Chương 74: Mộc Gia
Chỉ là hắn mới vừa luyện công xong, đã thấy Mộc Thùy đứng trong phòng đợi hắn. Vẻ mặt không rõ vì sao lại thấp thỏm không yên. Nhìn là biết, đã có chuyện gì xảy ra. Còn là chuyện gì xảy ra thì hắn lại không biết.
– Sao thế? Có chuyện gì à? (Không lẽ là đại chiến giữa mẹ chồng và con dâu?)- Hắn thấy thế, liền dò hỏi thử xem sao.
– Em trai ta xảy ra chuyện, ta cần phải trở về Mộc gia!- Mộc Thùy gấp gáp mà nói, lo lắng đều hiện hết trên mặt.
– Còn tưởng là có chuyện gì. Vậy thì về đi, còn đứng đó làm gì?- Hắn hờ hững mà ngồi xuống, như thể không liên quan tới.
– Ngươi có thể… Theo ta trở về Mộc gia không?- Mộc Thùy nhìn hắn, rồi ngập ngừng mà nói.
– Ta? Không rảnh!- Hắn nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, trực tiếp liền từ chối.
– Ngươi giúp ta, ta có thể giúp ngươi tìm kiếm Dược vật không kém gì Nguyệt Đằng Quế!- Mộc Thùy lấy hết dũng khí, ra sức đàm phán với hắn.
– Cái này… (Dược vật không kém gì Nguyệt Đằng Quế à? Được đấy!)- Hắn vốn dĩ còn không muốn quản đến chuyện này nhưng nghe đến Dược vật, thứ giúp hắn tăng cường thực lực, hắn động lòng rồi.
Sở dĩ Mộc Thùy cần hắn đi cùng, chính là muốn dựa vào thân phận Hoả Diện nhị thiếu gia này của hắn mà ra oai với Mộc gia. Bằng không chỉ dựa vào một mình cô ta, chỉ sợ khó mà gặp được em trai của mình.
Hai chị em bọn họ ở Mộc gia cũng không dễ dàng gì. Mộc Thùy và Mộc Khôi vốn là con của một tì nữ, do Mộc lão gia xâm hại mà có. Địa vị trong Mộc gia tất nhiên là không cao, thậm chí là bị đối xử như người hầu. Những năm gần đây, dựa vào Mộc Thùy càng lớn càng xinh xắn, càng giỏi giang. Cuộc sống hằng ngày của bọn họ mới có cải thiện đôi chút.
Sau khi kết hôn, sẽ có tập tục đưa tân nương trở về nhà ngoại, vào hai hoặc ba ngày sau khi thành hôn. Hắn liền nhân việc này mà theo Mộc Thùy đi đến Mộc gia. Dù sao thì hắn cũng nhắm đến bảo vật chấn gia của họ, nhân cơ hội này tìm hiểu trước vậy.
– Tới Mộc gia rồi đó à?!- Hắn đưa mắt mà quan sát, nhìn quanh nơi đây một lượt. Mộc gia so với Hoả gia, cũng không kém cạnh là bao. Nhà cao cửa rộng, là một biệt phủ trải dài từ đông sang tây. Không khí càng là mát mẻ, dễ chịu. Không có nóng bức khó chịu như ở Hoả gia.
– Là Hoả Diện và Mộc Thùy đấy sao?- Mắt thấy là một người đàn ông trung niên cùng với một người phụ nữ bước ra, nhiệt tình mà đón tiếp bọn họ. Người đàn ông là Mộc Đông, cha của Mộc Thùy. Tính tình lăng nhăng, ánh mắt nham nhở. Còn về phần người phụ nữ là Ngọc Hoa, là người chua ngoa. Nhìn chung hai người bọn họ, cũng chẳng phải là thứ tốt lành gì cả.
– Cha vợ, mẹ vợ! Con rể xin ra mắt hai người! Có chút quà mọn, xin hai người nhận lấy!- Hắn mang theo không ít quà, toàn là ngọc ngà châu báu, cho người mà đem vào Mộc phủ.
– Con rể có lòng rồi! (Không ngờ đứa con gái phế thải này lại có giá như vậy!)- Ngọc Hoa vui vẻ, thấy tiền là liền sáng mắt.
– À, mà em vợ con đâu, sao lại không thấy?- Hắn không lòng vòng nữa, trực tiếp nói rõ mục đích của mình.
– Nó à?- Hai người bọn họ nhìn nhau, rồi không nói thêm gì nữa.
– Cha mẹ, em con sao rồi? Nó có làm sao không?- Mộc Thùy thấy vậy, càng là sốt sắng.
– Xem kìa, là vợ con quá lo lắng rồi. Mong là cha mẹ vợ đừng quá để ý!- Hắn kéo tay cô ta lại, tránh cho cô ta làm loạn.
– Cô làm gì thế? Bình tĩnh lại, để ta!- Hắn nói nhỏ vào tai, còn để cô ta làm loạn, đừng nói là gặp, bọn họ muốn vào trong cũng khó.
– Ngươi…- Mộc Thùy còn muốn nói gì đó, bị hắn lườm một cái liền không dám nói gì thêm nữa.
– Cha, mẹ, con có chút quà muốn tặng cho Mộc Khôi, không biết là nó đâu rồi? Có thể để con gặp mặt một chút được không?!- Hắn nhẹ nhàng mà nói nhưng cũng không kém phần ẩn ý.
– Nó ở phía sau ấy, để ta cho người dẫn đường cho hai con đến thăm vậy!- Hắn đã nói đến nước này, Mộc Đông cũng chỉ đành đáp ứng.
Hoả Diện dù sao cũng là con trai duy nhất của Hoả gia, hai người bọn họ ít nhiều gì cũng có sự kiên dè. Mặc dù đối phương vô dụng thật nhưng thân phận cũng không thấp. Vẫn là nên nể mặt hắn một lần này vậy.
– Không cần đâu, tự con biết đường đi!- Mộc Thùy nghe thế, vội vã mà chạy ra sau Mộc gia.
Xa xa là bóng dáng của một đứa trẻ đang quét sân, Mộc Thùy như nhận ra đó là em mình. Càng là chạy nhanh hơn nữa. Chẳng có chút đoan trang nào cả. Đối với cô ta mà nói, em mình quan trọng hơn hết thảy. Nghe tin em mình gặp chuyện, lòng cô ta đã nóng như lửa đốt rồi. Bây giờ gặp mặt không gấp gáp làm sao được.
– Chị!- Nhận ra là cô ta, Mộc Khôi hớn hở mà chạy tới, so với dáng vẻ bệnh tật trước đây thì đã có thần sắc hơn nhiều rồi. Nhưng vẻ mặt, vẫn là có chút xanh xao.
– Em có làm sao không?- Mộc Thùy ngồi xuống, ôm chầm lấy đứa em trai bé bỏng của mình.
– A, đau!- Mộc Khôi hơi nhăn mặt, rên nhẹ.
Mộc Thùy thấy thế, vén áo lên mà coi. Trên người Mộc Khôi là vô số vết thương, bầm tím hết cả người, đều còn rất mới. Một đứa trẻ mà phải chịu cảnh này thì cũng biết Mộc gia đối xử với hai chị em bọn họ ra sao. Chỉ là, chuyện này cũng không liên quan gì đến hắn. (Thảo nào lại che che giấu giấu thế kia, thì ra là bạo hành trẻ em à? Hay đấy!)
– Ồ, là Mộc Thùy đấy à?!- Mộc Bảo, con trai cả của Mộc gia, tính tình nham hiểm, thích nhất chính là hành hạ người khác. Tình cờ đi ngang qua đây, mà cũng không tình cờ là mấy.
– Chào đại ca!- Hắn và Mộc Thùy cúi người chào đối phương nhưng vẻ mặt của cô ta lại không mấy là dễ chịu.
– Đại… Đại ca!- Thấy đối phương, Mộc Khôi liền trở nên sợ sệt. Rút vào trong lòng Mộc Thùy, nói cũng nói không nên lời. Không cần nghĩ cũng biết, vết thương trên người là ai làm ra.
– Làm gì mà sợ ta thế? Ta ăn thịt ngươi sao?- Mộc Bảo nheo mắt lại, ngữ khí âm ưu gợn người.
– Không… Không có!- Mộc Khôi lắp bắp trả lời, càng là trở nên sợ hãi.
– Ây, sao lại nói thế chứ? Theo như ta được biết, đại ca là người ‘nhân từ’ có tiếng cơ mà. Em vợ không cần phải sợ, cùng lắm là đại ca không ăn em đâu, chỉ ngược đãi em thôi. Ta nói như vậy có đúng không đại ca?!- Hắn nhẹ cười mà nói, ngỡ là bông đùa nhưng thật chất là đang mỉa mai lấy đối phương.
(Tên Hoả Diện này không phải là một tên vô dụng sao? Từ lúc nào mồm mép lại sắc bén như này rồi?) Mộc Bảo liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt ấy như thể thú dữ nhìn mồi vậy.- Em rể đùa vui quá đấy, ta có dạy dỗ nó thì đã làm sao? Người làm đại ca này, còn cần ngươi phải chỉ dạy sao?
– Nào dám, chỉ là muốn nói. Đại ca nhân từ, sao mà ức hiếp ai được cơ chứ? Lời này đại ca phải hiểu hơn ta mới phải?- Hắn mắt đối mắt với đối phương, so về độ thú tính giữa hai người bọn họ, còn chưa biết ai ăn ai đâu.
– Ngươi… Ha, không nói với ngươi nữa. Ta còn có việc, đi trước đây. Mà nhắc cho ngươi nhớ, nó là người của Mộc gia ta. Ta muốn chơi thế nào chính là chơi thế đó, ngươi quản được sao?- Đến đây, Mộc Bảo không vui là mấy mà rời đi. Còn nói nữa e là bị hắn chọc cho tức chết mất. Nhưng không quên, buông lời mà đe dọa.