Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hoa-anh-ta-thong-linh-thu-la-uchiha-madara

Hỏa Ảnh: Ta Thông Linh Thú Là Uchiha Madara

Tháng 10 15, 2025
Chương 534: Mục tiêu của chúng ta là Tinh Thần Đại Hải! Chương 533: Thế hệ trẻ tuổi hôn sự
chung-than-the-gioi-theo-trung-toc-bat-dau-noi-len

Chúng Thần Thế Giới Theo Trùng Tộc Bắt Đầu Nổi Lên

Tháng mười một 25, 2025
Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (2) (1) Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (1) (2)
bat-dau-nhat-luu-dinh-cao-nhat-luan-vo-chon-re-doat-lao-ba.jpg

Bắt Đầu Nhất Lưu Đỉnh Cao Nhất, Luận Võ Chọn Rể Đoạt Lão Bà

Tháng 2 10, 2026
Chương 272: Lý Tử Phàm dự định (2) Chương 272: Lý Tử Phàm dự định (1)
hao-khi-anh-hung.jpg

Hào Khí Anh Hùng

Tháng 1 31, 2026
Chương 153: Đêm ở Tiêu Sơn Chương 152. Khai mở - Chấp niệm
tu-hop-vien-ta-la-bong-nganh-dai-ba

Tứ Hợp Viện: Ta Là Bổng Ngạnh Đại Bá

Tháng 12 13, 2025
Chương 1014 ngoài kế hoạch chỉ tiêu! Chương 1013 hút hàng hàng!
bat-dau-tro-thanh-thu-ho-thu-ta-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Trở Thành Thủ Hộ Thú, Ta Vô Địch

Tháng 1 17, 2025
Chương 496. Giải quyết căn nguyên Chương 495. Thương Thiên phục sinh!
Hogwarts Từ Thủy Hử Trở Về Harry

Hogwarts: Từ Thủy Hử Trở Về Harry

Tháng 2 1, 2026
Chương 212: Cyberpunk Hogwarts Chương 211: Giáng Sinh vũ hội ân sư trở về (2)
toi-cuong-chi-cuong-bao-thang-cap.jpg

Tối Cường Chi Cuồng Bạo Thăng Cấp

Tháng 2 1, 2025
Chương 980. Cuộc sống hạnh phúc Chương 979. Tân Chúa Tể
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 169: Tại sao...
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 169: Tại sao…

Sau đó, đối phương cũng gả vào Đỗ Thế gia. Ngày mà hai người bọn họ gặp lại, thân phận đều đã khác. Mắt đối mắt nhìn nhau, ai nấy đều không nói lời nào. Nhưng trong ánh mắt của bọn họ là biết bao nhiêu điều muốn nói.

– Tại sao…

– Không có tại sao cả! Mợ cả, chị là có điều gì muốn chỉ bảo sao?- Một tiếng ‘chị’ này, như dao cứa vào tim của Thiền Nhu. Khiến cho cô ta bần thần trong giây lát, nhất thời nói không nên lời. Vẫn là tiếng ‘chị’ đó mà sao giờ đây nó lại chua chát đến lạ.

– Ta…

– Mợ cả, nếu không có chuyện gì. Ta xin cáo lui trước!- Còn chưa để Thiền Nhu nói gì, đối phương đã đi mất rồi. Hai người bọn họ cứ thế, tự mà tổn thương lấy nhau.

Bây giờ nghĩ lại, nếu như ngày đó… Nếu như bản thân… Nếu như bọn họ… Thì có lẽ, mọi chuyện cũng sẽ không rơi vào kết cục bi thương này. Người chết kẻ sống, âm dương xa cách. Nhưng cái gọi là nếu như đó, vẫn mãi chỉ là nếu như.

Hắn liền nhân lúc đối phương rơi vào mộng cảnh, tụ ra Huyết kiếm. Không chút chậm trễ, nhanh như chớp mà đâm tới. Đến khi ý thức đối phương hồi phục, chờ đón Thiền Nhu đã là tử cục. Một kiếm xuyên tâm, máu chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả mặt đất.

– Ngươi…- Thiền Nhu nhìn đến hắn, rồi lại nhìn đến kiếm trước ngực, là bản thân sơ suất rồi.

– Nói gì nữa, chết đi. Sớm thôi ta sẽ tiễn những kẻ kia đi cùng, không để bà cô đơn đâu mà lo!- Hắn thì thầm nhỏ vào tai đối phương, còn là lộ ra vẻ mặt đắc chí.

– Là ta có lỗi với em, đến con em ta cũng không bảo vệ được chúng!- Thiền Nhu giờ đây, đã sức cùng lực kiệt.- Xin lỗi, là ta quá vô dụng rồi!

Ngày mà đối phương mất đi, Thiền Nhu tâm như héo úa. Lòng như tro tàn, nếu không phải vì chăm sóc cho hai đứa trẻ đó. Bà ta cũng sẽ không dây dưa đến hiện giờ. Sinh trong thời đại này lại không nắm bắt được vận mệnh của mình, đó là điều đáng thương biết bao.

Nhưng trước khi chết, bà ta lại nhìn đến hắn. Ánh mắt ấy khiến cho hắn nhận ra có điều bất lành. Thiền Nhu liền giữ lấy Huyết kiếm đó, giữ chặt lấy hắn. Ý định tự bạo bản thân, muốn kéo theo hắn cùng chết.

– Muốn cùng ta đồng quy vu tận? Nghĩ cũng hay nhở?- Hắn bộc phát Uy của bản thân, tạo thành một màn chắn. Ngăn lấy đối phương, không cho đối phương lại gần mình. Rồi lập tức buông Huyết kiếm ra, nhanh chóng mà lùi ra xa.

– Ta muốn nói với em, ta không lừa em. Ta thật sự yêu em, rất yêu em. Nhưng đáng tiếc, số phận lại không cho phép. Vận mệnh thật là biết trêu ngươi con người mà. Nếu có kiếp sau, xin cho chúng ta gặp lại nhau. Tại nơi đó, ta sẽ yêu em bằng tất cà những gì mà ta có. Không để bi kịch này lặp lại một lần nào nữa!- Thiền Nhu cho đến lúc cuối đời, vẫn nhớ về hình bóng ấy. Hình bóng khiến bà ta cả đời này lưu luyến cũng khiến bà ta, cả đời này hối tiếc.

Bùm một tiếng, chấn động cả một vùng trời. Cường giả cấp Hoàng tự bạo, đó không phải là chuyện có thể tưởng tượng được. Nếu như không phải đang ở trong đại trận, sợ là trăm dặm xung quanh đây đều đã trở thành bình địa rồi.

– Cũng mai là đã chuẩn bị sớm cách đối phó rồi. Không thì hôm nay, kế hoạch của ta e là bị bà ta làm cho xáo trộn mất!- Hắn phủi đi khói bụi trên người, mối nguy hiểm lớn nhất đã được giải trừ. Những người còn lại kia, có khác gì là vật trong túi hắn đâu. Hắn muốn chơi thế nào chính là chơi thế đó, không cần phải kiên dè gì nữa rồi.

– Tiếng nổ vừa rồi… Mẹ lớn…- Đỗ Hạnh bị tiếng nổ đó làm cho chấn động, liền nhận ra có chuyện không hay.

– Hạnh, đừng phân tâm! Chúng ta giết qua đó!- Đối với cái chết của đối phương, Đỗ Sinh lại không mấy là quan tâm.

Lời nói trước đó của hắn, không ít thì nhiều cũng đã đả động đến đối phương. Thù giết mẹ, nếu như đó là thật thì chính là không đội trời chung. Một khi trong lòng người ta đã gieo xuống hạt giống nghi ngờ, không sớm thì muộn nó sẽ nảy mầm.

Bây giờ còn lại cũng chỉ có mấy người bọn họ, không khác gì thú săn chờ giết cả. Nhưng hắn lại không gấp, từ từ mà chơi đùa cùng bọn họ một phen vậy. Như vậy, nó mới thú vị. Oán niệm mà bọn họ sinh ra sẽ càng thuần túy hơn.

– Con trai…- Bất ngờ, một làn khói đỏ xuất hiện. Trong đó làn khói đỏ đó, ẩn hiện là một bóng hình quen thuộc. Là Vân Anh, chỉ có điều bộ dạng bây giờ của cô ta. Không khác gì một cái xác vô hồn cả, trông với đám quỷ vật kia cũng không khác là bao.- Đến đây với mẹ nào!

– Mẹ…- Thấy là đối phương, Đỗ Nhiễm như không tin vào mắt mình.- Thật là mẹ sao? Mẹ còn sống? Mẹ chưa chết?

– Đỗ Nhiễm, bình tĩnh lại. Đó không phải là mẹ em, mẹ em đã mất rồi. Đó chỉ là màn kịch mà họ dựng nên, đừng để mắc lừa!- Đỗ Sinh kéo lấy Đỗ Nhiễm lại, ngăn không cho đối phương bị mê hoặc. Nhưng Độc Nhãn lại đánh tới, không cho đối phương xen vào chuyện này.- Khốn kiếp, ngươi… Lại nhằm vào ta?

– Ngoan, con trai, lại đây với mẹ nào. Mẹ con chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa? Mẹ sẽ yêu thương con, con không muốn sao?- Vân Anh vẫy tay, rồi dùng những lời lẽ yêu thương mà dụ dỗ lấy đối phương.

– Mẹ…- Đỗ Nhiễm không tự chủ mà bước tới, là thật hay giả đều đã không còn quan trọng nữa rồi. Đối với đứa trẻ này mà nói, được gặp lại mẹ, cho dù có là cái chết, nó cũng sẽ không sợ hãi mà lui bước. Bởi vì đó là điều mà nó hằng mong ước bấy lâu nay.

– Hazz, uổng công ta còn xem trọng ngươi, vốn còn định bồi dưỡng. Một chút này cũng không vượt qua được, thật khiến người ta thất vọng mà. Yếu đuối quá rồi!- Hắn thở dài một hơi, nhàn nhạt mà lắc đầu.

Mà lúc này, tại một nơi khác, ẩn trong một góc khuất là hai mẹ con Tú Quỳnh. Hai người bọn họ, thực lực đều không có. Cũng chỉ có thể trốn đi mà tránh họa. Bằng không sớm đã chết trong miệng của quỷ vật rồi.

– Mẹ… Hình như là quỷ vật đó không tấn công chúng ta thì phải?- Đỗ Càn nhìn quanh, rồi nói nhỏ với mẹ mình.

– Đúng vậy, hình như là không tấn công chúng ta!- Nếu như không phải đối phương nhắc nhở, Tú Quỳnh e là cũng sẽ không nhận ra chuyện này. – Nói nhỏ thôi, đừng để ai nghe thấy. Để người ta nghe thấy là sẽ bị nhắm tới đấy!

– Mẹ, hay là nhân lúc này, chúng ta rời đi đi. Biết đâu có đường sống thì sao?- Đỗ Càn bạo gan đánh liều mà muốn dưới mí mắt hắn, rời khỏi đây.

Nghe được lời đó, tâm tình của Tú Quỳnh liền giao động. Cô ta có thể không quan tâm đến bản thân nhưng không thể không quan tâm đến đứa con trai này. Vì thế cũng chỉ có thể đánh liều một phen mà thôi.

Hai người bọn họ, nghe theo lời của Thiền Nhu. Đi đến bức tượng mà đối phương nói, tìm kiếm cơ quan. Là một bình hoa nhỏ, xoay lấy nó. Bức tượng đó liền chuyển động, dịch qua một bên. Một thông đạo đã được mở ra, cũng theo đó mở ra hi vọng rời khỏi đây cho bọn họ.

– Không hay, có kẻ muốn bỏ trốn. Các ngươi còn không mau tấn công bọn họ cho ta!- Tiểu Quỷ như cảm nhận được gì đó, liền lệnh cho quỷ vật, đuổi theo hai người bọn họ.

– Con trai, chạy mau!- Tú Quỳnh để Đỗ Càn chạy trước, rồi bản thân thì theo sau.

Hai bọn họ chạy vào trong đường hầm, gấp rút mà muốn rời khỏi đây. Chỉ cần rời khỏi đây, bọn họ sẽ không phải sợ đám quỷ vật kia nữa. Nhưng những quỷ vật đó, sao có thể để bọn họ dễ dàng rời đi được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-tam-quoc-nhat-thi-thanh-than
Ta Tại Tam Quốc Nhặt Thi Thành Thần
Tháng mười một 21, 2025
tam-quoc-ta-dong-cong-chi-tu-bat-dau-thien-ho.jpg
Tam Quốc: Ta, Đổng Công Chi Tử, Bắt Đầu Thiên Hồ
Tháng 1 24, 2025
nguoi-o-kamar-taj-ta-co-vo-so-thien-phu-dong
Người Ở Kamar-Taj, Ta Có Vô Số Thiên Phú Dòng
Tháng 1 1, 2026
1854.jpg
1854
Tháng 12 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP