Chương 149 Giây Sát, Sự Kinh Ngạc Của Hoàng Dung!
Người mẹ vuốt ve khuôn mặt mềm mại của đứa con mình.
Khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Lúc này, cửa đột ngột bị mở ra.
Cánh cửa nặng nề phát ra âm thanh chói tai.
Đứa trẻ trên giường bị đánh thức bởi tiếng động.
Há miệng định khóc.
Người mẹ nhẹ nhàng vỗ về ngực con.
Đứa trẻ lại ngủ yên.
Người mẹ lúc này mới nhíu mày quay lại.
Muốn xem là đứa con nít bất cẩn nào trong nhà?
Nhưng lại thấy một người phụ nữ lạ mặt mặc đồ đỏ.
Chỉ nghe thấy một tiếng thét chói tai.
Trong phòng chỉ còn lại người mẹ nhắm chặt mắt.
Miệng cô vẫn lẩm bẩm gọi con mình.
Mà đứa trẻ trên giường và người phụ nữ áo đỏ đã biến mất.
Người phụ nữ áo đỏ chính là Diệp Nhị Nương.
Bế đứa trẻ đi mất.
Khóe miệng cô ta ngậm ý cười.
Nhẹ nhàng dỗ dành đứa trẻ trong lòng.
Diệp Nhị Nương bỏ đi mấy vết cào trên trán, cũng là một người phụ nữ khá xinh đẹp.
Bây giờ lại dịu dàng dỗ dành đứa trẻ như vậy.
Người không biết còn tưởng cô ta là một người mẹ hiền dịu dàng.
Diệp Nhị Nương vừa bước ra khỏi sân nhỏ của nông gia.
Người nhà đã phát hiện con mình bị người ta bế đi.
Lập tức khóc đến xé tâm liệt phế, người mẹ tỉnh lại cũng đau khổ không muốn sống, khóc đến gan ruột đứt đoạn.
Nếu Diệp Nhị Nương biết chắc còn phải cười một tiếng.
Lúc này cô ta đã rời khỏi nông gia viện rất xa.
Bàn tay bế đứa trẻ của cô ta từ dịu dàng trước đó trở nên dần dần bạo tàn.
Móng tay đỏ tươi đâm sâu vào tã lót.
Diệp Nhị Nương đưa một tay ra.
Khóe miệng vẫn là nụ cười vô hại kia.
Bàn tay của cô ta lại đang hướng về phía khuôn mặt của đứa trẻ trong lòng.
Móng tay nhọn hoắt đỏ tươi từ từ hướng về phía mắt của đứa trẻ mà đâm tới.
Trong mắt Diệp Nhị Nương tràn đầy hưng phấn.
Hoàng Dung chính là lúc này xuất hiện.
Nàng khó tin nhìn động tác của Diệp Nhị Nương.
Không khỏi lớn tiếng kêu lên: “Ngươi đang làm gì vậy?”
Trong giọng nói tràn đầy phẫn nộ.
Kêu xong nàng liền đánh về phía Diệp Nhị Nương.
Muốn cướp lại đứa trẻ trong lòng cô ta.
Lúc này Vương Tuyên đến rồi.
Hắn theo bản đồ hệ thống vừa đuổi tới liền thấy hai người phụ nữ đang đánh nhau náo nhiệt.
Vương Tuyên liền dựa vào một bên cây đại thụ mà ăn dưa.
Hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ trẻ tuổi kia.
Có chút quen thuộc.
Người phụ nữ kia mặc một bộ váy màu vàng nhạt, xinh đẹp tuyệt trần, tuổi còn nhỏ nhưng đã kinh diễm như thiên tiên, một nụ cười một cái nhíu mày dường như đều có thể khiến cho mỹ nhân trên đời ảm đạm thất sắc.
Vương Tuyên hồi lâu mới bừng tỉnh đó là Hoàng Dung trước kia bị hắn cướp một con gà.
Hắn nghiêm túc xem hai người đánh nhau.
Chỉ thấy Hoàng Dung tùy tay nhặt một cây gậy cùng Diệp Nhị Nương đánh nhau.
Võ công của cô không tệ.
Nhưng lại phải cố kỵ đứa trẻ trong tay Diệp Nhị Nương.
Ngược lại Diệp Nhị Nương bản thân võ công cao cường.
Cô ta còn không hề cố kỵ tính mạng của đứa trẻ.
Trực tiếp xách đứa trẻ chắn trước công kích của Hoàng Dung.
Hoàng Dung đánh đến bó tay bó chân.
Trong lúc nhất thời lâm vào khổ chiến.
Hoàng Dung đã bị đánh trúng mấy lần rồi.
Diệp Nhị Nương thừa cơ hướng về phía Hoàng Dung vung ra một chưởng.
Hoàng Dung vội vàng lấy chưởng tương để.
Bị đánh bay ra rất xa.
Ngã xuống đất.
Vừa vặn ngã bên cạnh Vương Tuyên.
Hoàng Dung lúc này mới phát hiện có người đến.
Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Vương Tuyên.
Hoàng Dung đuổi theo Vương Tuyên lâu như vậy.
Đã sớm đối với tướng mạo của hắn vô cùng quen thuộc.
Nàng kinh hô: “Là ngươi!”
Hoàng Dung vội vàng bò dậy.
“Mau cứu đứa trẻ kia.”
“Đó là do bà già kia cướp.”
Diệp Nhị Nương thấy vậy trên dưới đánh giá Vương Tuyên một cái.
Sự khinh thị trong đáy mắt dường như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt.
“Chỉ có thế này thôi sao?”
“Chỉ có cái loại mặt trắng nhỏ này cũng dám cùng Diệp Nhị Nương ta đánh nhau sao?”
Vương Tuyên lúc này cũng nhìn ra.
Người phụ nữ áo đỏ này chính là người trước kia giết Nhạc Lão Tam đã gặp qua.
Bất quá Diệp Nhị Nương lại chưa từng gặp Vương Tuyên.
Vương Tuyên liếc mắt nhìn Diệp Nhị Nương.
“Lúc Nhạc Lão Tam chết ngươi cũng ở đó đi!”
“Hắn ta ta có thể giết, ngươi! Ta vì sao lại không giết được?”
Diệp Nhị Nương nghe vậy sắc mặt trắng bệch.
“Ngươi… ngươi… là Vương Tuyên?”
“Vậy ngươi cảm thấy ta sẽ là ai?”
Diệp Nhị Nương trong lòng run lên, mồ hôi lạnh đều chảy xuống.
Cô ta đánh không lại thiếu niên này rồi.
Xem ra chỉ có một con đường có thể đi.
Đó chính là chạy trốn.
Diệp Nhị Nương chậm rãi bình tĩnh lại.
Cô ta nhìn về phía đứa trẻ trong lòng.
Ánh mắt Diệp Nhị Nương đỏ lên.
Cô ta đột nhiên phát điên xé rách đứa trẻ.
Đứa trẻ lập tức khóc thành tiếng, dường như vô cùng đau đớn.
Vương Tuyên và Hoàng Dung bị động tác đột ngột của Diệp Nhị Nương làm cho giật mình.
Hai người vừa muốn đi cứu.
Diệp Nhị Nương đã bóp lấy cổ đứa trẻ vặn một cái.
Rồi thuận tay vung đứa trẻ về phía Vương Tuyên.
Vương Tuyên đành phải nhẹ nhàng đỡ lấy đứa trẻ.
Phát hiện trên người đứa trẻ toàn là vết bầm tím, đã không còn hơi thở.
Mà Diệp Nhị Nương xoay người liền bỏ chạy.
Vương Tuyên không quản cô ta mà trước tiên đem đứa trẻ an trí tốt.
Diệp Nhị Nương liều mạng chạy.
Hoàng Dung lo lắng nhìn Vương Tuyên.
“Vương Tuyên, người phụ nữ độc ác kia muốn chạy rồi.”
Vương Tuyên chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn phương hướng Diệp Nhị Nương bỏ chạy.
Hắn đứng dậy.
Rút thanh kiếm sau lưng ra.
“Vượng Tài đến lượt ngươi rồi.”
“Để cho Diệp Nhị Nương này nếm thử kỹ năng mới của ngươi.”
“Được thôi chủ nhân, ngươi cứ nhìn đi.”
Vương Tuyên ngón tay vừa động.
Vương Quyền kiếm hóa thành hàng ngàn mảnh nhỏ hướng về phía Diệp Nhị Nương đuổi theo.
Những mảnh nhỏ này phát ra những điểm sáng màu xanh lam.
Hình thái khác nhau, nhưng mỗi cái đều có sức sát thương cực mạnh.
Chỉ thấy những mảnh nhỏ phát sáng này với tốc độ cực nhanh hướng về phía Diệp Nhị Nương tập kích.
Diệp Nhị Nương còn đang chạy trốn cả người trong nháy mắt đã bị mảnh vỡ bao phủ.
Cô ta phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
Diệp Nhị Nương trong khoảnh khắc này dường như nhìn thấy tiếng khóc của những đứa trẻ mà cô ta đã tàn sát trước đó.
Lại dường như nhìn thấy con trai của mình đang kêu gọi cô ta.
Cô ta đưa tay ra muốn kéo con mình trở lại.
Lại là một khoảnh khắc.
Những mảnh vỡ này trực tiếp xuyên qua cơ thể Diệp Nhị Nương ngưng tụ thành một đoàn rồi bay trở về.
Mà toàn thân xương thịt của Diệp Nhị Nương đã hoàn toàn vỡ vụn.
Đã không còn bất kỳ một mảnh xương nào có thể chống đỡ cô ta đứng thẳng người.
Cô ta như một bãi bùn nhão ngã xuống, chất thành một đống.
Hoàng Dung con ngươi co rụt lại.
Thanh kiếm này cũng quá biến thái đi!
Chỉ thiếu chút nữa là đem người ta băm thành thịt vụn rồi.
Không đúng Diệp Nhị Nương đã thành thịt vụn rồi.
Nàng theo bản năng cách Vương Tuyên xa một chút.
Vương Tuyên cũng có chút mộng bức.
Công kích này sao lại mạnh như vậy.
Giống như là cho người ta lưu lại toàn thây, lại giống như là không lưu lại.
Vượng Tài còn đang ở một bên tự mình say sưa.
“Chủ nhân, chiêu này của ta tuyệt vời!”
“Đơn giản chính là vô địch rồi!”
Vương Tuyên đã không thể nhìn thẳng vào Vượng Tài rồi.
Trực tiếp đem nó nhét vào trong túi thơm.
“Vượng Tài ngươi vào trong chơi một lát đi, có việc ta sẽ gọi ngươi.”
Vượng Tài đành phải ngoan ngoãn ở trong túi thơm.
Ngay lúc này tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Chúc mừng ký chủ ăn dưa thành công, đạt được phần thưởng thẻ lĩnh ngộ kiếm đạo một tấm!”
Vương Tuyên và Hoàng Dung hai người tìm một chỗ đem đứa bé chôn cất.
Hai người chỉ là vì đứa bé nhỏ xíu mà tiếc hận.
Đứa trẻ nhỏ như vậy đã chết rồi.
Mắt cũng mới mở ra không lâu.
Bất quá thế giới này chính là tàn khốc như vậy.
Sinh mệnh là yếu ớt.
Cũng là kiên cường.
Trên đời chỗ nào cũng có bóng tối, chỗ nào cũng có nơi mặt trời không chiếu tới.
Người không có thực lực, rất nhiều lúc hắn ngay cả những ngày tháng an ổn cũng không làm được.
Thiên tai nhân họa tùy thời có thể lấy mạng của hắn.