Chương 149: Đỗ quản gia
Đợi cho Đỗ quản gia đi rồi, bên trong hắn mới thả Ảnh Cơ ra. Cô ta liền thở lấy thở để, xém chút là bị hắn bóp nghẹt đến chết rồi. Hắn ra tay, chẳng có chút nào là nương tình cả. Cô ta cô thể cảm nhận rõ, sát ý hắn toả ra mãnh liệt đến dường nào. Như sóng to gió lớn mà muốn nhấn chìm con người ta vậy.
– Giờ, đã chịu ngoan ngoãn hơn chưa? Hay là muốn…- Hắn một thân ưu ám, nhìn tới cô ta.- Ta mạnh tay thêm nữa?
– Ngươi làm gì dữ vậy?- Ảnh Cơ cả một mặt ửng đỏ, hờn dỗi mà liếc hắn.
– Là cô muốn ta dữ với cô cơ mà? Nên biết điều một chút đi, đừng làm chuyện quá phận. Kiên nhẫn của ta, không dành cho cô đâu!- Hắn ngẩng cao đầu, lạnh giọng mà nói. Cao cao tại thượng, mặc dù là thực lực của hắn thấp hơn đối phương mấy bậc.
(Tên này, không dễ chọc. Phải tìm cơ hội thoát khỏi trói buộc của hắn mới được!) Ảnh Cơ chỉ đành giả vờ thuần phục, chờ ngày sau có cơ hội lại nói đến chuyện báo thù hắn sau vậy.
– Không nói đến chuyện này nữa. Nói đến chuyện, cô làm sao bị bắt đi!- Cơ mặt hắn giãn ra, giọng điệu cũng trở về dáng vẻ bình thường.
– Lần đó, ta đang đột phá, chuẩn bị tấn thăng cấp Tôn. Lại không biết một đám người từ đâu xông ra, phá hoại ta. Ta bị phản phệ, còn là bị trọng thương. Nếu không, lũ đó sao bắt được ta!- Hễ Ảnh Cơ nhắc tới chuyện này là thấy tức, đường đường là cường giả Đỉnh cấp Hoàng lại bị bọn họ đám người bắt nhốt. Còn là trở thành nô bộc của hắn, không tức mới là lạ.
– Cô… – Hắn không biết vì sao, nghe cô ta nói xong thì đột nhiên hắn lại như có dự cảm không lành.
Bên này, sau khi Đỗ quản gia rời đi, liền tìm đến chỗ của Vân Anh mà trút giận. Cục tức này, gã nuốt trôi sao được. Đường đường là quản gia của Đỗ Thế gia, lại bị một thợ rèn khinh miệt. Là ai thì cũng đều không nuốt trôi cơn giận này.
– Có chuyện gì, lại bực dọc thế kia?- Vân Anh đang ngồi chảy tóc, thấy đối phương bước vào với vẻ hậm hực liền nhẹ giọng mà hỏi lấy.
– Là tại cái tên Mạnh chết tiệt kia kìa, tự tiện nhận việc riêng. Ta liền bẩm báo với gia chủ. Nào ngờ cái con heo mập đó lại đang tòn ten với ả tiện tỳ kia mà không quản, tức chết ta rồi!- Đỗ quản gia hầm hà tức giận, nghiến răng ken két. Gã có từng trải qua cục tức này bao giờ.
Phải biết, Đỗ quản gia tại Đỗ Thế gia này, quyền lực chỉ thua mỗi Đỗ Quý và Thiền Nhu. Đến cả mấy vị phu nhân kia, cũng đều phải nể gã mấy phần. Nay lại bị một thợ rèn lên mặt, không tức làm sao cho được.
– Chỉ có chút chuyện nhỏ này mà cũng tức giận sao? Sao không tìm cách, trả đũa tên đó?- Vân Anh ôm chầm lấy đối phương từ phía sau, thủ thỉ vào tai mà tà mị.
– Trả thù, tất nhiên rồi. Ta sao có thể bỏ qua cho tên đó được!- Đỗ quản gia nghiến giọng mà nói rồi bất ngờ mà kéo ngã ả ngã vào lòng mình. Mặt đối mặt, dâm tà hiện rõ trong ánh mắt.- Còn nàng nữa, ta giờ chưa trả thù được tên đó. Phiền nàng chịu khổ rồi!
– Đừng mà… Lão béo đó còn đang ở đây, ta sợ…- Vân Anh vờ chống cự, bày ra dáng vẻ yếu đuối mà nói.
– Con heo mập đó đang hú hí với con tiện tì kia rồi, nàng còn sợ gì nữa? Lại đây với ta nào!- Đỗ quản gia kéo đối phương lên giường, quần áo cũng theo đó văng tứ tung trên đất.
– Gia chủ, ngài đến rồi!- Bất ngờ, bên ngoài truyền đến tiếng chào cực lớn. Là Tiết đang cố báo hiệu cho bọn họ biết, gia chủ đến rồi.
– Cái gì, heo mập đó đến rồi sao? Ngồi dậy, mau! Ta còn chưa muốn chết đâu!- Vân Anh giật mình, hoảng hồn mà đẩy đối phương qua một bên.
Đỗ quản gia bị đẩy ngã xuống đất, liền vội vã luống cuống mà mặc lại quần áo đã cởi ra trước đó. Tay chân cóng hết cả lên, sợ hãi đều thể hiện hết ở trên mặt. Chỉ cần gian tình giữa bọn họ bị phát hiện thì bọn họ tất chết không chỗ chôn.
– Gia chủ, ngài…- Tiết bên ngoài, cố mà ngăn không cho hắn vào.- Ngài đến đây là có việc gì, chủ nhân… Chủ nhân đang…
– Làm gì? Ta muốn làm gì cũng cần ngươi phải quản sao? Tránh qua một bên cho ta!- Hắn đẩy đối phương qua một bên, cưỡng chế mà xông vào.
Đập vào mắt hắn, là Đỗ quản gia đang quỳ dưới đất. Còn Vân Anh thì xộc xệch mà ngồi trên giường, màn che quá nửa. Dáng vẻ của hai người bọn họ, lấm la lấm lét. Hơi thở gấp gáp, không làm chuyện xấu thì cũng là chuyện ác.
– Hai người các ngươi, là đang làm gì vậy? Quần áo, sao lại xộc xệch thế kia?- Hắn nhíu nhẹ đôi hàng chân mày, buông lời chất vấn lấy bọn họ.
– Gia… Gia chủ, ngài sao lại đến đây rồi? Là đến tìm ta sao?- Vân Chi nhanh như cắt đã tựa vào lòng hắn, cố gắng mà không để hắn nghi ngờ.
– Không, ta là đến tìm Đỗ quản gia!- Hắn đẩy cô ta qua một bên, bước đến trước mặt Đỗ quản gia.
– Tìm… Ngài tìm ta có chuyện gì?- Đỗ quản gia quỳ ở đó, nhìn tới hắn. Mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp mà nói không nên lời, hoảng hốt đến tột điểm.
– Ngươi không phải là nói, có kẻ xem thường ta sao? Còn không mau dẫn ta đến đó!- Hắn nhìn đối phương một cái rồi liếc nhìn đến Vân Anh, ánh mắt ấy khó mà rõ nông sâu.
– Là chuyện này sao? (Phù, thoát rồi!)- Đỗ quản gia lau vội đi mồ hôi trên trán, bình tĩnh mà đứng dậy.
– Dẫn đường đi! (Xem ra, đầu của tên mập này, có cặp sừng to rồi đây. Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến ta?)- Hắn không phải không biết bọn họ làm gì, chỉ là không muốn quản tới mà thôi.
(Mong là không sao?!) Nhìn theo bóng dáng hai người bọn họ rời đi, Vân Anh lòng thầm cầu nguyện.
Theo chân Đỗ quản gia, bọn họ đi đến Binh Bảo Lâu. Vừa bước vào cửa, hắn đã cảm nhận được cái nóng mà nơi này mang lại. Hầm hì bức bối, ai nấy cũng đều cởi trần quá nửa, lộ ra cơ bắp săn chắc. Bởi vì ngọn lửa ở đây chẳng bao giờ là chịu tắt cả.
– Gia chủ! Gia chủ! Gia chủ!
Ai thấy hắn, cũng đều phải chào một tiếng. Duy chỉ có Mạnh là đang miệt mài sửa binh khí, chẳng đối hoài gì tới hắn. Hắn đã ở sau lưng đối phương rồi mà đối phương lại chẳng hề hay biết gì. Tâm tư đều đặt hết vào việc rèn đao.
– Tên kia, gia chủ đã tới rồi, ngươi tại sao lại không chào!- Đỗ quản gia liền quát lớn, ra oai với đối phương.
– Gia chủ đến rồi sao? Là thuộc hạ chú tâm rèn binh khí nên mới không để tâm, mong gia chủ thứ tội!- Mạnh quay người lại, thấy là hắn thì liền lập tức cúi chào.
– Không có chỉ thị của ta, ngươi lại tự tiện nhận việc. Chuyện này, ngươi có gì muốn nói với ta không?- Hắn lướt qua, mặc đối phương cúi người đó, tìm một chỗ mà ngồi xuống.
– Hồi bẩm gia chủ, hạ nhân chỉ là sửa một thanh binh khí. Chuyện này không lớn nên mới không bẩm báo. Nếu như có gì mạo phạm, mong ngài thứ tội!- Mạnh bình thản mà đáp, chẳng chút nào là sợ hãi cả.
– Không lớn? Hừ, lớn hay không làm gì đến lượt ngươi quyết định!- Giọng hắn âm trầm, nét cũng trở nên nghiêm nghị đến lạ.- Vậy thanh đao đó, ngươi sửa đến thế nào rồi?
– Bẩm gia chủ, đao này… Sửa xong rồi!- Từ trong khói lửa, Mạnh rút ra một thanh đao đỏ. Nhúng thẳng vào nước, khói trắng bốc lên. Vang vẳng là những tiếng xèo xèo, thanh đao cũng trở về dáng vẻ vốn có của nó.- Xin mời gia chủ xem qua!