Chương 170: Cánh cửa
Những quỷ vật đó dùng tốc độ nhanh nhất mà lao thẳng đến, đưa đôi bàn tay gớm riết mà túm lấy bọn họ. Nhưng có điều là, bọn chúng lại chỉ tấn công mỗi Đỗ Càn mà hoàn toàn bỏ qua Tú Quỳnh. Xem cô ta cứ như là người vô hình vậy.
– Mẹ… Mẹ, cứu con!- Đỗ Càn theo bản năng, tay chân đều đấm đá loạn xạ hết cả lên. Không quên hét lớn mà cầu cứu đối phương.
– Con trai, mẹ tới cứu con đây. Các ngươi, thả con ta ra! Thả ra! Muốn đánh muốn giết thì đánh giết ta này, buông con trai ta ra!- Tú Quỳnh liền lao nhanh đến rồi dùng đôi bàn tay yếu ớt đó của bản thân, ngăn cản lấy quỷ vật, không cho bọn chúng làm hại đến con mình. Nhưng những quỷ vật lại chẳng hề mà chú ý đến cô ta.
Mẹ con Tú Quỳnh bị những quỷ vật đó tấn công nhưng bọn chúng lại hoàn toàn không để ý đến cô ta, chỉ nhắm đến Đỗ Càn mà xâu xé lấy đối phương. Cô ta còn là không biết vì sao, ngẩng người trong giây lát.
Nhớ lại ngày trước hắn có tặng cho bản thân một miếng ngọc bội. Vốn còn muốn đem thứ này cho Đỗ Càn nhưng ngày đó, chỉ mải mê trách móc đối phương mà quên mất chuyện này. Bây giờ nghĩ lại, chuyện này e là có liên quan đến chuyện đó rồi.
– Là miếng ngọc bội này, là vật mà ngày đó gia chủ tặng ta. Không lẽ… Hắn muốn tha cho ta sao?- Tú Quỳnh từ trong người lấy ra một miếng ngọc bội màu xanh bích, như hiểu ra mọi chuyện.
– Con trai, cầm lấy! Chạy đi, đừng quay đầu lại!- Tú Quỳnh không cần nghĩ nhiều, liền trực tiếp nhét miếng ngọc bội đó vào tay con trai.
Thật như những gì mà cô ta nghĩ, sau khi Đỗ Càn cầm lấy miếng ngọc bội đó. Quỷ vật liền không tấn công lấy gã nữa mà là khựng lại, quay đầu về sau, nhìn chằm chằm vào cô ta. Rồi từng bước tiến đến gần, dọa cho Tú Quỳnh sợ đến xanh mặt.
– Mẹ…- Đỗ Càn mặc dù đã an toàn nhưng đổi lại, người gặp nguy hiểm là mẹ của đối phương.
– Chạy đi, đừng quan tâm tới mẹ!- Tú Quỳnh nói rồi thì quay người mà bỏ chạy về hướng ngược lại, liền có vô số quỷ vật đuổi theo cô ta. Cô ta chính là muốn, dùng bản thân làm mồi nhử để đổi lấy sự an toàn cho đối phương.
– Mẹ… Con nhất định sẽ tìm người quay lại cứu mẹ!- Đỗ Càn siết chặt miếng ngọc bội trong tay, rồi nhanh chóng mà chạy về hướng cửa ra.
Nhưng làm gì chờ được người đến cứu, Tú Quỳnh đã bị đám quỷ vật đó xâu xé rồi. Bị bọn chúng bắt lấy nhưng cô ta lại chẳng hề kêu lên một tiếng nào. Sợ là kêu lên rồi, Đỗ Càn sẽ quay lại. Sẽ lại rơi vào nguy hiểm, đến lúc đó, ai cũng đừng hòng thoát.
– Con trai, con nhất định phải rời khỏi đây đấy!- Tú Quỳnh đem hi vọng cuối cùng của bản thân, tất cả đều gửi gắm lên trên người của đối phương.
Nhưng hắn làm gì nhân từ đến thế, tha cho đối phương một mạng. Dưới sự điều khiển của hắn, ngay khi Đỗ Càn tưởng rằng bản thân đã an toàn. Chỉ còn cách một cánh cửa nữa thôi là rời khỏi đây thì một con quỷ vật bất ngờ mà nắm lấy chân gã, kéo mạnh xuống. Mặc cho gã có vùng vẫy phản kháng như nào đi chăng nữa.
– Thoát rồi! Hả? Đâu ra vậy? Buông ta ra, ta không muốn quay lại đó. Thả ta ra! Có ai không, cứu mạng với! Ta… Không… Không… Muốn chết…- Không chỉ một mà là có rất nhiều con, bọn chúng lũ lượt mà đè đối phương xuống.
Còn về phần hai người Đỗ Sinh và Đỗ Hạnh, sao thời gian dài khổ chiến với Tiểu Quỷ và Độc Nhãn. Thực lực giảm sút đi rõ rệt, hơi thở gấp gáp, tay run bần bật. Mà hai người đối phương lại chẳng hề có dấu hiệu xuống sức nào cả.
– Anh, chúng ta còn đánh tiếp, e là sẽ không xong mất. Hai tên đó cũng quá dị thường đi, đánh thế nào cũng không đánh bại được!- Đỗ Hạnh lấm tấm mồ hôi rơi, một mặt kiếm sắc không thôi.
– Một lát nữa, khi mà anh xông tới. Cầm chân hai tên đó, em tranh thủ cơ hội đi vào trong đường hầm đi. Anh sẽ theo sau!- Đỗ Sinh cầm chặt kiếm trong tay, ánh mắt sắc lạnh mà nói nhỏ. Như đã hạ quyết tâm điều gì đó.
– Nhưng mà…- Đỗ Hạnh nghe thế, liền biết đối phương muốn làm gì.
– Không nhưng nhị gì cả, nghe theo lời anh. Như vậy chúng ta mới có đường sống. Ý anh đã quyết, chớ có làm càn!- Đỗ Sinh nghiêm giọng mà trách mắng, trước giờ y chưa từng hung dữ như vậy với em gái của mình. Nhưng sợ là sau này muốn dữ cũng dữ không được nữa rồi.
Nói rồi, Đỗ Sinh liền xông tới. Cùng lúc ra chiêu với Tiểu Quỷ và Độc Nhãn. Chỉ có làm như vậy, mai ra mới tranh thủ được cho đối phương một chút thời gian. Y biết, hai người bọn họ cũng chỉ có thể một người rời khỏi đây. Và y sẽ làm tất cả, để em mình được sống.
Đỗ Hạnh cũng nhân cơ hội này, bỏ chạy vào trong đường hầm kia. Đập vào mắt cô ta, chính là xác của Tú Quỳnh bị quỷ vật gặm nhấm từng chút một. ‘Mẹ bảy…’ nhưng giờ không phải là lúc quan tâm nhiều đến thế. Hiện tại cần nhất chính là rời khỏi đây. Cô ta cũng chỉ có thể, đem những quỷ vật ở đây đều chém giết qua một lượt. Mở cho bản thân một con đường, không giết được hai tên ngoài kia còn không giết được những quỷ vật này sao.
– Đỗ Càn… Chết thảm đến như vậy sao?- Nhìn thấy thi thể của Đỗ Càn ở trước cửa ra, bị ăn hơn phân nửa, lộ ra cả xương trắng. Đỗ Hạnh không khỏi rùng mình, khuôn mặt ấy thê thảm đến dường nào. Cũng đầy ai oán biết bao.
Đỗ Sinh bên này, biết mình không phải là đối thủ của bọn họ, liền cố hết sức mà cầm cự. Cho dù hơi sức đã tàn, vẫn tranh thủ thời gian từng chút một. Không để bọn họ đuổi theo. Như vậy, Đỗ Hạnh mới có cơ hội trốn thoát khỏi đây.
– Chết đến nơi còn ngoan cố, ăn chiêu này của ta đi!- Tiểu Quỷ ra đòn áp đảo, đánh cho đối phương nghiêm mình mà cố thủ.
– Ha, chỉ cần em ta rời khỏi đây. Mọi chuyện đều đáng!- Đỗ Sinh nhẹ cười, y biết y đã đến giới hạn của bản thân. Nhưng giờ còn chưa phải là lúc buông tay.
– Ý ngươi nói, là cô ta đó à?- Hắn búng tay một cái, liền từ trong đường hầm đó mà đi ra là vô số quỷ vật. Mà dẫn đầu trong số đó, lại là Đỗ Hạnh.
– Em gái… Em gái…- Đỗ Sinh hai mắt trợn to, như không tin vào mắt mình.- Ta… Giết ngươi!
Trở lại một khoảng thời gian trước đó, ngay khi Đỗ Hạnh tay đã đặt lên trên cửa. Chỉ cần cô ta mở cánh cửa này ra thôi là có thể an toàn rời khỏi đây. Thì bất ngờ, một bóng đen lướt qua, cô ta không kịp phản ứng đã bị nó cắn ngay vào cổ rồi. Máu tươi bắn ra đến tận ba thước.
– Cái gì…- Quỷ vật đều đã bị Đỗ Hạnh xử lí hết, lại không ngờ tới bản thân bị tấn công vào ngay lúc này. Thiếu một chút nữa thôi, một chút đó lại gần ngay trước mắt. Chỉ là một cánh cửa, vậy mà lại xa vời vợi đến như vậy.
Hoá ra, quỷ vật đó vậy mà lại là Đỗ Càn. Mặt bị ăn đến mức lộ ra xương trắng nhưng cũng đồng thời với đó, gã cũng đã trở thành quỷ vật. Dưới sự điều khiển của hắn, một kích liền tất sát. Đem hi vọng của đối phương, dập tắt trong nháy mắt. Vĩnh viễn không thể chạm tới.
Đỗ Sinh như phát điên vậy, bất chấp tất cả mà lao đến. Ngày thường y hiền lành biết bao, vậy mà bây giờ lại điên cuồng đến vậy. Tưởng chừng sức đã cùng lực đã kiệt nhưng giờ đây, sức mạnh của y bạo phát. Như con thú dữ mà xông thẳng đến hắn nhưng muốn tiếp cận hắn, nào đâu phải là chuyện dễ. Tiểu Quỷ và Độc Nhãn xuất chiêu, liền đem đối phương một đòn mà đánh lùi.