Chương 73: Làm dâu
Đêm đến, sau khi tiếp hết khách khứa, hắn mới loạng choạng mà bước vào phòng tân hôn của bọn họ. Không ngờ đến, bản thân hắn vậy mà lại là kết hôn rồi. Còn là kết hôn với người chỉ mới vừa gặp mặt vài lần.
– Không cần phải cứng nhắc như vậy đâu. Thả lỏng đi, ta không ăn thịt cô đâu mà sợ! (Cùng lắm là để Phệ Trùng hấp thụ cô thôi!)- Hắn đi đến, ngồi xuống bên cạnh giường. Cả người đều nồng nặc mùi rượu.
Từ đầu cho tới giờ, Mộc Thùy đều ngồi im tại giường mà đợi hắn. Mặc dù cô ta không thích cuộc hôn nhân này là thật, nhưng cũng không còn cách nào khác. Phận nữ nhi, gả gà theo gà, gả chó theo chó, cô ta còn có thể chọn được sao.
– Gả cho ngươi rồi, ta còn có thể làm được gì. Đây là số phận của ta, ta cũng chỉ có thể chấp nhận nó mà thôi!- Mộc Thùy lạnh giọng, nghe ra chẳng có cảm xúc nào cả.
– Người cô gả là Hoả Diện đâu phải là ta, chỉ là trên danh nghĩa thôi. Cần gì để ý tiểu tiết đó. Cô xinh đẹp thì có xinh đẹp thật, chỉ là đáng tiếc ta không có hứng thú!- Hắn ngã người nằm xuống, đưa tay chống cằm mà nhìn lấy cô ta.
Mộc Thùy kéo vải đỏ trên đầu xuống, lòng ngổn ngang cảm xúc. Cũng phải thôi, vì lợi ích gia tộc mà phải gả cho một người mình không yêu, là ai thì cũng như vậy. Nếu được chọn, ai lại chọn cảnh này. Đây cũng là sự bất lực của cô ta giành cho thời đại.
Hắn thì không có hứng thú nhưng Phệ Trùng thì lại khác, nó như cảm ứng được gì đó. Muốn xông ra ngoài nhưng lại bị hắn ta cưỡng chế ngăn lại. Cô ta đã biết không ít bí mật của hắn, lại còn để cô ta thấy được Phệ Trùng thì thật không hay. Hắn cũng chỉ có thể giết người diệt khẩu.
(Ồ, Phệ Trùng lại có phản ứng với cô ta, chuyện gì đây? Nó không phải chỉ hứng thú bảo vật thôi sao? Sao hôm nay lại có phản ứng với người rồi?) Hắn liếc nhìn cô ta một cái, bần thần trong giây lát.
– Ngươi không phải nói là không có hứng thú với ta sao, sao nhìn ta chằm chằm như thế?- Mộc Thùy thấy hắn cứ mãi nhìn mình, trong lòng không khỏi bất an.
– Ta đổi ý, không được sao? Lời của đàn ông mà cô cũng tin, ngu ngốc thế?- Hắn cười một cách đểu cáng, rồi áp sát cô ta.
– Ngươi…- Mộc Thùy nói không lại hắn, chỉ đành ôm lấy chăn mền mà trải xuống đất.
– Làm gì thế?- Hắn thấy thế, thuận miệng mà hỏi.
– Xuống đất ngủ!- Mộc Thùy lạnh lùng mà trả lời, rồi cứ thế mà nằm xuống.
– Sợ ta đến thế cơ à? Ban nãy còn nói cái gì gả cho ngươi rồi thì chỉ có thể tuân theo. Đúng là lời của nữ nhân thì không thể tin mà. Càng là nữ nhân xinh đẹp thì càng không thể tin được!- Hắn gác chân lên thành giường, buông lời châm chọc lấy cô ta.
Mộc Thùy thì lại làm như không nghe thấy, hoàn toàn mà bơ lấy hắn. Cứ như thế mà bình lặng trôi qua một đêm. Sáng hôm sau, hắn còn say giấc nồng thì bất ngờ lại bị một âm thanh quen thuộc đánh thức.
– Dậy! Tới giờ luyện công rồi, cái đồ heo mập này!- Hoả Vũ vẫn như thường lệ, gà vẫn còn chưa gáy đã vào tận giường mà gọi hắn dậy rồi.
– Gì thế, hôm qua mới vừa kết hôn xong. Hôm nay không để cho ta nghỉ một hôm được à?- Hắn ôm chặt chăn, mặc cho đối phương có gọi như nào, cũng đều không quan tâm tới.
– Cái này… Được rồi, để cho ngươi nghỉ một hôm vậy!- Hoả Vũ thấy hắn mệt mỏi như kia, cũng không làm khó hắn nữa. Liền xoay người rời đi.
– Hình như có gì đó không đúng thì phải. Tại sao em dâu lại nằm ở dưới nền gạch?!- Hoả Vũ đến khi bước ra khỏi cửa mới sực nhớ ra bất thường, liền vội vã mà quay trở vào.
Lúc mà cô ta quay lại, Mộc Thùy không biết bằng cách nào đã nằm cạnh hắn rồi. Đầu ấp tay gối, trông rõ là thân mật. Hai người bọn họ còn đắp chung một cái mền nữa. Cái này, còn là nhất thời khiến cho Hỏa Vũ không tin vào mắt mình.
– Sao còn chưa đi nữa?- Hắn ngốc đầu dậy, giả vờ mà cất tiếng hỏi.
– Không cần phải giục, đi liền đây. Lẽ nào là ta nhìn nhầm?- Hoả Vũ vừa đi vừa suy nghĩ, lại nghĩ không thông. Chỉ đành đi luyện công vậy.
– Ngươi đừng ôm chặt ta quá!- Mộc Thùy dùng tay bảo vệ thân mình, không cho hắn chiếm tiện nghi.
– Ta còn chưa muốn bị phát hiện đâu. Cô tốt nhất là nên phối hợp một chút đi!- Hắn nhỏ giọng mà nói vào tai đối phương, mặc cho cô ta phản kháng hắn càng là ôm chặt hơn nữa.
– Khoan đã, đã là canh nào rồi?- Mộc Thùy như nhớ ra gì đấy, liền ngồi bật dậy mà nhìn ra ngoài cửa.
– Ai mà biết được! Bà chằn đó mà gọi ta, chắc là canh năm cũng không chừng!- Hắn mắt cũng chẳng thèm mở, đáp lời một cách qua loa.
– Không được, ta phải chuẩn bị mới được!- Mộc Thùy nói rồi, vội vội vàng vàng mà thay y phục.
– Làm gì thế?- Hắn thấy thế thì không khỏi nghi hoặc, thuận miệng hỏi.
– Ngươi không hiểu đâu!- Không như hắn, Mộc Thùy còn phải làm tròn trách nhiệm của một người con dâu. Cơm bưng nước rót cho cha mẹ chồng. Hắn có thể ngủ đến trưa cũng được nhưng cô ta thì không.
– Mặc kệ cô muốn làm gì thì làm, ta ngủ đây!- Hắn dùi mình vào trong chăn, cứ thế mà tiếp tục say giấc nồng. Mặc cho đối phương đi đâu thì đi.
– Nhị thiếu gia, phu nhân cho mời người dùng bữa sáng!- Một lúc lâu sau, Than mới bước vào, nhẹ giọng mà gọi hắn.
– Sao cứ gọi ta hoài vậy? Để ta ngủ một chút thì chết à?- Hắn nửa tỉnh nửa mê, cáu gắt mà quát.
– Thiếu gia, cuối giờ mão rồi đấy. Ngài còn không dậy, đại tiểu thư sẽ đích thân đến đây đó!- Than thấy hắn như thế, cũng chẳng lấy gì mà làm lạ. Liền dùng đến Hoả Vũ mà uy hiếp lấy hắn.
– Bà chằn đó? Được rồi, ta biết rồi, ngươi lui ra đi!- Hắn nghe đến Hoả Vũ, là cả người tỉnh táo hẳn, tức thì mà bật dậy.
Cả nhà sớm đã ngồi vào bàn, Mộc Thùy cũng có mặt tại đây. Chỉ có hắn là trễ nải mà xuất hiện. Nếu như là thường ngày, hắn sớm đã bị Hoả Vũ lôi đi luyện công rồi lôi đến đây rồi. Chỉ là hôm nay, hơi đặc biệt một chút. Mới để cho hắn có cơ hội lười biếng như này.
– Cái thằng chết bầm này, lại để cả nhà đợi. Có còn biết phép tắc là gì hay không vậy?- Hoả Tán thấy cái dáng vẻ này của hắn, liền gằn giọng mà dạy dỗ.
– Cha, chuyện này đâu thể trách con được. Đêm quá mệt quá cơ mà!- Hắn liếc nhìn Mộc Thùy một cái, ẩn ý mà nói. Khiến cho cô ta không khỏi ngại ngùng.
– Thôi được rồi, đừng nói nữa, ăn đi. Thức ăn đều nguội hết rồi!- Hoả phu nhân hiền từ mà nói, hòa hoãn lại bầu không khí.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Mộc Thùy theo chân Hoả phu nhân mà học hỏi một số việc. Chủ yếu vẫn là học để làm sao để trở thành thiếu phu nhân của Hoả gia. Còn hắn thì bị Hoả Vũ lôi đi luyện công, chạy trời sau khỏi nắng, sáng không đứng tấn thì giờ đứng tấn bù.
– Một ngày không đứng tấn thì chết à? Mới ăn sáng xong, giờ lại đói rồi. Còn mỏi chân nữa, mệt chết đi được!- Hắn nhân lúc đối phương không có đây, càm ràm lấy vài câu.
– Ngươi nói cái gì đó? Còn không lo đứng cho ta!- Hoả Vũ đi tới, đá mạnh hắn một đá.
– Không có gì! (Cứ chờ đó đi, ngày mà ta báo thù không còn xa nữa đâu. Khứa khứa!)- Hắn cắn răng mà chịu đựng, thầm cười gian ác.