Chương 497: Hoàng Đài Qua Từ
Lời này của Lý Thục, thoạt nghe như muốn tô đậm sự hy sinh tráng liệt của Bộc Cố Phu. Thế nhưng, lọt vào tai Lý Hanh và Trương Đinh, lại mang hàm ý khẳng định chắc nịch rằng Tiết Bạch không hề ở Cửu Thành Cung. Hay nói trắng ra, Lý Thục cho rằng Lý Đàm rất có thể đang hoang báo quân tình.
Trong đáy mắt Trương Đinh chợt thoáng qua một nét cười khó ai nhận thấy.
Lý Hanh lại toan tính rằng, không loại trừ khả năng Tiết Bạch đã bố trí ba ngàn nghi binh, còn bản thân thì dẫn một toán quân nhỏ đi đường vòng, liền quyết định phái người đến chi viện.
Chuyến đi này còn một việc quan trọng hơn là xác minh hư thực về tin tức của Lý Đàm, nhân tuyển bắt buộc phải là tâm phúc mà y có thể tin cẩn. Suy đi tính lại, cuối cùng Lý Hanh chọn Ngư Triều Ân.
Ngư Triều Ân từ sớm đã thân thiết với Đông Cung, sau biến cố Trần Thương thì đi theo Lý Hanh, về sau lại thay y đi sứ Thục quận, rước về quốc bảo cùng sự thừa nhận của Lý Long Cơ, có thể nói là trung thành tận tụy, dĩ nhiên đáng để tin dùng.
“Đến Cửu Thành Cung, nếu gặp Tiết nghịch, lập tức phái khoái mã hỏa tốc về báo. Nếu chưa gặp địch, phải tra rõ nguyên do sự việc.”
“Nô tài lĩnh chỉ.” Ngư Triều Ân vừa nghe đã thấu tâm can chủ thượng đang có điều nghi kỵ, bằng không chẳng cần phải thêm nửa câu sau.
Đợi khi hắn chuẩn bị rời khỏi hành cung, lại có một cung nhân vội vã đến ngăn lại, bí mật dẫn hắn đi gặp Trương Đinh.
Trương Đinh trước đây từng có ý định liên thủ với Lý Đàm để đối phó Lý Thục, nàng sai Lý Phụ Quốc đi thăm dò khẩu phong, kết quả Lý Phụ Quốc trở về bẩm báo: “Kiến Ninh Vương không những mắng nhiếc chúng ta thậm tệ, mà còn đòi cáo trạng trước mặt Bệ hạ.”
Đã đến nước này, nàng nghĩ đằng nào sớm muộn gì cũng phải trừ khử cả Lý Thục lẫn Lý Đàm, chi bằng nhân cơ hội này diệt bớt một cái gai trong mắt, liền căn dặn Ngư Triều Ân: “Tiết nghịch nếu chưa công kích Cửu Thành Cung, việc Kiến Ninh Vương truyền tin giả là rất đáng ngờ; còn nếu Tiết nghịch thực sự đã đến, vậy Kiến Ninh Vương làm sao dự liệu trước được? Việc này ngươi cũng cần phải tra cho rõ.”
Ngư Triều Ân hiểu ý, vội vàng ứng thuận.
Nào ngờ, hôm ấy lại còn có người chặn đường hắn, chính là Lý Thục và Lý Bí. Hai người dường như đã liệu trước, đứng đợi sẵn ở cửa Bắc thành. Lý Thục vừa thấy Ngư Triều Ân liền chất vấn: “Trước khi xuất cung, ngươi đã gặp những ai?”
“Nô tài dĩ nhiên là gặp Bệ hạ.”
Lý Thục sắc mặt nghiêm nghị, nói: “Đừng tưởng ta không biết, ngươi nếu dám trợ Trụ vi ngược, hại huynh đệ ta, thì đừng trách ta không dung tha.”
Ngư Triều Ân bất đắc dĩ, đành phải đáp: “Điện hạ hiểu lầm rồi, nô tài tuyệt không có tâm đó, nhất định sẽ bẩm báo đúng sự thật những gì mắt thấy tai nghe tại Cửu Thành Cung cho Bệ hạ.”
Đợi hắn thề thốt xong mới thoát thân được, liền đi ra doanh trại ngoại thành lĩnh binh. Nhìn theo bóng lưng hắn, Lý Thục quay sang Lý Bí, cảm thán: “May nhờ Tiên sinh liệu việc như thần, nhìn thấu quỷ kế của độc phụ kia.”
Lý Bí nói: “Phòng được nhất thời, sao phòng được một đời.”
“Đại cục làm trọng.” Lý Thục đáp, “Đợi thu phục được nhị kinh rồi bắt tay đối phó với độc phụ kia cũng chưa muộn.”
~~
Hai ngày sau, Ngư Triều Ân phi ngựa dẫn người đến Cửu Thành Cung, trèo lên cao quan sát, quả nhiên phía Đông thành có dấu vết vừa trải qua ác chiến, bên ngoài thành cũng có doanh trại của địch quân.
Doanh trại không lớn, có thể thấy cờ xí dựng trước doanh, nhưng tuyệt nhiên không thấy nhân mã xuất nhập.
“Tiết Bạch đã ba ngày không công thành.” Lý Đàm nói: “Ta suy đoán, hắn đã đi đường vòng rồi.”
Ngư Triều Ân hỏi: “Kiến Ninh Vương đã phái binh đi thăm dò chưa?”
Lý Đàm đáp: “Trước đó Cửu Thành Cung binh lực mỏng manh, ta sợ trúng kế nên không dám mạo muội xuất thành. Nay viện quân đã tới, lẽ đương nhiên phải đi thám thính một phen.”
Do đó, bọn hắn phái thám mã tiến về phía doanh trại nhỏ bé kia.
Từ trên đầu thành nhìn xuống, có thể thấy mấy thám mã ban đầu chỉ dám đứng từ xa quan sát doanh trại, sau đó dần dần tiến lại gần, bắn tên vào trong, thậm chí nhảy qua hào sâu, vòng qua hàng rào cự mã. Một lát sau, có hơn hai mươi kỵ binh của Tiết nghịch mang theo cờ xí từ phía Đông bỏ chạy.
“Xem ra, là một hư doanh rồi.” Ngư Triều Ân cảm thán.
Lý Đàm nhíu mày nói: “Tiết Bạch đi đường vòng rồi, việc này cần mau chóng bẩm báo Phụ hoàng, để Phượng Tường sớm lo liệu chuẩn bị.”
Ngư Triều Ân ánh mắt lộ vẻ toan tính, hỏi: “Bệ hạ đã phái tướng tới thủ Cửu Thành Cung, nô tài thỉnh cầu Kiến Ninh Vương đích thân về bẩm báo Bệ hạ, thấy thế nào?”
Cửu Thành Cung tường cao hào sâu, chỉ cần binh lực đầy đủ, Lý Đàm hoàn toàn yên tâm, so ra hắn càng lo lắng cho Phượng Tường hơn, liền ưng thuận. Hơn nữa hắn hành sự xưa nay sấm rền gió cuốn, ngay hôm đó liền điểm tề nhân mã, một đường phi như bay, ngay trong đêm đã về tới dưới thành Phượng Tường.
Thủ quân trong thành dĩ nhiên sẽ không mở cửa cho bọn hắn vào, Ngư Triều Ân đành phải cùng Lý Đàm ngủ ngoài trời một đêm, chịu đủ nỗi khổ sở bị muỗi đốt côn trùng cắn.
Khó khăn lắm mới đợi được đến hừng đông, bọn hắn vào cận kiến Lý Hanh, bẩm rõ những gì gặp phải ở Cửu Thành Cung.
“Xem ra là một phen hư kinh rồi.” Lý Hanh mấy ngày nay cũng vì lo nghĩ chuyện này mà ngủ không yên, thần thái lộ rõ vẻ mệt mỏi, nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Lý Đàm nhắc nhở: “Dã tâm đánh úp Phượng Tường của Tiết Bạch vẫn chưa chết, hoặc giả có khả năng hắn đi đường vòng để tấn công.”
“Trẫm đã biết trước rồi, hắn còn đánh úp thế nào được?” Lý Hanh giọng điệu bình thản, nói: “Lần này đa tạ ngươi đã cảnh giác, về dưỡng thương đi.”
Lý Đàm quả thực bị thương không nhẹ, được phụ thân quan tâm, liền tạ ơn cáo lui.
Đợi hắn rời đi rồi, Lý Hanh mới hỏi: “Sự tình Cửu Thành Cung hư thực ra sao?”
Ngư Triều Ân vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói: “Nô tài to gan tiến ngôn, khẩn cầu Bệ hạ xá tội.”
“Nói, Trẫm không trách ngươi.”
“Theo nô tài thấy, Kiến Ninh Vương dường như đang báo cáo sai quân tình, binh doanh của Tiết nghịch ngoài thành thực chất là giả. Vương gia e là muốn Bệ hạ phái thêm binh mã để ngài ấy thống lĩnh, nào ngờ, Bệ hạ lại phái lão nô đi, không thể nghe ngài ấy hiệu lệnh.”
Lý Hanh bỗng nhiên đứng phắt dậy, đi đi lại lại hai bước, hỏi: “Vết thương trên người Tam lang chẳng lẽ cũng là giả sao?”
Ngư Triều Ân đáp: “Nếu Kiến Ninh Vương mang thương tích trong người, sao có thể cưỡi khoái mã xóc nảy chạy về mà sắc mặt không chút đổi thay?”
Về dã tâm của Lý Đàm, đây không phải lần đầu Lý Hanh nghe nói đến, trong mắt lập tức hiện lên vẻ nghi kỵ, quay sang Lý Phụ Quốc, hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”
Lý Phụ Quốc khom người bẩm: “Nô tài chợt nhớ lại, năm xưa Thái thượng hoàng lầm tin gian nịnh, lập riêng Khánh Vương làm người kế vị, Kiến Ninh Vương liền chạy sang đầu nhập dưới trướng Khánh Vương.”
Chỉ một câu nói, sắc mặt Lý Hanh trong nháy mắt sa sầm xuống. Y cảm thấy Lý Đàm ngay cả chút tình phụ tử cũng chẳng màng, thì còn chuyện gì là không làm được.
“Hai kinh chưa phục, quốc sự chưa yên, Trẫm đang sứt đầu mẻ trán, vào lúc này mà nó còn chỉ lo tranh quyền đoạt thế, không màng đại cục.”
Lý Phụ Quốc cảm thấy bầu không khí đã chín muồi, vội vàng làm ra vẻ hoảng sợ, lại bồi thêm: “Bệ hạ bớt giận, Kiến Ninh Vương văn võ song toàn, tài năng kiệt xuất, muốn dốc sức nhiều hơn cho xã tắc âu cũng là thường tình.”
“Ngươi không cần thay nó che giấu.” Lý Hanh nói: “Trẫm biết, nó xưa nay tâm cao khí ngạo, muốn tranh ngôi Thái tử.”
Ngư Triều Ân nghe vậy, liền thưa: “Nô tài có một chủ ý.”
“Nói.”
“Bệ hạ sao không sớm lập quốc bản để an lòng người? Quảng Bình Vương trở thành Thái tử, tâm tư của Kiến Ninh Vương cũng sẽ nhạt đi.”
Lý Hanh lắc đầu: “Việc này Trẫm đã sớm thương nghị với Lý tiên sinh, y khuyên Trẫm sau khi thu phục nhị kinh, đón Thái thượng hoàng về rồi hãy thỉnh Thái thượng hoàng định đoạt, mới trọn đạo làm con.”
Ngư Triều Ân bẩm: “Tình thế có biến, Bệ hạ sao không hỏi lại Lý tiên sinh?”
Lý Phụ Quốc nghe vậy, liền liếc nhìn Ngư Triều Ân một cái, nhưng không nói gì.
Lý Hanh thấy có lý, lại triệu Lý Bí đến hỏi.
Vấn đề này sau khi xưng đế ở Linh Vũ, Lý Bí đã giải đáp cho Lý Hanh một lần rồi. Lần này nghe lại, Lý Bí lập tức nhận ra có kẻ muốn hại mình, vội vàng thi lễ nói: “Thần vẫn cho rằng việc này tạm thời không thể, mà Bệ hạ năm lần bảy lượt hỏi đến, ắt là có kẻ muốn ly gián thần và Quảng Bình Vương. Thần thỉnh cầu Bệ hạ phái người hỏi Quảng Bình Vương, ngài ấy tất sẽ lấy việc thu phục nhị kinh làm đầu, lấy thanh danh của Bệ hạ làm trọng, kiên quyết từ vị.”
Lý Hanh đành phải phái người ra khỏi thành hỏi Lý Thục đang thống binh kháng địch. Quả nhiên như lời Lý Bí, Lý Thục kiên quyết không chịu nhận ngôi Thái tử vào lúc này.
Đem ra so sánh, vị trưởng tử này quả thực trầm ổn hiếu thuận hơn nhiều, còn hành vi của tam tử Lý Đàm thực khiến người không yên lòng.
Lý Hanh liền sai Lý Phụ Quốc và Ngư Triều Ân đi thẩm vấn sĩ tốt mà Lý Đàm mang về từ Cửu Thành Cung, xem rốt cuộc trận chiến ở đó là thế nào…
Qua chuyện này, Lý Bí dự cảm được giông tố sắp đến, không dám can thiệp quá nhiều vào chuyện nhà của Lý Hanh nữa.
Hai ngày sau đó y bận rộn với thực vụ, Lý Đàm đến tìm y hai lần, y đều tránh mặt không gặp. Bởi y biết rõ một khi gặp mặt, ngược lại sẽ rước họa cho cả hai.
Đến lần thứ hai, Lý Bí buộc phải nói nhỏ nhắc nhở người tới báo rằng: “Lúc này Kiến Ninh Vương không nên tới đây, khuyên ngài ấy an tâm dưỡng thương, tuyệt đối đừng đi lại nhiều.”
“Kiến Ninh Vương thực có chuyện quan trọng muốn thương lượng với Tiên sinh…”
Đang nói dở thì thám mã chạy tới, ngữ tốc cực nhanh bẩm báo: “Tin tức từ Trần Thương, kỵ binh Hồi Hột đã đánh lui bộ hạ của Điền Thừa Tự, rất nhanh sẽ hồi sư. Quảng Bình Vương mời Tiên sinh tới nghị quân.”
Lý Bí gật đầu, lập tức trở về Nguyên soái phủ, cùng Lý Thục, Bộc Cố Hoài Ân và các tướng lĩnh thương nghị chuyện đánh lui địch.
Mọi người bàn bạc thỏa đáng, định thời gian chủ động xuất kích là hai ngày sau, đồng thời phái khoái mã liên lạc với Diệp Hộ thái tử, hẹn sau khi hồi sư sẽ tấn công thẳng vào hậu trận của Tiết nghịch. Đến lúc đó đánh lui ba ngàn tinh kỵ bên ngoài thành, chẳng bao lâu nữa Quách Tử Nghi ắt sẽ có tiến triển ở Hà Đông, Hà Nam; Trường An không cầm cự nổi, đại cục ắt định.
Về phần đạo phản quân công kích Cửu Thành Cung như lời Lý Đàm, Lý Thục đã phái thám mã đi dò la nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy tăm hơi. Nếu không phải Lý Đàm nói dối, thì chính là có một toán binh mã nhỏ đến tấn công thăm dò rồi lại rút lui. Tóm lại, bên này đã có phòng bị, sẽ không đến mức bị đánh úp.
Đêm xuống, Lý Bí mới bước ra khỏi Nguyên soái phủ, nhìn Lý Thục anh tư tuấn kiệt phi thân lên ngựa, dẫn quân rời đi, trong ánh mắt lộ ra vẻ hân hoan vui mừng.
“Lý Tiên sinh!”
Bỗng có người thở hồng hộc chạy tới, quỳ sụp xuống nói: “Cầu xin Tiên sinh cứu Kiến Ninh Vương với!”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Bệ hạ… Bệ hạ muốn ban chết cho Kiến Ninh Vương.”
Lý Bí kinh hãi tột độ, vội vàng chạy về hướng hành cung. Y xưa nay vốn tiên phong đạo cốt, phong thái ung dung, hôm nay chạy quá gấp, ngã dúi dụi hai lần, nhưng cũng chẳng màng đến bụi đất dính trên người, hốt hoảng lao đến hành cung, móc ra tín lệnh đi thẳng vào trong. Cũng chỉ có y mới có đặc quyền gặp Lý Hanh bất cứ lúc nào.
Phía trước, cuối cùng cũng thấy bóng dáng anh đĩnh của Lý Đàm đang quỳ trước đại điện, tay bưng một bầu rượu, xung quanh là một đám cấm vệ đứng vây quanh.
“Kiến Ninh Vương!”
Lý Bí lớn tiếng hô lên ngăn cản, đám cấm vệ vội lao đến chặn y lại.
Lý Đàm không quay đầu nhìn, chỉ ngẩng cao đầu, nâng bầu rượu lên, dốc thứ rượu độc địa ấy vào trong cổ họng. Dưới ánh lửa, có thể thấy yết hầu hắn chuyển động lên xuống, cú uống hào sảng này sao mà bi tráng.
“Kiến Ninh Vương!”
Lý Bí trừng lớn mắt, trân trối nhìn cảnh tượng đó. Thông minh như y, cũng chưa từng liệu được rằng khi quyền lực của mình đã vượt qua Tể tướng, mà vẫn phải chứng kiến cảnh hoàng thất phụ tử tương tàn.
“Buông ra! Ta muốn gặp Bệ hạ!”
Y dốc sức vùng thoát khỏi sự ngăn cản của cấm vệ, bọn họ cũng không dám thực sự làm y bị thương, đành để y lao tới bên cạnh Lý Đàm.
Lý Bí biết y thuật, nhấc bầu rượu lên ngửi, dùng ngón tay chấm chút rượu còn sót lại nếm thử xem là loại độc dược nào. Lý Đàm đang hấp hối lại kéo kéo áo y, nói: “Đừng kháng chỉ…”
“Đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta sẽ khuyên Bệ hạ hồi tâm chuyển ý.”
“Đây là túc mệnh… của Lý thị chúng ta, tránh không khỏi đâu.” Sắc mặt Lý Đàm dần chuyển sang màu xanh mét, khóe miệng lại nở một nụ cười giải thoát, lẩm bẩm: “Xin Tiên sinh khuyên Bệ hạ, không được ỷ lại hoạn quan, không được vọng tin đàn bà, không được khinh thị Hồi Hột, Thổ Phồn…”
(*Túc mệnh: chỉ một loại vận mệnh đã được định sẵn từ trước khi ta sinh ra, không thể thay đổi, không thể né tránh. Nó thường mang sắc thái tâm linh hoặc triết học hơn là từ “vận mệnh” thông thường.)
Hắn đã bắt đầu không còn tỉnh táo, thân hình vốn cường tráng vì đau đớn mà co giật, giãy giụa trên mặt đất hai cái.
Dạ dày quặn thắt dữ dội khiến đầu hắn đầy mồ hôi lạnh, ngửa mặt lên trời thét lên đau đớn, sau đó bi thương dâng trào, khóc lớn: “Thương thiên khả giám! Thương thiên khả giám…”
Tiếng khóc bi thương đột ngột im bặt.
Lý Bí run rẩy vươn tay ra, đặt dưới mũi Lý Đàm, phát hiện đã không còn hơi thở.
Y không dám tin Lý Đàm lại chết một cách đột ngột như vậy, cứ thế chết lặng tại chỗ. Hồi lâu sau mới đứng dậy, lảo đảo vài bước đi cầu kiến Lý Hanh.
~~
“Trẫm chẳng lẽ không đau lòng sao?”
Lý Hanh tóc tai bù xù, lưng còng xuống, bộ dạng vô cùng suy sụp ngồi đó, lẩm bẩm: “Hổ dữ còn không ăn thịt con, Trẫm lại buộc phải giết con trai mình, chẳng lẽ trong lòng Trẫm không thống khổ sao?”
Lý Bí nói: “Xưa nay cha con nghi kỵ nhau, thường dẫn đến họa mất nước tan nhà, Bệ hạ sao không triệu thần đến thương nghị?”
Nói được một nửa, y biết mình lỡ lời, liền dừng lại, nói: “Thần không biết Kiến Ninh Vương phạm phải tội gì, có lẽ là bị oan uổng.”
Lý Hanh xua tay, nói: “Nó lập cho Trẫm không ít công lao, nhưng lại không được cầm quân, trong lòng sinh nỗi bất bình, Tiên sinh tự xem đi… Chứng cứ xác thực, Trẫm vì xã tắc đại kế, dù lòng đau như cắt cũng chỉ có thể giết nó.”
Đó là cung trạng của những cấm vệ theo Lý Đàm trấn thủ Cửu Thành Cung. Lý Bí chỉ xem vài dòng, sắc mặt đã đại biến.
Theo lời khai, từ sau khi chạy khỏi Trường An, Lý Đàm thống lĩnh cấm vệ, mỗi lần giao chiến đều thân tiên sĩ tốt, uy vọng trong quân rất cao, cho rằng chỉ cần báo cáo sai quân tình là có thể xin được binh mã. Còn về số thuốc nổ đánh sập tường thành, là Lý Đàm có được khi xưa đầu kháo Khánh Vương, hắn còn thường xuyên phái tâm phúc Cao Tiểu Nghệ vào trong “doanh trại địch” truyền tin. Cuối cùng nói Lý Đàm định nuôi một đội tư binh, giả làm phản quân đánh vòng ra sau, kích sát Lý Thục.
“Việc này chắc chắn là có kẻ hãm hại Kiến Ninh Vương.” Lý Bí đốc định đạo, “Quảng Bình Vương và Kiến Ninh Vương huynh đệ xưa nay hòa thuận thân thiết, những điều trong cung trạng này, tuyệt đối không thể xảy ra.”
Y nhớ lại khi bản thân nhận ra có kẻ dâng sàm ngôn, lại chỉ lo giữ mình, không ngờ cuối cùng lại hại đến Lý Đàm, trong lòng không khỏi hối hận khôn nguôi.
“Tiên sinh không cần nói nữa, tính tình nó xưa nay phiến diện cực đoan, trước mặt Trẫm đánh người không phải lần một lần hai. Là Trẫm lơ là quản giáo, mới dẫn đến đại họa này.” Lý Hanh vốn đang đau thương, nước mắt tuôn rơi: “Việc này đã xong rồi, hãy lo đại cục trước mắt đi.”
“Thần thuở nhỏ từng nghe một bài《Hoàng Đài Qua Từ》 Bệ hạ đã từng nghe chưa?” Lý Bí trầm giọng ngâm: “Chủng qua Hoàng Đài hạ, qua thục tử ly ly. Nhất trích sử qua hảo, tái trích lệnh qua hy. Tam trích do thượng khả, tứ trích bão man quy.”
(“Dưới giàn dưa hấu vàng tươi, Trái sai nặng trĩu thân thời khổ đau. Hái lần đầu, dưa thêm mau, Hái lần thứ nhị, thưa màu lá xanh. Lần ba còn tạm cam đành, Lần tư hái sạch, lìa cành còn chi.”)
Đây là thơ của Chương Hoài thái tử Lý Hiền. Lý Hiền là con thứ của Cao Tông và Võ Tắc Thiên, cuối cùng bị ép phải tự sát. Bài thơ này lấy việc hái dưa để ví von chuyện cốt nhục tương tàn, châm biếm chính là Võ Tắc Thiên.
Hàm ý của Lý Bí rất rõ ràng, lo lắng bên cạnh Lý Hanh sẽ lại xuất hiện một Võ Tắc Thiên nữa.
~~
“Ta với độc phụ kia không đội trời chung!”
Lý Thục biết tin huynh đệ mình bị hại chết, như sét đánh ngang tai, thất thần hồi lâu, sau đó bi thống vạn phần, thậm chí thất thái, một mực đòi giết Trương Đinh.
“Thận ngôn.” Lý Bí khuyên: “Vào thời điểm này, vẫn nên lấy chiến sự làm trọng, hành động lỗ mãng ngược lại sẽ để Trương thục phi tìm được cơ hội dâng sàm ngôn với Bệ hạ. Trước tiên hãy thu phục nhị kinh, đón Thái thượng hoàng về đã.”
Lý Thục đau đớn khôn cùng, chỉ biết ngậm ngùi ứng thuận.
Điều khiến hắn đau lòng hơn là, mất đi cốt nhục chí thân, hắn lại vẫn phải bận rộn với chiến sự, không thể đích thân đi giải oan cho Lý Đàm.
“Tiên sinh, đều là lỗi của ta.” Lý Thục hổ thẹn nói, “Tiên sinh rõ ràng đã nhắc nhở ta, Ngư Triều Ân e sẽ bị độc phụ kia lợi dụng, ta lại không coi trọng, cứ tưởng dọa hắn vài câu là đủ.”
“Người chết cũng đã chết rồi.” Lý Bí nói: “Trước mắt quan trọng hơn là bảo vệ ngươi chu toàn, tránh để Trương thục phi hãm hại.”
~~
Trương Đinh nghe tin Lý Đàm đã chết, có chút tiếc nuối, thở dài một tiếng.
“Kẻ không thức thời.” Nàng bình phẩm, “Vốn còn định liên thủ với hắn.”
Từ góc độ lợi ích của nàng, Lý Đàm chết hay sống ý nghĩa không lớn, hiện tại kẻ nàng kiêng kỵ nhất vẫn là Lý Thục và Lý Bí.
Lý Bí ngoài mặt tỏ ra công tâm, vừa ngăn cản nàng làm Hoàng hậu, cũng ngăn cản Lý Thục làm Thái tử. Nhưng về lại Trường An, ngôi Thái tử của Lý Thục là chắc chắn, còn ngôi Hoàng hậu của nàng thì chưa hẳn. Nếu bây giờ sách lập, con trai nàng sẽ là đích tử, Lý Thục cũng có khả năng tử trận sa trường.
Lý Phụ Quốc phụng mệnh Lý Hanh đến báo tin cho Trương Đinh, kết quả lại bàn bạc với nàng, thấp giọng nói: “Cái chết của Lý Đàm là số kiếp đã định, nhưng vì việc này, Lý Bí đã đọc Hoàng Đài Qua Từ trước mặt Bệ hạ.”
“Đây là nhắm vào ta.” Trong mắt Trương Đinh lộ ra hung quang, “Sớm muộn gì cũng phải trừ khử hắn.”
Sau đó, nàng có chút nghi hoặc liếc nhìn Lý Phụ Quốc, hỏi: “Tại sao nói Lý Đàm đằng nào cũng phải chết? Ta rõ ràng là lâm thời nảy ý định đối phó hắn mà.”
Lý Phụ Quốc hơi sững sờ, đáp: “Trước đây, hắn từng đi nương nhờ Khánh Vương, trong lòng Bệ hạ sớm đã có hiềm khích.”
Trương Đinh gật đầu, đôi mày lại nhíu chặt, tiếp tục suy tính cách đối phó với kẻ địch thực sự quan trọng, kết quả lại phát hiện, sau chuyện này mọi sự càng khó khăn hơn.
~~
Ngày hôm sau, khi Lý Phụ Quốc đi lo liệu tang sự cho Lý Đàm lại gặp Ngư Triều Ân, ánh mắt hai người chạm nhau, khẽ gật đầu.
“Mọi chuyện nơi này phiền ngươi làm thay vậy.”
“Lý công khách khí rồi.”
Lý Phụ Quốc gật đầu, khí độ so với ngày thường càng thêm vài phần uy nghiêm. Hắn bước vào linh đường, thấy Tiểu Nga Tử đang khoác áo gai quỳ sau quan tài khóc lóc thảm thiết, liền bước tới nắm lấy tay nàng, nói: “Đi theo ta.”
“Cẩu Nhi ca… hu hu hu… Lang quân mất rồi…”
“Phải.” Lý Phụ Quốc nói: “Nhưng ta khác xưa rồi, bây giờ ta có thể bảo vệ ngươi, chăm sóc cho ngươi.”
Hắn cố nặn ra vẻ bi thương, nhưng ý cười và sự khao khát trong ánh mắt lại không sao che giấu được.
“Bệ hạ nói sẽ ban cả đất Hợp Dương cho ta làm phong địa, cái thôn Mã Cương nhỏ bé của chúng ta đương nhiên cũng nằm trong đó. Sau này ta đưa ngươi về, tất cả mọi người đều sẽ ngưỡng mộ ngươi, ngươi có biết ta làm quan to đến mức nào không?”
Tiểu Nga Tử chỉ biết khóc.
Lý Phụ Quốc liền có chút không vui. Thời gian của hắn rất gấp, còn bao nhiêu việc quan trọng liên quan đến xã tắc Đại Đường đang đợi hắn làm cho Bệ hạ. Vậy mà nàng chỉ biết khóc lóc vì kẻ khác, làm lỡ việc.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau có người vội vã chạy tới, mời hắn sớm về hành cung.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Có tướng lĩnh An Tây quân phái người tới, nói có tặc quân đã đến dưới thành An Định, muốn cắt đứt lương đạo Phượng Tường, một đội xe quân nhu sắp vào thành suýt nữa bị cướp.”
Lý Phụ Quốc nghe vậy kinh ngạc. Lần này thu phục Trường An, Lý Hanh không bổ nhiệm Phong Thường Thanh làm chủ tướng, mà lệnh cho ông ta đảm bảo thông suốt tuyến lương thảo phía sau. Nay người của Phong Thường Thanh tới, chẳng phải nói Tiết Bạch có khả năng đã vòng ra phía sau phủ Phượng Tường rồi sao?
Chẳng lẽ quân tình Lý Đàm báo lại là thật?
Hắn vội về hành cung, bèn kéo tay Tiểu Nga Tử, nói: “Đừng khóc nữa, đi theo ta.”
“Muội muốn ở bên Lang quân!” Tiểu Nga Tử không chịu đi, giãy giụa khóc nói: “Cẩu Nhi ca… huynh làm muội đau…”
Nghe được hai tiếng “Cẩu Nhi” bao gồm cả tên tín sứ truyền tin kia đều sững sờ, nhìn về phía Lý Phụ Quốc.
“Đừng gọi ta là Cẩu Nhi ca.” Lý Phụ Quốc nhỏ giọng nói.
Tiểu Nga Tử nào có để tâm, lại lao bổ vào quan tài Lý Đàm.
Lúc này từ xa vọng lại tiếng tù và, đó là Lý Thục đang thống lĩnh binh mã xuất phát, chủ động xuất kích phản quân. Đủ thấy Tây Kinh Phượng Tường bận rộn đến mức nào.
Lý Phụ Quốc rốt cuộc không lo được cho Tiểu Nga Tử nữa, phân phó hai tên tâm phúc đưa nàng đến chỗ an toàn, còn mình thì đi tới khẽ thương nghị với Ngư Triều Ân vài câu.
Sau lưng hắn, Tiểu Nga Tử khóc lóc ầm ĩ quyết không dời bước theo tâm phúc của hắn. Hắn nghe mà nhíu mày, dẫn Ngư Triều Ân đi thêm vài bước về phía trước, nói: “Bảo là giả, nay lại vòng ra phía sau, biết giải thích với Bệ hạ thế nào đây?”
“Chưa chắc đã là cùng một toán binh mã.” Ngư Triều Ân nói, “Quân quốc đại sự, ta còn có thể nói bừa được sao?”
Lý Phụ Quốc nói: “Các người đã phái thám mã đi dò la rồi, vậy thì…”
“Bành!”
Đột nhiên một tiếng động vang lên, tiếng khóc náo của Tiểu Nga Tử im bặt.
Lý Phụ Quốc quay đầu lại, lập tức chết lặng. Nơi ánh mắt hắn dừng lại, Tiểu Nga Tử đã đập đầu vào quan tài Lý Đàm mà chết.
Trong một khoảnh khắc, điều này khiến hắn cảm thấy tất cả những gì mình làm đều trở nên vô nghĩa.
Rất nhiều năm trước, hắn vì nàng mới nhập cung, lúc đầu hắn không biết nhát dao kia cắt xuống đại biểu cho điều gì, đến khi hiểu ra thì ngay cả bi thương cũng không kịp; hắn cũng là vì nàng mới phản bội Nội thị giám, triệt để ngả về phía Lý Hanh, khi đó nếu xảy ra bất trắc chính là cái chết; cũng vẫn là vì nàng, hắn mới nảy sinh hận ý với Lý Đàm, từ đó dâng sàm ngôn trừ khử vị Hiền vương anh tư bừng bừng này…
Lý Phụ Quốc thất hồn lạc phách đi tới trước thi thể Tiểu Nga Tử, quỳ xuống, đôi môi run rẩy lập bập, lẩm bẩm: “Sao ngươi có thể? Sao ngươi có thể chứ? Ngươi còn chưa cảm nhận được ta tốt hơn hắn kia mà.”
Hắn thực sự cho rằng mình có thể mang lại cho nàng nhiều hơn Lý Đàm, với giọng điệu vô cùng tự tin, hắn cúi xuống bên tai nàng, thì thầm: “Ta mạnh hơn Lý Đàm nhiều, quyền thế của ta vượt xa hắn, là ta muốn mạng của hắn, ta chỉ cần một câu nói là lấy mạng hắn, ta càng có thể bảo vệ ngươi hơn.”
Khi nói, bàn tay Lý Phụ Quốc vô thức xòe ra, như muốn nắm lấy thứ gì đó, có lẽ là quyền bính, có lẽ là vận mệnh.
“Cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam.” Ngư Triều Ân đi tới, giọng eo éo nói: “Không đáng đâu.”
“Ngươi không hiểu.”
“Ha.” Ngư Triều Ân cười khẩy rồi lại bỏ đi.
Lý Phụ Quốc nheo đôi mắt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng gã, trong một khoảnh khắc chợt nghĩ, thực ra trừ khử Lý Đàm cũng không phải là uổng công…
“Ầm ầm!”
Phía xa bỗng truyền đến tiếng nổ lớn, Lý Phụ Quốc giật mình ngã ngồi xuống đất, mờ mịt quay đầu nhìn lại.
Trong sát na, hắn nghĩ đến rất nhiều chuyện, ví như Tiết Bạch, cũng như đội quân nhu của An Tây quân… Tây Kinh Phượng Tường vốn dĩ không nên xảy ra sơ suất để kẻ địch thừa cơ trục lợi như vậy, nhưng gần đây tâm tư của tất cả mọi người đều không đặt vào chiến sự.
Lý Phụ Quốc bật dậy, lao về phía hành cung.
Nguy nan trước mắt, hắn phải là người đầu tiên chạy đến bên cạnh Lý Hanh.
Sau lưng hắn, thi thể Tiểu Nga Tử vẫn nằm đó, máu tươi chầm chậm tụ lại dưới thân nàng, tựa như một đóa hoa máu đỏ thẫm vừa bung nở giữa cõi trần ai.