Người Tại Võ Đang , Ăn Dưa Thành Thánh!
- Chương 150 Đoàn Diên Khánh phẫn nộ, tâm tư của chúng nữ đối với Vương Tuyên
Chương 150 Đoàn Diên Khánh phẫn nộ, tâm tư của chúng nữ đối với Vương Tuyên
Ví như gia đình đứa bé này.
Nhưng kẻ có thực lực.
Hắn có thể đấu với người, đấu với trời.
Cũng giống như người luyện võ.
Chỉ cần ngươi không ngừng mạnh lên.
Ngươi có thể được người công nhận.
Được trời đất công nhận.
Sau đó có thể sống lâu bằng nước, sống lâu bằng đạo.
Có thể cùng tồn tại với trời đất.
Đây chính là ý nghĩa của việc không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Vương Tuyên cảm thấy mình còn có thể hóng hớt rất nhiều chuyện.
Võ Đang còn có một đại môn phái cần giúp đỡ nữa.
Hắn gánh trên vai trọng trách lớn lao!
Hắn nhìn ngôi mộ nhỏ của đứa bé rồi quay người rời đi.
Vương Tuyên đi được một đoạn.
Phát hiện Hoàng Dung cứ đi theo mình mãi.
Hắn quay người nhìn Hoàng Dung.
“Ngươi theo ta làm gì?”
Đôi mắt to tròn của Hoàng Dung chớp chớp liên tục nhưng không nói gì.
Vương Tuyên tiếp tục đi.
Hoàng Dung tiếp tục theo.
Vương Tuyên vốn định đuổi nàng đi.
Nhưng lại nhớ tới con gà mà hắn đã cướp từ tay Hoàng Dung, hương vị rất ngon.
Thế là liền không quản nàng nữa.
Vương Tuyên định bụng trước tiên cứ mang Hoàng Dung theo làm hai bữa cơm rồi tính.
Sau khi bọn họ đi không lâu, rừng cây trở nên tĩnh lặng.
Chỉ còn lại thi thể của Diệp Nhị Nương ở nguyên chỗ bị kiến gặm nhấm.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài rừng cây truyền đến tiếng gậy chống chạm đất.
“Tộc… tộc… tộc…”
Giống như tiếng chống gậy của một ông lão.
Không lâu sau, một ông lão đi vào rừng.
Hắn chống một đôi nạng gỗ.
Một thân trường bào màu xanh.
Mái tóc dài màu đen rũ xuống ngực, rối bù, giống như đã lâu không được chải chuốt.
Khuôn mặt của hắn trông rất kỳ lạ, biểu cảm vô cùng cứng ngắc.
Mí mắt như bị ai đó kẹp lại, không thể khép vào được.
Người này chính là Đoàn Diên Khánh.
Hắn tìm kiếm thứ gì đó xung quanh.
Đột nhiên nhìn thấy Diệp Nhị Nương nằm bẹp dí thành một đống.
Mí mắt hắn run rẩy, dường như không dám tin rằng một người lại có thể chết thảm như vậy.
Đoàn Diên Khánh đưa nạng gỗ chạm vào Diệp Nhị Nương.
Nhưng lại chạm phải một đống thịt mềm nhũn.
Hắn ngồi xổm xuống sờ soạng thi thể của Diệp Nhị Nương.
Phát hiện xương cốt đã vỡ vụn hết cả.
Đoàn Diên Khánh giật mình.
Rồi sau đó hắn nhớ tới trên đường đi tới đây đã gặp một thiếu niên và một nữ tử.
Nơi này hoang vắng, người từng đến đây cũng chỉ có hai người đó.
Đoàn Diên Khánh tức giận đến phát điên, hận không thể lập tức đi giết hai người kia.
Sau đó hắn như nhớ ra điều gì.
Hắn lấy ra một tờ giấy từ trong tay áo.
Đoàn Diên Khánh chậm rãi mở ra.
Chỉ thấy trên giấy vẽ một thiếu niên.
Thiếu niên kia chính là Vương Tuyên.
Đoàn Diên Khánh hung hăng ném tờ giấy xuống đất.
Miệng không động đậy nhưng lại phát ra một đoạn âm thanh.
Trầm thấp khàn khàn.
“Vương Tuyên! Ngươi giết ba huynh đệ của ta, ta nhất định sẽ tìm ngươi báo thù.”
Đoàn Diên Khánh, Diệp Nhị Nương, Vân Trung Hạc và Nhạc Lão Tam, tứ đại ác nhân này.
Hiện giờ đã bị Vương Tuyên giết ba người.
Chỉ còn lại một mình lão đại Đoàn Diên Khánh.
Điều này khiến Đoàn Diên Khánh làm sao không hận cho được.
Hắn ánh mắt hung ác, thầm thề nhất định phải tìm được Vương Tuyên để hắn trả giá bằng máu.
Đoàn Diên Khánh mang Diệp Nhị Nương đến chôn cùng hai ác nhân còn lại.
Hành động của hắn vừa hay bị người khác nhìn thấy.
Vốn dĩ tứ đại ác nhân đã được giang hồ chú ý rất nhiều.
Rất nhiều người đối với tứ đại ác nhân này thực sự là căm ghét đến tận xương tủy.
Diệp Nhị Nương vừa chết lập tức truyền khắp nơi.
Ngay cả nguyên nhân cái chết của nàng cũng bị điều tra rõ ràng.
Trên giang hồ đâu đâu cũng có người nói về chuyện này.
Mấy nhóm người đến tìm Vương Tuyên cũng nghe được.
Tiểu Long Nữ lần đầu tiên ra ngoài lâu như vậy.
Đối với cái gì cũng cảm thấy mới mẻ.
Nàng mỗi ngày đều lui tới giữa các tửu lâu khách điếm.
Tiểu Long Nữ rất thích nghe những người này kể chuyện trên giang hồ.
Cho nên nàng là người đầu tiên biết Vương Tuyên giết Diệp Nhị Nương.
Sau một thời gian du lịch, nàng đã biết những việc mà tứ đại ác nhân đã làm.
Tiểu Long Nữ tính tình đơn thuần rất dễ tin người.
Trong miệng mọi người, tứ đại ác nhân là những kẻ ác ôn tày trời.
Nàng liền tin rằng bốn người là người xấu.
Đối với việc tứ đại ác nhân bị Vương Tuyên giết ba người.
Tiểu Long Nữ chỉ cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Từ đó Vương Tuyên trong lòng Tiểu Long Nữ có thêm một cái mác hành hiệp trượng nghĩa.
Mà Mộc Uyển Thanh nghe được chuyện này.
Nàng đối với Vương Tuyên tâm tư phức tạp.
Ý nghĩ ban đầu của Mộc Uyển Thanh là.
Tìm được Vương Tuyên, nếu hắn không chịu cưới mình thì giết hắn.
Nhưng bây giờ Vương Tuyên không giống như người xấu.
Nàng phát hiện nếu thật sự để mình gặp được Vương Tuyên.
Hình như mình đã không thể xuống tay được nữa rồi.
Bây giờ nàng còn thỉnh thoảng tìm cớ cho Vương Tuyên.
Cho rằng hắn không nhìn rõ mặt mình.
Có lẽ là mình nhìn nhầm rồi.
Mộc Uyển Thanh không biết mình còn có thể kiên trì đi giết Vương Tuyên hay không.
Mà Triệu Mẫn nghe ngóng được tin tức của Vương Tuyên.
Thì lại một lần nữa nghi ngờ quyết định của mình có hữu dụng hay không.
Trước đây nàng cho rằng Vương Tuyên là một người lạnh lùng thức thời, rất khéo léo mà lại có thực lực.
Chỉ khi người khác chọc tới hắn, Vương Tuyên mới ra tay.
Những lúc khác hắn đều lười động đậy.
Nhưng bây giờ hắn lại vô duyên vô cớ giúp một đứa bé báo thù.
Điều này khác với tính cách Vương Tuyên mà nàng suy đoán.
Nàng nghi ngờ Vương Tuyên sợ là sẽ không phản bội võ lâm và hợp tác với bọn họ.
Triệu Mẫn cảm thấy kế hoạch của nàng lại sắp tan thành bọt biển rồi.
Từ Vị Hùng và Khương Nê, Thanh Điểu ba người cũng luôn tìm kiếm tung tích của Vương Tuyên.
Khi ba người nghe ngóng được Vương Tuyên giết Lâm Nhị Nương.
Ba người lần đầu tiên nghi ngờ vết thương của Từ Phong Niên rốt cuộc có phải do Vương Tuyên gây ra hay không.
Từ khi bọn họ luôn thăm dò đủ loại tin tức về Vương Tuyên.
Lúc này Khương Nê đối với Từ Vị Hùng nói: “Nhị tiểu thư, từ những tin tức này xem ra.”
“Cái tên Vương Tuyên này bất kể đối mặt với ai chỉ cần ra tay thì chắc chắn phải chết.”
“Vì sao lại chỉ chém tay và chân của thế tử?”
Khuôn mặt lạnh lùng của Thanh Điểu không chút biểu cảm, không nhìn ra suy nghĩ.
Từ Vị Hùng thì nhíu mày.
“Thế tử của các ngươi nói là Vương Tuyên làm hắn bị thương?”
Khương Nê gật đầu.
Thanh Điểu cũng gật đầu.
“Vậy thì không đúng rồi, thích khách kia là chuyện gì?”
“Trong thư mà Vương phủ gửi cho ta nói là Phong Niên bị thích khách làm bị thương.”
Ba người nhất thời im lặng.
Qua một lúc Thanh Điểu lạnh lùng nói: “Nếu thế tử bảo chúng ta giết Vương Tuyên, chúng ta cứ giết là được, đừng quản những chuyện khác.”
Khương Nê bĩu môi.
Vương Tuyên bên này thì sống rất thoải mái.
Cho dù có thêm người là Hoàng Dung.
Hắn cũng không bao giờ làm khó dễ bản thân.
Vương Tuyên rất ít khi tự mình dùng chân đi đường.
Mấy ngày đầu này ngược lại vẫn luôn đi trên đường.
Đi một đoạn hắn liền dừng lại nghỉ ngơi.
Hoặc là gặp được dược liệu thì đi hái một ít.
Hoàng Dung vẫn luôn đi theo sau hắn.
Nàng sờ sờ cái bụng trống rỗng.
Nhìn Vương Tuyên đang dựa vào gốc cây nghỉ ngơi.
Nàng đối với Vương Tuyên nói:
“Vương Tuyên, con gà mà ngươi cướp của ta trước đây có phải nên đền cho ta rồi không.”
Nghe vậy Vương Tuyên ngẩn ra.
Cô nương này theo mình không phải là vì con gà đó chứ.
Nghĩ đến hắn liền trực tiếp nói ra.
“Ngươi theo ta chính là để ta đền con gà cho ngươi?”
Hoàng Dung hùng hồn nói: “Không phải vì con gà đó, thì còn vì cái gì?”
“Ta một tiểu khất cái không vì miếng ăn thì vì cái gì?”
Vương Tuyên nhìn bộ quần áo chất liệu không tệ trên người nàng.
“Ngươi xác định?”
Hoàng Dung cúi đầu cũng nhìn thấy quần áo của mình.
Trong lòng hoảng hốt, rồi lại trấn định lại.
Nàng lại ngẩng đầu lên cãi lại:
“Đây là quần áo ta xin ăn mà có được, ai quy định tiểu khất cái thì không được yêu cái đẹp!”
Vương Tuyên khoát tay.
“Ngươi thích là được.”
Rồi sau đó hắn lấy ra một cái rương trữ vật.