Chương 148: Binh Bảo Lâu
Mà lúc này, tại Binh Bảo Lâu, nơi kinh doanh chính là Đỗ Thế gia. Chuyên cung cấp và sửa chữa binh khí, đang tiếp đón một vị khách quý vô cùng đặc biệt. Đối phương ngồi đó, tay gõ lên vai, mất dần kiên nhẫn mà nhìn quanh.
– Các ngươi có phải là để ta đợi lâu quá rồi không?- Thanh Thành, người của Thanh Thế gia, một trong tám Thế gia của Nội Thành. Tuổi tầm bốn mươi mấy, dáng người cứng cỏi, hai mắt có thần. Râu như hổ, mặt hư hùm. Là một đao tu, yêu đao như mạng.
– Xin lỗi đại nhân, gia chủ chúng ta hiện tại tay đang bị đau. Không tiện sửa binh khí cho ngài. Ngài có thể vài bữa nữa lại quay lại có được không?- Đỗ quản gia bước đến, gượng cười à nói với đối phương.
– Đây đã là lần thứ hai rồi đấy, các ngươi làm ăn có uy tín hay không vậy?- Thanh Thành quát to, vẻ mặt lộ rõ sự tức giận.
(Uy tín? Thứ này gia chủ bọn ta có từ lúc nào thế? Ngoại trừ háo sắc ra thì chẳng có gì cả!) Đỗ quản gia sợ phật lòng đối phương, cũng chỉ có thể tự mình chịu khổ.
– Nếu như ngài không ngại, có thể để ta sửa thử xem sao?- Một thanh niên đi tới, cao tầm 1m78, thân hình không vạm vỡ nhưng tương đối là chắc thịt. Mạnh, thợ rèn có tiếng của Binh Bảo Lâu, tới nay đã có hơn mười năm kinh nghiệm rèn đúc.
– Ngươi, được không đó?- Thanh Thành thấy đối phương còn trẻ đến vậy, không mấy là tin tưởng.
– Không được làm càn, nơi đây làm gì đến lượt ngươi nói chuyện. Lui xuống cho ta!- Đỗ quản gia quát lớn, một thợ rèn lại tự tiện quyết định, ai cho đối phương cái quyền này.- Ta nói ngươi có nghe hay không thế?
– Chỉ là sửa một món binh khí thôi mà, còn làm khó được ta sao? Không quá ba ngày, ta liền có thể sửa xong như mới cho ngươi!- Mạnh lại chẳng xem lời nói của Đỗ quản gia ra gì, hoàn toàn mà để ngoài tai. Tiến đến, xem xét binh khí cho đối phương.
– Còn nếu như không được thì sao?- Trước một màn này, Thanh Thành bắt đầu mà hứng thú với người thanh niên trẻ trước mắt mình.
– Không được à? Vậy ngài cứ cầm đao này, một đao trực tiếp chém chết ta là được!- Mạnh sảng khoái, chẳng chút kiên dè mà đáp.
– Khẩu khí lớn đến thế à? Được, đao này ta giao cho ngươi sửa, ba ngày sau ta lại đến lấy. Không được, ta lấy mạng ngươi tế đao!- Thanh Thành giao đao đối phương, cứ thế mà liền đi mất.
– Đi thong thả!- Mạnh vẫy tay chào tạm biệt đối phương, đợi cho đối phương khuất bóng mới kiềm lòng không được mà sờ lấy bảo đao một cái.- Bảo đao, đúng là bảo đao mà! Đáng tiếc, bị hư hỏng nặng quá. Nhưng không sao, ta sửa được!
– Ngươi điên à? Lại tự tiện nhận việc mà không thông qua gia chủ, đợi gia chủ trách tội xuống. Ta xem ngươi làm sao mà gánh nổi đây?- Đỗ quản gia một bên cứ xỉa xói, không ngừng mà mắng mỏ. Tức mà không chịu được.
– Xì, ta còn không sợ, ngươi sợ cái gì. Gia chủ mà trách tội xuống, ta gánh. Không phiền ngươi đâu mà lo!- Mạnh cầm lấy đao mà xoay người vào trong, bơ đẹp lấy đối phương.
– Hừ, xem như ngươi giỏi! Chuyện này, ta sẽ bẩm báo lại gia chủ cho ngươi xem!- Đỗ quản gia cũng chỉ đành giận dữ mà rời đi, đem chuyện này bẩm báo lên trên.
– Báo thì báo đi, ta còn sợ chắc?- Mạnh một mặt thờ ơ, bắt đầu mà thổi lửa.
– Tên nhà ngươi, cứng đầu quá rồi đấy. Người ta dù gì cũng là quản gia, ngươi lại cứ thích đối chọi. Lỡ như chọc giận đến gia chủ rồi, có biết hậu quả nặng nề thế nào không?- Liền có một ông bác lớn tuổi đi đến, nói lời khuyên bảo. Mạnh thì lại không để ý đến, chỉ một mực chú tâm mà rèn đao. Từng nhát búa giáng xuống, nhịp nhàng mà cứ ngỡ là nước chảy mây trôi.
– Đừng nói tới nó làm gì, cái tên cứng đầu này, lão nói gì nó cũng không nghe đâu!- Một người khá đứng tuổi khác thấy vậy, cũng chỉ biết lắc đầu mà ngán ngẫm.
– Hazz, vẫn là bỏ đi vậy. Chuyện này, những người như chúng ta quản không nổi đâu!- Hai người đối phương khuyên bảo không thành chỉ đành, để mặc Mạnh muốn làm gì thì làm.
Còn hắn bên này thì lại đang nghiên cứu lấy Ảnh Cơ, đối phương thực lực dù sao cũng là cấp Hoàng Đỉnh cấp. Còn thuộc về Ảnh tộc. Hắn phải triệt để nắm bắt sức mạnh này của cô ta mới được, biến cô ta trở thành con dao sắc bén nhất trong tay hắn.
– Ăn no chưa? Chưa no thì cũng dừng lại đi. Ta có chuyện muốn nói với cô đây!- Hắn thấy cô ta ăn từ bát lớn cho đến bát nhỏ, vét sạch cạn cả đáy nhưng cô ta vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Hắn liền ngăn lấy, làm gì có kiên nhẫn mà xem cô ta ăn tiếp.-Cô có năng lực gì, nói rõ ra xem nào. Ta không thu nhận những kẻ vô dụng!
– Ta á hả? Có thể ẩn thân, người khác đều không thể phát hiện ra!- Ảnh Cơ ngẩng đầu đáp, rồi lại tiếp tục mà ăn.
– Ẩn thân? Thế thì biểu diễn ta xem!- Lời hắn vừa dứt, Ảnh Cơ liền hoá thành một bóng đen. Hòa vào bóng của chiếc bàn, tức thì biến mất trước mắt hắn mà không thấy đâu. Một chút hơi thở cũng không còn. Đến hắn, cũng không cảm nhận được sự hiện diện của đối phương.
(Nếu như có năng lực này rồi, không phải ta muốn giết, liền thần không biết quỷ không hay sao? Ha, kẻ thù của ta, các ngươi rửa cổ mà đợi đó đi!) Hắn cười thầm, trong lòng toan tính.- Được rồi, hiện thân đi! Ta nói là hiện thân đi, cô không nghe à?
Mặc cho hắn có nói gì, Ảnh Cơ cũng đều không xuất hiện, cũng chẳng thèm đáp lời lại. Cơ mặt của hắn liền không tự chủ mà co giật. Ăn của hắn cho đã lại chơi trò này, đây có khác gì xem hắn là một đứa ngu mà chơi đùa. Hắn sao có thể để cô ta chơi đùa được.
– Way, cô chơi ta đó à? Muốn trốn? Đừng quên trong người cô có thứ gì. Còn không mau, ra đây cho ta!- Hắn kích hoạt Tà Chủng trong người cô ta, cảm nhận lấy vị trí của đối phương.
Hắn lao nhanh tới, bóp lấy cổ cô ta mà đập mạnh vào tường. Nếu như là bình thường, dựa vào thực lực của hắn khó mà làm được việc này. Nhưng hiện tại thì đã khác, trong người cô ta có Tà Chủng. Hắn muốn chơi thế nào chính là chơi thế đấy, tùy ý mà khống chế cô ta trong lòng bàn tay.
– Gia chủ, thuộc hạ có chuyện cần bẩm báo!- Đúng lúc này, bên ngoài lại truyền đến tiếng nói của Đỗ quản gia.
– Có chuyện gì, không thấy ta đang bận sao?- Tiếng hắn vọng ra, trách mắng lấy đối phương.
– Gia chủ, thuộc hạ là có chuyện quan trọng cần bẩm báo. Mạnh tự tiện nhận việc mà không thông qua ngài, đại nghịch bất kính. Mong ngài trừng trị nghiêm minh, lấy đó làm răn đe với những người khác!- Đỗ quản gia bên ngoài chấp tay cúi người mà kể rõ lại sự tình nhưng thật chất, là đang muốn mượn tay hắn để mà giết người.
– Chuyện này ta biết rồi, ngươi lui trước đi!- Hắn thì lại không quan tâm tới, trực tiếp mà đuổi đối phương đi.
– (Kì lạ, không phải là gia chủ nên tức giận sao? Con người này nhỏ nhen lắm cơ mà, từ lúc nào lại rộng lượng thế này?) Gia chủ, ngài không định trừng phạt Mạnh sao? Tên đó xem thường ngài đến như thế, ngài…- Còn tưởng hắn sẽ nổi giận, nào ngờ hắn lại không quan tâm tới, Đỗ quản gia nhất thời mà bỡ ngỡ.
– Ya, ngươi, buông ta ra!- Bất ngờ, lại có tiếng của Ảnh Cơ xen vào.
– Ngươi còn chưa đi?- Tiếng hắn vọng ra, ngữ khí cũng âm trầm hơn ban nãy rất nhiều.
– Là thuộc hạ làm phiền gia chủ rồi! (Thì ra là con heo mập này đang cùng với con tiện nhân kia hú hí với nhau. Hừ, Mạnh, ngươi đợi đó cho ta. Ta không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu!)- Đỗ quản gia đến đây, mới chịu lui đi, không dám làm phiền hắn thêm nữa.