Chương 76: Tỉ võ
Quyền vừa tới, hắn liền lách người mà tránh đi. Mặc dù bề ngoài vừa béo vừa lùn nhưng động tác của hắn lại cực kì nhanh nhẹn. Chiêu thức của cô ta hắn đều tránh được. Thậm chí có đôi lúc hắn còn ra đòn mà phản công ngược lại.
– Tên này… Không tệ!- Hoả Vũ thấy vậy, vẻ mặt liền lộ vẻ hài lòng.- Vậy thì ta tăng tốc độ đây, ngươi cố mà chịu lấy!
(Có nên đánh tiếp nữa không? Hoả Diện đều sẽ không đánh đến mức độ này. Còn đánh tiếp, cô ta sẽ phát hiện ra điểm đáng ngờ mất. Thôi vậy, tới đây là được rồi!) Trước một chiêu này, hắn suy tính một lượt. Vẫn là không nên thể hiện quá nhiều, tránh cho bị cô ta nghi ngờ.
Hắn giở vờ chậm lại, phản ứng không kịp với các đòn tấn công của cô ta. Liền bị cô ta đá trúng một đá, đấm cho mấy đấm đau điếng. Nhưng hắn đều phải cố gắng cắn răng mà chịu đựng lấy. Không thể phô trương thêm nữa.
– Hửm? Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Ngươi trở về nghỉ ngơi đi!- Đột ngột, Hoả Vũ lại dừng tay lại, không đánh tiếp nữa.
– Ta còn tưởng cô đánh chết ta rồi mới dừng lại cơ chứ? Má nó, đau chết mất thôi!- Hắn cả người đều là thương tích, một mặt sưng húp mà phàn nàn. Cô ta mà đánh tiếp, cái mạng này của hắn cũng khó mà giữ nữa.
– Cầm lấy đi, tự mà bôi lấy!- Hoả Vũ ném cho hắn một lọ rượu thuốc, rồi cứ thế mà đi mất.
Hắn cũng chỉ có thể lẳng lặng mà trở về phòng của mình. Hiện tại không tiện dùng Niệm trị thương, hắn chỉ đành dùng rượu thuốc của Hoả Vũ cho mà xoa bóp lấy. Vết thương phía trước thì dễ xử lí rồi, vết thương sau lưng mới là khó. Hắn không chạm tới thì bôi làm sao được.
– Ngươi làm sao thế?- Mộc Thùy bước vào, vừa hay đúng lúc nhìn thấy hắn đang bôi thuốc.
– Bị đánh!- Hắn thờ ơ mà đáp, rồi lại nhìn đến cô ta.- Đứng đó làm gì, giúp ta bôi thuốc sau lưng đi!
– Ngươi… Thôi được rồi, để ta giúp ngươi vậy!- Mộc Thùy ban đầu còn định từ chối nhưng lại nghĩ đến một số việc, chỉ đành đồng ý giúp hắn.
– Bầm tím đến mức độ này, là ai ra tay đánh ngươi thế?- Mộc Thùy sờ vào vết thương trên người hắn, bất giác mà nhớ lại chuyện xưa. Ngày đó ở Mộc gia, chị em cô ta cũng đã từng phải trải qua cảnh này.
– Còn ai vào đây được, là bà chị khủng long ‘của ta’ đấy!- Hắn đay nghiến, mắng mỏ lấy đối phương.
– Mà phải nói, tay nghề xoa bóp của cô tốt thật đấy. Ta đều không cảm thấy đau nữa rồi!- Hắn hai mắt nhắm nghiền, tận tình hưởng thụ. Bỗng chốc, ngữ khí của hắn lại thay đổi.- Cô có muốn, thấy dáng vẻ thật sự của ta không?
– Không! Ta còn chưa muốn chết!- Mộc Thùy lạnh giọng, nhớ lại chuyện trước đó, không khỏi cảnh giác với hắn.
– Ừm, tò mò sẽ hại chết người đấy, không biết thì hơn vậy! Em cô, sắp xếp thế nào rồi?- Hắn đột nhiên lại tỏa ra quan tâm, ân cần mà hỏi han đối phương.
– Nó, sẽ không làm phiền đến ngươi. Ngươi đừng làm hại đến nó được không?!- Mộc Thùy sợ hắn lại ra tay với em mình, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
– Nói gì thế? Trông ta đáng sợ lắm sao?- Hắn bông đùa lấy cô ta nhưng lời này, cũng không kém phần thâm ý.
(Ngươi không đáng sợ, ngươi đáng chết!) Mộc Thùy nghĩ thầm, rồi dùng lực, ấn mạnh vào vết bầm của hắn.
– Âydao đau! Cô cố tình đấy à?- Hắn đau đến nhăn mặt, không ngừng mà rên rỉ.
Sau khi Kim gia sụp đổ, khoáng mạch để lại nhiều vô số kể. Bốn nhà còn lại của năm gia tộc lớn ở Ngoại Thành, lần lượt là Thủy Hoả Thổ Mộc, tranh nhau mà phân chia gia sản của Kim gia. Mà trong đó, Kim Tiền khoáng mạch là khoáng mạch quý giá nhất. Bốn đại gia tộc đó đều không ai nhường ai. Ai ai cũng đều muốn độc chiếm nó cả. Cuối cùng bọn họ đều đi đến quyết định, so tài tỉ võ, nhà nào thắng là của nhà đó.
– Tỉ võ đi! Ai thắng thì là của nhà đó!
– Được!
– Nhưng mà trận tỉ võ này, chỉ cho phép con cái trực hệ của chúng ta tham gia. Ngoài ra những người khác đều không được phép can dự vào!
– Cái gì? Các ngươi đây là đang làm khó ta sao?- Hoả Tán lập tức phản đối nhưng ở đây có bốn nhà, một mình lão ta còn có thể phản đối được sao. Mộc gia tuy là thông gia với Hoả gia nhưng đứng trước lợi ích, tất nhiên là lợi ích của bản thân bọn họ là quan trọng hơn rồi.
– Trách ai được chứ, ai bảo con trai ngươi vô dụng!- Thủy Tiên, nữ gia chủ của Thủy gia, buông lời mà mỉa mai lấy.
Sở dĩ bọn họ đặt ra điều luật này, chính là làm hạn chế đi sức mạnh của Hoả gia. Khác với những nhà khác, đông con nhiều cái, Hoả Tán cũng chỉ có hai người con. Mà một trong hai người là Hoả Diện, một tên vô dụng có tiếng. Như này thì phần thắng của bọn họ liền có thể nhiều thêm một phần.
Hoả gia chủ mang theo ấm ức về nhà. Hai người con của lão, lão biết hơn ai hết. Mộc Diện thì không trông cậy được gì rồi, tất cả đều chỉ có thể dựa vào Hoả Vũ. Phần thắng vì vậy tất nhiên là thấp hơn người khác rồi.
– Hừ, một lũ khốn kiếp, đợi đó đi. Thù này ta nhớ kĩ rồi!- Hoả Tán mang lửa giận đùng đùng, bực tức mà không ngừng mắng nhiếc lấy bọn họ.
– Lão gia, người làm sao vậy?- Hoả phu nhân thấy thế, nhẹ giọng mà hỏi.
– Mấy cái lão già đó, thật là ức hiếp người quá đáng. Cái giá mà so tài tỉ thí chỉ cho trực hệ tham gia phụ hệ thì không thể, đây rõ ràng là đang nhắm vào nhà của chúng ta mà!- Hoả Tán đem mọi chuyện, đều kể lại hết thảy một lượt.
– Vũ và Diện đâu rồi? Cho người gọi hai đứa nó đến đây cho ta!- Hoả Tán sau khi cơn giận đã qua đi, liền cho người gọi lấy hai người con của mình.
Cùng lúc này, hắn đang đứng tấn, Hoả Vũ lại từ đâu bước tới, nhéo lấy tai hắn rồi kéo đi: ‘Đi! Cha cho gọi ngươi!’
– Ấy, đau đau đau! Để ta đi bình thường không được à? Tại sao cứ phải động tay động chân thế?- Hắn nhăn hết cả mặt, lớn tiếng phàn nàn.
– Nói nhiều quá đấy!- Hoả Vũ mặc kệ hắn nói gì, cứ thế mà thô bạo lôi đi.- Cha, bọn con tới rồi!
– Ừm, cha gọi hai đứa đến đây chính là có chuyện muốn nói. Sắp tới chúng ta sẽ tham gia một trận tỉ thí. Hai con chuẩn bị đi, hai con sẽ đại diện Hoả gia mà tham gia, đừng làm ta thất vọng!- Hoả Tán đem mọi chuyện, sơ lược nói rõ với bọn họ.
– Tỉ thí là đánh nhau với người ta à? Đánh với người ta? Cha, người là muốn cái mạng nhỏ này của con sao?- Hắn giãy nảy lên, nũng na nũng nịu. Hắn đây là đang cố bắt chước lại cái dáng vẻ của Hoả Diện.
– Chuyện này cha cũng không muốn nhưng đám lão già đó lại tán thành đề nghị này. Chúng ta còn có thể làm sao được nữa? Diện, cố lên con. Cha tin ở con!- Hoả Tán lựa lời mà an ủi lấy, chứ thật ra cũng chẳng đặt mấy hi vọng lên người đứa con trai này của mình.
(Đánh nhau tất nhiên là không có vấn đề rồi, ta giết bọn chúng còn được. Nhưng Hoả Diện, cái tên này quá phế. Lỡ như biểu hiện khác thường bị các ngươi nắm thóp thì phiền phức lắm!) Hắn trong lòng đã có tính toán, vẻ mặt cũng trở nên đăm chiêu hơn.
Thế là, hắn càng phải luyện tập vất vả hơn nữa. Thay vì đứng tấn một canh giờ như mỗi ngày thì giờ đây, hắn phải đứng tấn đến tận ba canh giờ. Như vậy là còn chưa đủ, còn phải luyện đánh đối kháng với Hoả Vũ. Mỗi lần như thế, hắn còn lại cũng chỉ có nửa cái mạng.
– Ta chịu đủ rồi, ta không muốn tập nữa, ta muốn lười biếng!- Hắn hai chân run rẩy, phải dựa vào tường mới có thể đi. Lớn tiếng mà kêu gào, như vậy cũng quá là làm khó hắn rồi.
– Ngươi làm sao thế?- Mộc Thùy thấy cái dáng vẻ khổ sở này của hắn, không khỏi thương cảm.
– Còn làm sao nữa, sắp bị hành hạ đến chết rồi!- Hắn chẳng còn chút sức sống nào cả, rũ rượi như cái xác khô biết đi vậy. Miệng thì không ngừng mà buông lời than vãn.