Chương 77: Tỉ thí
Một tháng sau, ngày tỉ võ cuối cùng cũng đã đến. Trong một tháng này, hắn chịu không ít là giày vò. Nhưng cũng cùng với đó, thể chất của hắn đã được cải thiện rất nhiều. Thực lực cũng vì thế mà tiến triển một cách mạnh mẽ.
Bốn nhà Thủy, Mộc, Hoả, Thổ, chọn tại vị trí trung tâm Ngoại Thành mà tranh tài. Quần chúng hóng hớt cũng không thiếu, nó liền trở thành chủ đề bàn tán của tất cả mọi người. Dù sao bốn nhà tỉ võ, đây cũng được xem như là một sự kiện lớn, khó ai mà bỏ qua cho được.
– Lần tranh tài này, các ngươi nói xem nhà nào sẽ thắng đây!
– Ai mà biết được nhưng theo ta thấy, Thủy gia rất mạnh đấy!
Theo sắp xếp, Hoả gia sẽ đấu với Thổ gia, còn Mộc gia sẽ đấu với Thủy gia. Mỗi bên sẽ cử ra hai người, bên nào đánh bại hết cả hai người thì thắng. Nhà nào thắng đến cuối cùng, mạch khoáng sẽ là của nhà đó. Trận đầu tiên là do hắn lên đánh. Đối thủ là Thổ Trư, to đến tận 2m có hơn, lực lưỡng như một gã đồ tể vậy.
– Mẹ nó, ăn gì mà to con thế?!- Hắn đánh cũng chẳng cần đánh, trực tiếp đầu hàng cho lành.-Ta, đầu hàng!
– Cái tên heo mập nhà ngươi đầu hàng cái gì, đánh cho ta! Có chết cũng phải đánh!- Hoả Vũ thấy thế, không khỏi tức tối, lớn tiếng mà quát mắng hắn.
– Tên đó là cấp Sư đấy, chị hai, chị bảo ta làm sao mà đánh đây? Muốn cái mạng của thằng em này à?- Hắn chỉ tay vào đối phương, rồi chỉ vào mình, hờ hững mà nói.
– Đầu hàng là đúng đấy, coi như ngươi biết điều. Ta tha cho ngươi lần này vậy!- Thổ Trư giễu cợt, khinh thường lấy hắn.
(Thứ ta nhắm vào, là bảo vật chấn gia của các ngươi. Khoáng mạch này, ai muốn lấy thì lấy đi. Đừng tìm ta, phiền phức lắm!) Hắn đi xuống, mặc cho mọi người bàn tán ra sao cũng đều không để tâm tới. Người làm chuyện lớn sao có thể vì chuyện nhỏ mà mất bình tĩnh được.
– Haha, lão Hoả, con trai ngươi đúng là tên vô dụng mà. Chưa đánh đã hàng, một chút khí phách cũng không có. Sau này, làm sao mà quản lý sản nghiệp của Hoả gia đây?- Thổ gia chủ thấy thế, cười nhạo không ngớt.
– Chuyện nhà ta không cần ngươi phải quản. Còn chưa có thắng đâu, bây giờ đắc ý có phải là quá sớm không hả?- Hoả Tán đối với chuyện này, cũng không bất ngờ là mấy. Còn nghĩ là đứa con trai của mình sẽ chịu không quá ba đòn mà bại, không ngờ tới lại trực tiếp nhận thua. Nhưng như vậy cũng tốt.
Không còn cách nào khác, Hoả Vũ chỉ đành ra trận. Khác xa với em trai mình. Cô ta không quá ba chiêu đã đánh bại được Thổ Trư. Thực lực phải nói là vô cùng mạnh mẽ. Cũng phải thôi, ngày nào cũng phải cực khổ dạy dỗ Hoả Diện. Không muốn mạnh cũng khó.
– Không tồi, thực lực lại là cấp Sư Cao cấp, xem ra khó ai mà đối thủ của cô ta rồi!- Hắn thì ngồi dưới, quan sát kĩ lấy cô ta. Kẻ thù trong tương lai, tất nhiên là phải có đề phòng rồi.
– Ngươi có thể nhìn ra thực lực của cô ta?- Mộc Thùy ngồi bên, nghe hắn nói thế, ngờ vực mà hỏi.
– Sao lại không, đừng xem thường ta thế chứ?- Hắn nhếch mép mỉm cười, trông rõ là bí hiểm.
– Vậy tại sao ban nãy ngươi lại đầu hàng?- Mộc Thùy đối với hắn, nghi hoặc cũng không ít.
– Không đầu hàng thì làm gì? Đánh sống đánh chết với bọn họ à? Phí công tốn sức, đó không phải là chuyện ta nên làm!- Hắn nhướng mày, ra vẻ ta đây mà nói.
Chẳng mấy chốc, người còn lại của Thổ gia cũng đã bị Hoả Vũ đánh bại. So về thực lực, cô ta không chỉ mạnh mà tốc độ còn cực nhanh, mỗi đòn đánh ra lại còn cực kì chuẩn sát. Đối phương còn chưa phản ứng lại đã bị cô ta đánh bại rồi.
– Lão Thổ, ông vừa mới nói cái gì thế? Ta nghe không rõ, ông nói lại xem nào!- Hoả Tán thấy thế, lấy làm đắc ý, mỉa mai ngược lại đối phương.- Mấy đứa con này của ông, hình như là hơi kém cỏi thì phải?
– Xem như ngươi có cô con gái tài giỏi!- Thổ gia chủ siết chặt lòng bàn tay, tức lắm nhưng cũng chỉ đành nhịn lấy.
Trận chung kết, là Hoả gia đấu với Thủy gia (So tài hai ván, Mộc gia thua Thủy gia). Hai nhà vốn chẳng đã ưa nhau gì mấy. Thủy Hoả bất dung, tương xung tương khắc thì làm sao có thể hòa hợp được. Trận đầu tiên, đối thủ của Hoả Vũ là một cấp Sư Trung cấp. Thực lực không tồi, phải dây dưa một lúc cô ta mới có thể chiến thắng đối phương.
Ở trận cuối cùng này, đánh với cô ta, là Thủy Tề, (con trưởng của Thủy gia). Thực lực tên này cũng không kém gì cô ta là mấy nhưng đối phương lại là tu Niệm. Cái này, còn là có chút khó nhằn đối với cô ta.
– Tên đó, lại tu Niệm sao?- Hắn nhíu mày, vẻ mặt còn là phần nào trở nên phức tạp.
So với Khí và Lực, Niệm khó tu luyện hơn nhiều. Cần phải tiến hành thức tỉnh trước mới có thể tiến hành tu luyện sau. Đã vậy, còn phải cần có một ý chí kiên cường. Bằng không rất dễ nhập ma đoạ hồn, trở nên điên điên dại dại.
Trận đấu vừa bắt đầu, Hoả Vũ đã áp sát lấy đối phương mà tung quyền. Một quyền này của cô ta, liền có thể đấm nát một tảng đá to. Nhưng bất ngờ là, đòn này lại bị đánh dội ngược lại. Khiến cho cô ta bị thương còn là không nhẹ.
– Ngươi đạt đến cấp Sư Cao cấp rồi!- Hoả Vũ mặt lộ rõ sự kinh ngạc, còn là phần nào kém sắc.
– Giờ mới nhận ra sao? Muộn rồi, một Võ Sư như cô vẫn là nên chịu thua trước ta đi!- Thủy Tề bày ra cái dáng vẻ đắc ý, liên tục mà ra chiêu tấn công từ xa. Ý định hao tổn đến chết cô ta.
Ba cách thức tu luyện Niệm Lực Khí, tạo nên vô số hệ khác nhau. Mà mỗi một hệ, kết hợp với các cấp liền tạo thành tên gọi. Không chỉ đại diện cho thực lực mà nó còn đại diện cho hệ của mỗi người. Đó cũng là đạo mà bọn họ truy cầu.
Lại nói đến Hoả Vũ, cô ta chuyên tu là Lực nhưng lại kết hợp với Khí, đi theo con đường hệ Võ. Đến nay đã đạt đến cấp độ Võ Sư. Mà Thủy Tề là chuyên tu Niệm, đi theo con đường hệ Pháp. Được gọi là Pháp Sư.
Trận đấu trước đó đã tiêu hao không ít thể lực của cô ta, giờ lại phải đối mặt với một đối thủ khó nhằn như này, Hoả Vũ giờ đã rơi vào thế yếu. Không quá ba chiêu nữa, cô ta sẽ thua. Bắt buộc cô ta phải làm gì đó mới được.
– Lão Hoả, cô con gái này của ngươi, cũng không tệ nhỉ? Chỉ đáng tiếc là sắp phải thua rồi!- Thủy Tiên nhàn nhã mà nói nhưng lại không giấu đi, sự đắc ý vốn có của bọn họ.
– Hừ, cô có phải là vui mừng quá sớm rồi không? Ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!- Mạnh miệng là thế nhưng Hoả Tán, sớm đã lo đến sốt vó rồi.
Thủy Tề dùng Niệm khống chế lấy ba phi kiếm, nhanh như cắt mà tấn công lấy Hoả Vũ. Cô ta còn chưa phản ứng kịp, mũi kiếm đã đến trước mặt. Nào ngờ, cô ta lại dùng cường lực mà đối chiêu. Vung quyền đánh tan ba thanh phi kiếm đó, rồi dậm chân thật mạnh mà lao nhanh đến đối phương, vung tiếp một quyền nữa. Bởi vì cô ta biết, người tu Niệm rất sợ cận chiến. Cô ta cũng chỉ có thể liều thử một phen.
– Cái gì?- Thủy Tề bất ngờ nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, dùng Niệm hình thành nên một màn chắn. Chặn lấy đòn tấn công của đối phương, rồi lại dùng Niệm điều khiển lấy mấy mảnh vỡ của phi kiếm. Tấn công vào phía sau cô ta.
Hoả Vũ không kịp tránh chiêu, chỉ đành gồng mình chịu đòn. Từng mảnh vỡ chém vào lưng, khiến cho cô ta trọng thương. Nếu như không phải thân thể của cô ta cứng, sợ là cô ta đã chết dưới một chiêu này rồi.
– Cô thua rồi!- Thủy Tề lớn tiếng mà nói, rồi dõng dạc tuyên bố.- Mỏ khoáng này thuộc về Thủy gia ta, Hoả gia cũng chỉ có thế!
– Ai nói thế? Ta còn chưa đánh cơ mà!- Lúc này, hắn lại bất chợt lên tiếng, chống tay xuống ghế, mượn lực mà đứng dậy.