Chương 86: Bất Diệt Hoả
Hắn vì muốn biết bản thân có Khí hay không, liền muốn thử nghiệm một chút. Đi đến một dòng suối vắng, nơi mà không có ai. Dùng Niệm tạo ra một lớp ngăn cách, cách biệt hoàn toàn vị trí này với thế giới bên ngoài.
Khác với Niệm, là từ trong cơ thể mà sản sinh ra. Khí là để bản thân hòa hợp với thiên nhiên, rồi điều động sức mạnh của đất trời. Hắn cảm nhận dòng chảy bên trong bản thân, rồi tập trung nó đến lòng bàn tay. Theo đó, một quả cầu nhỏ ánh kim được hình thành.
– Đây là… Khí đó sao?- Hắn nhìn vào tay mình, rồi dựa vào những kiến thức có được, xác định được thứ trên tay hắn là gì.- Kim thuộc tính à?
Trước đó, hắn đã hấp thụ qua Kim Thiền Bích Ngọc và Thiên Hương Thủy Dịch. Trong cơ thể hắn liền sản sinh ra Kim Thủy song thuộc tính. Mà bây giờ, chỉ cần hắn biết cách phát động liền có thể sử dụng hai thuộc tính tiềm tàng đó.
– Ồ, Thủy thuộc tính rồi này!- Hắn thử thêm một chút nữa, trên tay hắn liền xuất hiện một quả cầu nước. Cảm giác nhẹ nhàng hơn hẳn so với trước đó.
Mỗi một Hệ, lại có các thuộc tính khác nhau. Niệm thì có các thuộc tính: Hắc ám, Quang minh, Chữa trị, Nguyền rủa, Tâm linh,…
Còn Khí thì có các thuộc tính: Kim, Mộc, Thủy, Hoả, Thổ, Lôi, Băng, Phong,…
Về phần Lực thì có các thuộc tính sau: Hoá cuồng, Siêu thanh, Siêu nhanh, Biến dẻo, Biến đổi vật chất,…
Ngoài ra, còn có các thuộc tính dị biến. Mà thuộc tính dị biến này lại thuộc về số ít, trong ngàn người mới có một. Nó có thể khiến cho người sở hữu trở nên mạnh hơn nhưng cũng có thể khiến cho người sở hữu trở nên yếu đi. Tùy thuộc vào từng người và từng cách sử dụng.
Hắn thử kết hợp hai thuộc tính Kim và Thủy lại với nhau. Ban đầu, hai thuộc tính này còn là bài xích lẫn nhau. Nhưng dưới sự thúc ép không ngừng của hắn, bọn chúng rất nhanh đã hòa hợp lại. Càng là trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong kí ức mà hắn có được, có không ít công pháp liên quan đến Khí. Hắn liền thử nghiệm một chút, xem xem thử uy lực của bọn chúng tới đâu. Mắt thấy, là dòng nước chuyển mình, hoá thân thành một con giao long, đầu voi thân giao. Màu vàng xen lẫn màu xanh dương, cực kì bắt mắt. Cao đến tận ba trượng, phủ kín cả một vùng trời. Hắn điều khiển nó đánh vào một góc, một góc đó liền bị đánh cho tan nát, đất trời rung lở.
Ầm một tiếng, mặt đất vỡ vụn thành từng mảnh. Còn là đánh ra một cái hố rất to. Vốn dĩ chiêu thức này không mạnh đến vậy nhưng dưới tác dụng phụ trợ của Niệm, uy lực của nó đã được gia tăng đến mức đáng kể. Mới có thể dễ dàng phá núi dời sông như thế kia.
– Là chiêu thức mới à? Gọi ngươi là Kim Long Thủy Tượng vậy!- Hắn hài lòng mà gật đầu, rồi xoay người mà ra về.
Hắn hiện tại, đã có đủ thực lực để đối chọi với Hoả gia rồi. Nhưng hắn không vì thế mà manh động. Tránh lại đã động đến người trong Nội Thành, như vậy thì càng rắc rối. Trước tiên, vẫn là thăm dò trước đã.
– Cha, cha rảnh không? Con có chuyện muốn hỏi!- Hắn tìm đến Hoả Tán, chuẩn bị cho kế hoạch sau này.
– Ồ, hiếm thấy thật đấy. Đứa con trai này của ta lại chủ động đến tìm ta hỏi việc. Muốn hỏi gì thì cứ hỏi, cha biết thì sẽ nói cho con biết!- Hoả Tán đang bận nhưng thấy con trai mình, lão ta liền dẹp tất cả sang một bên.
– Thật không? Nghe nói, Hoả gia chúng ta có một món bảo vật rất thần bí, còn là rất lợi hại. Cha có thể cho con xem được không?- Hắn cũng không chút khách sáo, liền trực tiếp hỏi lấy.
– Thứ này con là nghe ai nói thế?- Hoả Tán nghe thế, bất giác lại nhíu mày.
– Không có sao, vậy mà tên Mộc Bảo đó lại nói. Mỗi gia tộc chúng ta đều có một bảo vật chấn gia. Dám lừa con, con phải tìm tên đó tính sổ mới được!- Hắn vờ toả ra giận dữ, muốn xoay người mà rời khỏi đây.
– Con cũng lớn rồi, chuyện này ta cũng nên nói cho con biết vậy. Bảo vật, nó có tên là Bất Diệt Hoả, là tiên tổ chúng ta vô tình tìm thấy. Đã cháy hơn mấy trăm năm nay rồi, lại chưa từng có dấu hiệu yếu đi. Nên mới có tên là Bất Diệt Hoả!- Hoả Tán chậm rãi gọi hắn lại, rồi từ tốn mà giải đáp.
– Vậy cha có thể cho con chiêm ngưỡng một chút được không? Con thề con chỉ nhìn qua thôi, không sờ vào!- Nghe thế, hắn liền quay đầu lại, bày ra dáng vẻ tò mò mà làm nũng với đối phương.
– Vốn dĩ vật này chỉ có gia chủ đời đời của Hoả gia ta mới có tư cách tiếp cận. Thôi kệ vậy, dù sao ta cũng chỉ có mình con là con trai. Để con biết cũng không sao!- Hoả Tán ban đầu còn định từ chối nhưng thấy hắn nài nỉ như thế, không khỏi mềm lòng.
Thông qua Dự Đoán có được, nếu như hắn cố chấp mà cưỡng cầu. Kết quả nhất định sẽ bị phát hiện. Thế là hắn thay đổi kế hoạch, nhẹ nhàng mà tiếp cận lấy bảo vật chấn gia của Hoả gia. Đối với hắn mà nói, chỉ cần có được nó là được. Còn về là cách thức nào thì điều đó không quan trọng.
Thông qua một lối đi bí mật, Hoả Tán dẫn hắn đến căn phòng riêng biệt. Tại đây, nhiệt lượng là vô cùng cao. Khiến cho hắn bất giác mà người chảy đầy mồ hôi. Ở giữa, là một ngọn lửa màu đen cháy một cách hừng hực.
– Đây là Bất Diệt Hoả đó sao? Cảm giác này, mạnh mẽ thật!- Hắn nhịn không được mà muốn đưa tay chạm vào nó nhưng lại nhớ tới Hoả Tán đang còn ở bên cạnh, hắn chỉ đành kiềm chế nổi phấn khích trong lòng lại.
– Ngươi là ai? Ngươi không phải là con trai ta?- Hoả Tán nhíu chặt hai hàng chân mày, đăm chiêu mà nhìn lấy hắn.
– Cha, cha nói gì thế? Con là con của người mà!- Hắn sững người trong giây lát nhưng tức thời, đã nhập vai trở lại.
– Đừng giả vờ nữa, con ta sẽ không như ngươi. Con ta mặc dù vô dụng bất tài thật nhưng nó sẽ không cải lại chị nó. Càng sẽ không nhắm đến bảo vật chấn gia của Hoả gia ta mà lộ vẻ thèm thuồng. Mà ngươi thì hết lần này đến lần khác đều làm ra những hành động đáng nghi, ngươi bảo ta làm sao tin ngươi là con trai ta đây? Còn muốn qua mặt ta, đừng hòng!- Hoả Tán không muốn tin đây là thật nhưng sự thật lại rành rành như trước mắt thế này, lão ta không muốn tin là không được.
(Quả đúng như những gì mà ta Dự Đoán được, không cẩn thận một chút là bị phát giác ngay mà!) Hắn lùi lại một bước, giữ lấy khoảng cách an toàn với lão ta.
– Chi tiết nhỏ như vậy mà cũng nhận ra, không hổ là Hoả gia chủ. Thật khiến người khác phải khâm phục mà!- Hắn hư tình giả ý mà thăm dò đối phương, cùng với đó là âm thầm mà giở trò.
– Con ta đâu? Nó bây giờ làm sao rồi?- Hoả Tán thì lại khác, gấp gáp mà tra hỏi hắn. Sợ rằng đứa con trai bé bỏng của mình gặp chuyện bất trắc. Nếu như không phải kiên dè điều này thì lão ta sớm đã ra tay với hắn rồi.
– Hoả gia chủ yên tâm, con ngài vẫn rất an toàn. Ta nào dám làm hại đến con trai yêu quỷ (quý) của ngài!- Rút kinh nghiệm từ trong Dự Đoán, lần này hắn cẩn trọng mà đối đáp lấy.
– Tốt nhất lời ngươi nói là thật. Nếu như con ta mà có mệnh hệ gì, Hoả gia ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không yên thân!- Hoả Tán ánh mắt đầy chết chóc mà nhìn hắn, trông không khác là bao với ánh mắt cá chết lưới rách với hắn trước đó trong Dự Đoán.
– Lão già kia, nói nhiều như thế làm gì, chịu chết đi!- Hắn nhân lúc Hoả Tán còn chưa phản ứng lại, tụ ra một thanh huyết kiếm ở tay. Nhanh như cắt mà đâm tới. Nhưng lại không ngờ đến, trên người đối phương lại có một bảo vật phòng thân. Huyết kiếm của hắn khó mà xuyên thủng được.
– Ngươi… Muốn chết có phải không hả?- Còn chưa để hắn kịp nhìn rõ, Hoả Tán đã đánh ra một quyền, đem hắn đánh văng ra xa. Giữa ngực là một lỗ lớn, nhìn thôi là cũng thấy đau rồi.
– Khụ khụ, vẫn là đau đến vậy. Cảm giác này, khó chịu thật!- Hắn nhăn hết cả mặt, ôm ngực đầy đau đớn mà nói.