Chương 126: Bị đuổi khỏi Tuần Ti phủ
Tuần Ti phủ lúc này, bị Trần gia gây áp lực, lại cộng thêm việc Hoằng Khổ tự ý ra tay đánh người. Tuần Ti cũng vì chuyện này mà bị ảnh hưởng không nhỏ. Còn giữ đối phương lại, e là bọn họ khó mà tránh khỏi tai kiếp lần này.
– Hoằng Khổ, ngươi có biết chuyện hôm nay ngươi làm là gây họa cho Tuần Ti phủ của chúng ta không? Trần gia mặc dù không phải là Thế gia nhưng địa vị không thấp. Ngươi lại ra tay đánh người của bọn họ, còn muốn bắt người của bọn họ đi, bọn họ sao chịu để yên cho chúng ta? Tuần Ti phủ bị ngươi hại cho thảm rồi có biết không hả?- Trưởng Tuần Ti tức giận khôn nguôi, lớn tiếng mà trách mắng đối phương.
– Là hắn cố tình khiêu khích ta trước, ta nhịn không được nên mới ra tay. Ngài sao lại trách tội ta? Ta biết là Trần gia bọn họ lớn mạnh nhưng cũng không thể cưỡng từ đoạt lí được!- Hoằng Khổ ra sức mà giải bày, nổi oan ức này ai hiểu cho y.
– Hazz, vẫn là thôi đi vậy. Mếu nhỏ của ta không chứa nổi tượng lớn như ngươi rồi, ngươi đi đi!- Trưởng Tuần Ti lắc đầu ngán ngẫm, mặc dù không muốn nhưng chỉ có cách này, mới đảm bảo được an toàn cho bọn họ.
– Trưởng Tuần Ti đại nhân, ngài… Thực sự đuổi ta đi sao?- Hoằng Khổ như không tin vào tai mình, thất thần mà nhìn đối phương.
– Đúng vậy, ngươi vẫn là nên rời khỏi đây đi. Ngươi từ nay về sau, cùng Tuần Ti phủ bọn ta không còn quan hệ gì nữa!- Trưởng Tuần Ti vì không muốn dính vào phiền phức này, chỉ đành để đối phương tự sinh tự diệt lấy.- Ta biết là trong lòng ngươi ấm ức. Nhưng ngươi phải hiểu, ở cái thế đạo này, không phải cứ làm việc tốt là sẽ được báo đáp đâu. Làm anh hùng chưa chắc gì đã được ca tụng nhưng chắc chắn sẽ đắc tội với tiểu nhân. Bọn ta chỉ cần bình ổn qua ngày là được, mạng người rẻ mạt lắm, bọn ta còn chưa muốn phải mất mạng đâu. Ngươi đắc tội người ta rồi, bảo ta làm sao mà chứa chấp ngươi đây?
– Được, ta đi là được chứ gì!- Đã nói đến nước này, Hoằng Khổ cũng không thể mặt dày mà ở lại nữa. Chỉ đành dứt khoát mà rời đi trong danh dự.
– Tính tình này của ngươi, chỉ khiến ngươi chịu thiệt mà thôi. Hoằng Khổ, mong là ngươi sau này. Thuận buồn mà xuôi gió!- Trưởng Tuần Ti nhìn theo bóng lưng y, thở dài trong bất lực.
Hoằng Khổ không thân không thích, chính là dựa vào công việc Tuần Ti này mà tạm bợ sống qua ngày. Nay lại bị đuổi đi, đây không khác gì việc triệt đường sống của y cả. Y cũng chỉ có thể tìm lấy công việc khác, tính kế đường sinh nhai.
– Cút cút cút! Một tên cấp Linh như ngươi còn muốn đến chỗ ta làm bảo tiêu? Nghĩ cái gì vậy hả? Ngươi chăm ngựa còn được, ở đó mà đòi bảo tiêu ai?
– Đi đi đi! Chỗ ta chỉ nhận cấp Vương mà thôi, cấp Linh vẫn là quá kém rồi!
– Ta không tin, không có chỗ nào dung thân ta!
Mà khổ nổi một điều rằng, ở tại Nội Thành này, cấp Linh không thiếu. Muốn tìm được một công việc phù hợp thì thật không dễ một chút nào cả. Chỉ là Hoằng Khổ không muốn nhận mấy công việc lặt vặt, bưng trà rót nước kia. Như thế, có khác gì là làm mất thân phận Tuần Ti trước đây. Nhưng những công việc đòi hỏi thực lực kia thì người ta lại không nhận y.
– Đói quá!- Đã ba ngày qua, Hoằng Khổ chưa được ăn gì. Phải biết, mức chi tiêu sinh hoạt của Nội Thành đều rất cao. Chẳng mấy chốc, tiền tiết kiệm của y đều đã tiêu sạch. Không có lấy một công việc duy trì, cứ tiếp tục cái đà này, sớm muộn gì thì cũng chết đói.- Ta có tài phá án, các ngươi nhận ta đi. Ta đảm bảo với các ngươi, án nào ta cũng có thể phá!
– Ngươi bị ngu à? Không nhìn xem đây là đâu? Ta là tiệm cầm đồ đấy. Ngươi lại đòi phá án, phá cái mã cha nhà ngươi. Còn không cút, ta lấy chổi ra đuổi ngươi à?
Giữa lúc này, một đám người mặc đồ đen, từ sau mà đi tới. Nhìn tên cầm đầu, giữa mặt có vết thẹo. Bước đi hiên ngang, hai chân đá chéo. Hống ha hống hách, không xem ai ra gì. Thì liền biết, đám người này ắt hẳn cũng chẳng phải là dạng người tốt lành gì.
– Ồ, đây không phải là Tuần Ti đại nhân sao? Sao lại ra nông nổi này rồi? Đói rách áo ôm thế này!- Hắc Hùng, người như tên, vẻ ngoài như một con gấu đen lớn vậy. Là bang chủ Hắc Kì Bang, một bang phái có chút tiếng tăm ở Nội Thành. Mặc dù không lớn nhưng phạm vi hoạt động lại không nhỏ.
– Là ngươi?- Thấy là đối phương, Hoằng Khổ vẻ mặt tức thì thay đổi. Thăng trầm hiếm thấy.
Trước đó, khi còn là Tuần Ti, Hoằng Khổ từng nhiều lần đắc tội với đối phương. Hắc Hùng không chuyện ác nào là không làm, thương thiên hại lý. Hoằng Khổ nhiều lần cản trở, gây ra khó dễ. Cũng vì như vậy mà giữa hai người bọn họ sớm đã hình thành nên một mối thù địch khó mà hòa giải.
– Chuyện của ta, không cần ngươi phải quan tâm!- Hoằng Khổ xoay người mà muốn rời khỏi đây nhưng lại bị người của đối phương chặn lại.
– Nghe nói, ngươi đắc tội Trần gia, bị đuổi ra khỏi Tuần Ti phủ rồi. Xin việc ở đâu người ta cũng đều không nhận. Hay là, ngươi đến chỗ của ta đi. Nể tình chuyện cũ, ta không tính toán với ngươi. Chỉ cần gọi ta một tiếng đại ca, ta liền đồng ý thu nhận ngươi. Thế nào, có phải là ta rất nhân từ không hả?!- Hắc Hùng đến, chính là muốn nhân cơ hội này mà sỉ nhục đối phương.
– Ngươi…- Hoằng Khổ nào có chịu qua cái nổi nhục này nhưng bất ngờ, bụng của y lại réo lên từng tiếng ‘ọt ọt’.- Chết tiệt, cái bụng này, sao lại là lúc này cơ chứ?
– Sao, không muốn à? Ủa mà tiếng gì thế? Hình như là từ bụng ngươi phát ra thì phải? Đã đói khát thành cái dạng gì rồi còn giả vờ thanh cao, là cho ai xem thế?- Hắc Hùng bày ra bộ mặt đắc chí, rồi ra sức mà khoe khoang.- Thấy anh em ta không? Ai nấy cũng đều béo tốt cả. Theo ta đi, đảm bảo ngươi sẽ không thiệt đâu!
– Đại ca, tên này trước đó gây cho chút ta không ít phiền phức. Sao lại phải thu nhận?- Tình, một trong những thuộc hạ đắc lực nhất của Hắc Hùng. Chuyên thay đối phương làm không biết bao nhiêu là chuyện xấu. Tướng người nhỏ con nhưng khẩu khí thì lại chẳng nhỏ một chút nào cả. Thấy chuyện này lạ, liền nhỏ tiếng mà hỏi lấy.
– Ngươi thì biết cái gì chứ? Ta chính là muốn thu phục tên đó về dưới trướng, rồi báo thù sau. Xem ta làm sao chơi chết tên đó đây!- Hắc Hùng nói nhỏ mà đáp, vẻ mặt thì tràn đầy sự xảo quyệt.
– Đúng là đại ca, cao minh cao minh!- Tình cười một cách nham nhở rồi giơ ra ngón tay cái, biểu thị sự ngưỡng mộ của bản thân dành cho đối phương.
Hoằng Khổ đứng đó, suy nghĩ một hồi lâu. Cái bụng đói cứ reo âm ỉ mãi. Khiến cho y khó mà suy nghĩ được nhiều nữa, chỉ muốn ăn no. Chỉ có những người từng trải qua đói khát mới hiểu được, đói khát nó đáng sợ đến dường nào.
– Người trong giang hồ chúng ta, chính là nói nghĩa khí. Mặc dù trước đây ngươi cản trở không ít việc làm ăn của ta. Nhưng thứ ta nhìn trúng chính là tính cách khẳng khái này của ngươi nên mới muốn thu nhận ngươi!- Hắc Hùng tiếp tục mà nói, rồi ném cho đối phương một con vịt quay.- Cầm lấy, ăn đi. Ngươi không theo ta cũng không sao, xem như con vịt quay này ta mời ngươi ăn một bữa no vậy. Ngày sau có duyên thì chúng ta hội ngộ!