận lấy.
– Không phải ta đã dặn. Súp này không được cho quá nhiều muối sao? Xem kìa, chắc là tai ngươi có vấn đề rồi nên mới không nghe thấy chứ gì? Để ta giúp ngươi trị khỏi vậy!- Tát Phi Mã còn chưa kịp để đối phương phản ứng lại, đã phất tay lấy một cái, Tất liền bị đánh văng. Giữa ngực là một vết chém, máu tươi chảy đầy ra sàn. Thấy hắn chết, mọi người càng là không dám thở mạnh. Rụt rè mà lui về sau, sợ rằng bản thân cũng sẽ có kết cục như kia.- Ừm, chết rồi thì tai sẽ không còn có vấn đề nữa!
– Tàn nhẫn thật, lại vì thế mà giết người!- Thủy Hành vẻ mặt đầy kinh hãi nhưng rất nhanh, cô ta đã lấy lại tinh thần.- Người đâu, còn không mau đem cái xác này đi!
– A, con mẹ nó, chưa gì đã bị giết. Xem ra phải cẩn thận hơn mới được. Còn tên đẩy ta đó, cứ chờ đó đi!- Đợi cho bọn họ ném xác Tất vào rừng hoang, hắn mới chống tay mà ngồi dậy, lầm bầm mà mắng chửi. Kế hoạch giả dạng của hắn, đến đây là thất bại.
Hắn vốn còn muốn nhân cơ hội này, tìm thời cơ thích hợp mà báo thù đối phương. Chỉ là qua một đòn vừa rồi, hắn biết, hắn không phải là đối thủ. Nếu như quá gấp gáp hành động, còn có thể bị đối phương giết ngược lại. Chỉ đành nhẫn nhịn trước, đợi bản thân trở nên lớn mạnh hơn, rồi báo thù sau vậy.
Theo chân Trần Thắng, Tát Phi Mã điều tra qua từng nhà trong Năm gia tộc lớn. Mới phát hiện ra một điều, cái chết của bọn họ đều rất kì lạ. Không là biến mất đầy bí ẩn thì cũng là chết không thấy xác. Một chút dấu vết cũng đều không để lại.
– Đây là…- Tát Phi Mã như nhận ra điều gì đó, mặt lại có chút kém sắc.
– Đây là Nội Thành đó sao?- Cùng lúc này, một bên khác, hắn đã thành công bước chân vào trong Nội Thành.