Chương 87: Đoạt Bất Diệt Hoả
Không để cho hắn có thời gian nghỉ ngơi, đối phương tiếp tục mà đánh tới. Hoả Tán tu luyện là Lực, thuộc tính lại là Hoả. Sức công phá phải nói là cực kì lớn. Mỗi quyền đánh ra, như dung nham nóng chảy mà thiêu đốt hắn vậy.
Càng đánh Hoả Tán lại càng hăng nhưng lão ta lại không để ý đến. Không biết từ lúc nào, nơi đây đã bị bao trùm bởi Huyết Vụ. Cảm giác đánh vào người hắn, cũng dần thay đổi. Như thể lão ta là đang đánh vào không khí vậy.
– Đánh đủ rồi chứ hả? Đến lượt ta nhé!- Đã đến lúc, hắn phản công rồi.
Từ bốn phương tám hướng, hắn bất ngờ mà xuất hiện. Như bóng ma mờ ảo mà ra đòn công kích lấy lão ta, ảo ảo thật thật, khó bề phán đoán. Lão ta muốn đánh cũng không đánh trúng được hắn, nhất thời đã bị hắn áp đảo.
– Hoả Nộ Cuồng Thân!- Hoả Tán liền dùng đến bí thuật mà gia tăng sức mạnh. Cơ thể lão ta cũng theo đó mà thay đổi, phừng lên ánh lửa, nhìn không khác gì một ngọn đuốc sống cả. Nhiệt lượng toả ra là vô cùng khủng bố, như muốn thiêu rụi nơi đây thành tro tàn vậy.
Nhờ vào nhiệt lượng toả ra, lão ta liền phát hiện ra chân thân của hắn. Đấm một đấm, ba cây xương sườn của hắn liền bị đấm cho vỡ vụn. Nếu là trước đây, một đòn này đã đủ để hạ gục hắn rồi. Còn bây giờ, mặc cho thể lực hắn đã được tăng cường không ít nhưng cũng không khá khẩm hơn là mấy, đau đến điếng người.
– Lão già này, sao khó đối phó quá vậy?- Biết mình không phải là đối thủ của đối phương, còn đánh nữa thì thật không ổn. Hắn liền muốn chạy, mạng mình quan trọng, bảo vật thì ngày sau lấy cũng được. Nhưng chạy đến cửa rồi, hắn mới phát hiện ra là cánh cửa đã bị khóa chặt, hắn không tài nào mà thoát ra được.
– Muốn chạy, không dễ thế đâu. Cánh cửa đó không do ta mở, ngươi đừng hòng mà rời khỏi đây. Ngươi nghĩ, ta dẫn ngươi đến đây không có mục đích gì sao?- Hoả Tán dồn dập đánh tới, như muốn lấy mạng hắn vậy.
Căn phòng này vốn là một căn phòng kín, ra và vào cũng chỉ có một cánh cửa. Mà cánh cửa này, cũng chỉ có đích thân Hoả Tán mới có thể mở ra. Không thì lão ta sao dẫn dụ hắn đến đây làm gì cho phiền phức.
– Chết được… Đây là muốn dồn ta vào đường cùng sao?- Hắn bị đánh cho thương tích đầy mình, còn tiếp tục như này khó tránh khỏi việc chôn thân tại đây. Hắn lại một lần nữa mà dùng đến Huyết Vụ.
– Cha… Cứu con!- Trong làn khói đỏ đó, bất ngờ xuất hiện hình bóng của Hoả Diện. Thương tích đầy người, nhìn như bị người ta tra tấn qua vậy. Giọng điệu run rẩy như thể đang sợ hãi một thứ gì đó.
– Con trai…- Hoả Tán nhìn con mình như thế, bất giác mà khựng người. Lại bị hắn nắm bắt được thời cơ này, đâm lén từ phía sau, xuyên ngực lão ta.
– Bất ngờ không?- Hắn đắc chí mà nói nhỏ vào tai đối phương, ánh mắt rõ là nham hiểm.
– Tên cặn bã không bằng súc sinh đó đã bị ta giết rồi, lão già nhà ông xuống địa ngục mà gặp đi!- Hắn nghiến răng, nhấn mạnh từng câu từng chữ. Lại dùng lực, đâm mạnh hơn nữa. Không chết không thôi.
– Ta cho dù có chết cũng phải lôi ngươi theo, bồi táng cho con trai ta!- Tưởng rằng như vậy là kết thúc nhưng không, cơ thể của Hoả Tán lại bất ngờ mà phình to. Như một quả pháo vậy, bất kì lúc nào cũng đều có thể nổ.
– Lão già này, lại muốn liều chết với ta! Khốn kiếp!- Hắn lập tức lui về một góc, dùng Niệm mà dựng lên một màn chắn, bảo vệ lấy bản thân.
Ầm một tiếng, nơi đây ngoài bốn bức tường ra, tan hoang đến không còn gì. Hắn thương thế cũng không nhẹ, nếu như không phải hắn nhanh tay thi triển Niệm bảo vệ bản thân thì thật phải bỏ mạng tại đây rồi. Vậy mà Bất Diệt Hoả lại không có chút tổn hại nào, vẫn cháy hừng hực như phút ban đầu.
– Bất Diệt Hoả, giờ, chính là của ta!- Hắn dùng Niệm thu lấy Bất Diệt Hoả, bị thương nặng đến như vậy cũng xem như là không uổng công rồi.
Một bên khác, Lã Trọng nghe theo lời hắn. Tìm đến Mộc gia mà làm lớn chuyện. Nhưng đổi lại là một trận nhừ đòn của đối phương. Một người không thân không phận như Lã Trọng, đối diện với quyền thế, còn có thể làm được những gì.
– Mộc gia các người vì lợi ích lại bán đi con gái, có còn là con người không hả? Ta và em ấy tâm đầu ý hợp, lại vì các ngươi mà chia cắt. Mộc gia các ngươi, thật là đáng cười chê mà!- Lã Trọng to tiếng trước cửa Mộc phủ, vết thương cũ còn đó nhưng y lại không để tâm tới. Ngây thơ cho rằng, bằng cách này Mộc Thùy sẽ quay lại bên cạnh mình. Nào đâu có biết, đó chỉ là suy nghĩ ấu trĩ của bản thân.
– Người đâu, sao lại để cho tên điên này làm loạn ở đây? Còn không mau đuổi đi cho ta!- Ngọc Hoa bước ra, liền cho hạ nhân, ‘nhiệt tình mà đón tiếp’ lấy y.
Lập tức, một nhóm người làm xuất hiện. Tay cầm gậy lớn mà lao đến đánh Lã Trọng. Tiếng bịch bịch không ngừng vang lên, lẫn trong đó là tiếng mắng chửi: ‘La này, ta cho ngươi la này!’ Lã Trọng vô lực mà chống trả, bị đánh nửa sống nửa chết, còn bị bọn họ ném vào một xó.
– Mười năm miệt mài đèn sách, kết cục lại là như này đây sao?!- Lã Trọng chỉ còn lại một chút hơi tàn, đầy phẫn uất mà nhìn lên trời cao. Thật là không cam tâm mà.
– Sao, không cam tâm à? Muốn báo thù bọn họ không?- Từ trong bóng tối bước ra, là một người mặc áo choàng đen, che kín mặt. Đã đến lúc, hắn thực hiện bước tiếp theo kế hoạch của mình rồi.
– Báo thù? Ta muốn! Nhưng ta lại không có năng lực đó. Ta hận, hận bản thân quá yếu!- Lã Trọng siết chặt lòng bàn tay, căm phẫn không sao kể xiết. Úp mặt xuống đất, lòng đầy ai oán.
– Không sao, ta giúp ngươi. Chỉ là ngươi bằng lòng trả giá hay không mà thôi?- Hắn ngữ khí âm trầm nhưng lại đầy tà mị, dụ hoặc lấy đối phương.
– Ta bằng lòng!- Lã Trọng nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, lập tức mà đáp ứng hắn. Giờ đây, y chỉ có tâm tư báo thù. Những chuyện khác cũng chẳng còn gì quan trọng nữa rồi.
Hắn cúi người xuống, hình thành một thanh huyết kiếm nhỏ trên đầu ngón tay trỏ. Rồi đưa nó vào trong người Lã Trọng. Theo đó, khí tức của đối phương cũng thay đổi. Màu mắt dần chuyển sang màu đen.
Bất ngờ, cánh cửa Mộc phủ bị đá văng. Một người với hắc khí vây quanh toàn thân bước vào. Lã Trọng đã không còn là Lã Trọng của trước đó nữa rồi. Y bây giờ, không khác gì người từ cõi chết trở về cả.
– Ngươi là kẻ nào?- Người của Mộc gia thấy thế, tay cầm gậy gộc mà bao vây lấy đối phương. Nhưng lại sợ hãi mà không dám đến gần.
– Kẻ báo thù các ngươi, tất cả các ngươi đều chịu chết đi!- Lã Trọng đằng đằng sát khí, phẩy tay một cái, đám người đó liền ngã xuống. Y giờ đã không còn ý thức, gặp người thì chỉ biết giết. Triệt để trở thành con rối theo ý muốn hắn.
– Là kẻ nào to gan lại dám đến Mộc gia ta gây sự, thật là không biết trời cao đất dày là gì à?!- Một rể cây to dưới đất trồi lên, tấn công lấy Lã Trọng, theo đó là Mộc Đông xuất hiện.
– Ngươi là… Lã Trọng?- Thấy cái dáng vẻ này của đối phương, người không ra người ma không ra ma, Mộc Đông nhất thời có chút ngạc nhiên.- Sao lại biến thành bộ dạng này rồi?
– Giết… Giết!- Lã Trọng miệng không ngừng lầm bầm, rồi bất ngờ lao nhanh mà đến tấn công lấy đối phương.