Chương 127: Hắc Kì Bang
Cầm con vịt quay trên tay, lại nhìn đến Hắc Hùng đang quay người rời đi kia, lòng của Hoằng Khổ rối bời. Không ngờ đến, giữa lúc nguy nan này. Người giúp bản thân lại là kẻ thù trước kia của bản thân. Ông trời thật là biết trớ trêu lòng người.
– Được, ta đồng ý theo ngươi. Nhưng ta sẽ không làm chuyện trái với lương tâm!- Như bị ma chê mờ mắt, Hoằng Khổ nghiến răng mà đồng ý. Giờ đã không còn con đường nào để đi, y cũng chỉ có thể chấp nhận lấy cảnh này.
– Đồng ý rồi sao? (Dễ hơn ta tưởng đấy!)- Hắc Hùng quay người lại, nhẹ nở nụ cười gian tà.- Được rồi, Tình, dẫn ‘người mới’ này đi làm việc đi. Chăm sóc cho cẩn thận vào. Nhớ là phải thể hiện uy phong của Hắc Kì Bang của chúng ta đấy! Không được ức hiếp người khác. Có biết chưa hả?
– Thuộc hạ đã rõ!- Tình liền dẫn lấy một đám người, rồi nhìn đến Hoằng Khổ.- Ngươi, theo ta!
Dần dà, chuyện cô gái mất tích kia cũng dần rơi vào quên lãng. Cái ăn cái mặt lo còn chưa xong thì Hoằng Khổ làm gì có tâm tư mà quan tâm đến chuyện đó nữa. Thế đạo này, vốn dĩ chính là như vậy.
Theo đó, mấy người bọn họ đi đến một con phố nhỏ. Tại đây không thiếu các hàng quán mà những hàng quán này đều phải chịu cái gọi là bảo hộ. Mà cái gọi là bảo hộ này, chính là đem bọn họ bảo vệ dưới trướng. Rồi cưỡng chế mà thu phí bọn họ với một cái giá cao ngất ngưỡng.
Những ai không chịu, bọn họ liền sẽ tìm cách mà phá rối. Đến cả Tuần Ti cũng không thể làm gì bọn họ, đều nhắm mắt mà làm ngơ. Đợi đến khi nào đối phương chịu không nổi nữa, giao tiền ra thì mới chịu thôi. Đây cũng là cách thức mà Hắc Kì Bang hoạt động, tồn tại cho đến hiện giờ.
– Lão già kia, tiền bảo kê tháng này đâu?!- Bọn họ đi đến trước một quán ăn nhỏ, phần nào xập xệ. Rồi lớn tiếng mà vòi tiền.
– Đại nhân… Tháng này buôn bán ế ẩm quá… Có thể thong thả cho lão… Vài ngày nữa không?- Bước tới là một lão đầu, tuổi ngoài năm mươi, khuôn mặt khắc khổ. Thấy là người của Hắc Kì Bang, lão đầu lắp bắp mà nói không nên lời.
– Không có à? Sao không nói sớm chứ? Người đâu, đập quán cho ta. Thong thả cho ngươi, ai thong thả cho ta?!- Tên Tình nhưng lại chẳng có tí nào là tình người cả, chưa gì hết đã cho người động tay động chân rồi.
– Đại nhân, ta cầu xin người, ta cầu xin người, đừng mà!- Lão đầu quỳ xuống, nếu lấy góc áo đối phương mà khổ sở cầu xin.- Đập quán rồi, lão già này lấy gì mà sống đây?
– Ông, đừng như vậy mà!- Từ trong bếp mà chạy ra là một đứa trẻ, tầm 10 tuổi. Cháu trai của lão đầu, thấy ông của mình bị đám người bọn họ ức hiếp, liền nhịn không nổi nữa mà lên tiếng.- Ông, bọn họ đều là một lũ xấu xa, chỉ biết ức hiếp chúng ta. Ông cầu xin bọn họ thì có ích gì?
– Này nhóc, ngươi là mắng ai thế? Có tin là ta dạy dỗ ngươi không hả?- Tình bóp lấy miệng của đứa bé, ánh mắt không khác gì lang sói cả.
– Thả ta ra, thả ta ra!- Đứa trẻ nhăn mặt, ra sức mà vùng vẫy.
– Đại gia, nó còn nhỏ, ngài tha cho nó đi! Là nó lở miệng mà thôi, già này thay nó xin lỗi các vị có được không?- Lão đầu bù lu bù loa, vội mà cầu xin lấy đối phương.
– Hừ, ta cũng chẳng thèm mà đôi co với đôi ông cháu các người. Tóm lại là có đưa tiền hay không? Hay là muốn ta đập cái quán này!- Tình ném đứa trẻ đó qua một bên, rồi gằn giọng mà quát lớn.
– Aa! Là anh Hoằng Khổ, bọn họ chỉ biết bắt nạp ông em thôi. Anh có thể ngăn cản đám người này lại không?- Đứa trẻ bị vứt đến dưới chân của Hoằng Khổ. Thấy là đối phương, như thấy hi vọng vậy, nó liền hướng y mà cầu xin lấy.
Nhớ lại ngày trước, Hoằng Khổ còn là Tuần Ti, thường hay giúp đỡ người khác. Chuyện tốt làm qua cũng không ít, chỉ có điều là hơi cứng rắn một chút. Dẫn đến nhiều người không thích nhưng người ngưỡng mộ thì cũng không thiếu.
Mà đứa trẻ này, vừa hay là một trong số đó. Nhớ có một lần, trong vô tình, Hoằng Khổ cứu giúp một đứa bé. Đến nay không ngờ lại gặp lại trong cảnh này. Thật khiến người ta không biết làm sao mới phải.
– Cái tên nghèo hèn này, dám làm trái lệnh bổn thiếu gia đây. Người đâu, đánh nó cho ta!- Dẫn đầu là một đứa trẻ quyền quý, phía sau là một nhóm đứa trẻ khác, đang tụ tập lại mà quay quanh lấy một người.
– Các ngươi muốn làm chuyện xấu, ta chỉ là muốn khuyên các ngươi vài câu. Các ngươi lại muốn ức hiếp ta, hừ, đến đây đi. Ta không sợ các ngươi đâu!- Nhìn đến, là cháu của lão đầu đang cường ngạnh mà đối đầu với đối phương.
– Ta có quyền có thế, ức hiếp người khác thì đã làm sao? Ngươi dám xen vào chuyện của ta, vậy thì xem ta làm sao mà trừng trị ngươi đây!- Đứa trẻ quyền quý kia hất mặt hống hách, rồi cho người mà động tay.- Đánh cho ta, có chuyện gì thì bổn thiếu gia đây chịu!
– Mấy đứa nhóc các ngươi là đang làm gì đó? Học đòi ai mà tụ tập đánh nhau thế này? Có tin là ta đem các ngươi bắt lại không hả?- Ngay lúc đám trẻ kia định xông tới thì một giọng nói cương trực vang lên, nhìn tới hoá ra là một Tuần Ti. Mà Tuần Ti này chính là Hoằng Khổ.
– Ngươi là… Tuần Ti? Chỉ là một Tuần Ti nhỏ bé, có biết cha ta là ai không hả? Ngươi tốt nhất là đừng có quản chuyện của ta! Cút đi!- Đứa trẻ quyền quý lại chẳng hề mà đặt đối phương vào mắt, vẻ mặt toàn là sự khinh thường.
– Khẩu khí cũng quá lớn nhỉ? Ta mặc kệ cha nhóc là ai, nếu như nhóc vẫn vô cớ đánh người thế này. Có tin là ta sẽ thay mặt cha nhóc dạy dỗ nhóc không hả? Nhóc ranh miệng còn hôi sữa này!- Hoằng Khổ nhéo lấy tai của đối phương, rồi bày ra vẻ mặt gian ác mà dọa dẫm.
– Aaa! Buông tai ta ra! Đau quá, Anh em, chúng ta đi! Cái tên Tuần Ti đáng chết đó, cứ đợi đó cho ta đi!- Đứa trẻ quyền quý liền vội chạy, không quên mà hăm he lấy vài câu.
– Anh… Cảm ơn anh!- Cháu của lão đầu chạy đến, ríu rít mà cảm tạ lấy. Còn là nhìn đối phương bằng ánh mắt rất chi là ngưỡng mộ.
– Thân là Tuần Ti, bảo vệ người khác chính là trách nhiệm của ta. Không cần phải cám ơn ta làm gì đâu!- Hoằng Khổ chấp tay giữa ngực, khí thế đến ngút trời.
– Oa, em quyết định rồi! Sau này em nhất định sẽ trở thành Tuần Ti, bảo vệ người dân. Giống như là anh vậy!- Chính vì hành động này của y, đã gieo cho đứa trẻ đó một ước mơ. Một ước mơ bảo vệ lẽ phải.
– Nhóc nói được thì phải làm được đấy nhé, anh chờ nhóc!- Hoằng Khổ xoa đầu đối phương, rồi tiêu sái mà rời đi.
Mặc dù sau chuyện đó, Hoằng Khổ gặp không ít phiền phức. Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi. Lại nói đến hiện tại, nhìn cặp ông cháu bọn họ phải chịu khổ thế kia. Y thật là không đành lòng nhìn tiếp nữa.
– Là nhóc sao? Hay là chúng ta thôi đi, lão già này ta thấy không có tiền đâu. Làm khó bọn họ chúng ta cũng chẳng được lợi gì!- Lòng tốt của Hoằng Khổ trỗi dậy, hơn thảy là bị đối phương đánh thức. Y cũng không thể nhắm mắt mà làm ngơ mãi được. Liền hướng lấy Tình mà nói lời can ngăn.
– Xì, ngươi đừng quản nhiều chuyện, cứ xem học hỏi đi là được. Những tên này ta gặp nhiều rồi, không dạy dỗ một chút thì không chịu giao tiền ra đâu!- Tình cười khẩy, chẳng màn mà quan tâm tới bọn họ.
– Không phải Hắc Hùng đã bảo là không được ức hiếp người khác sao? Ngươi tại sao lại ức hiếp đôi ông cháu bọn họ thế này?- Hoằng Khổ nhịn không được mà chất vấn đối phương, còn đánh tiếp e là lão đầu kia chịu không nổi nữa mất.- Ngươi có tin là ta đem chuyện này, nói lại với Hắc Hùng không hả?