Chương 474: Lừa gạt
Hán Trung.
Trên đại nhai Bắc Quan thành Lương Châu có dựng một sạp mì, bên cạnh sạp là hai tảng đá lớn kẹp một cây sào tre, cờ hiệu trên sào phấp phới trong gió.
Một nam tử trung niên dắt hai con tuấn mã đi ngang qua, ngẩng đầu nhìn cờ hiệu, lẩm bẩm đọc: “Thiên Hán thang bính, hừ, khẩu khí thật lớn.”
“Khách quan, của tiểu nhân đây là ‘Đại Hán thang bính’ cờ bị rách, lấy vải sắn vá lại nên dư ra một nét ngang. Thang bính nhà tiểu nhân, dù là tráng hán đến ăn cũng bao no.”
Nam tử trung niên nheo mắt nhìn lại lần nữa, đoạn nói: “Cho một phần thang bính.”
Hắn ngồi xuống sạp, nhìn quanh bốn phía, nói: “Quan Trung chiến loạn liên miên, ta thấy Hán Trung dường như không chịu ảnh hưởng mấy?”
“Sao lại không ảnh hưởng? Thang bính này, mỗi bát đã tăng hai văn tiền rồi đấy.”
Nam tử trung niên không để tâm, hắn chẳng thể nào lĩnh hội được việc giá đồ ăn tăng lên vỏn vẹn hai văn tiền có ý nghĩa thế nào với bách tính thường dân. Ánh mắt hắn rơi vào người thiếu niên bàn đối diện, tỉ mỉ quan sát vài lần, rồi mở miệng chào hỏi.
“Lư Kỷ, Phạm Dương Lư thị, gia phụ là Lưu đài Ngự sử trung thừa, húy Dịch. Tiểu huynh đệ, ta thấy ngươi hẳn là dịch sứ của triều đình?”
“Hóa ra là lang quân của Lư Trung thừa, thất kính. Lư Trung thừa tuẫn tiết không hàng, tiểu nhân muôn phần kính phục.”
Trong mắt Lư Kỷ lộ vẻ bi thống. Thấy đối phương không phủ nhận thân phận dịch sứ, hắn liền gọi chủ quán lại, thanh toán luôn phần của người kia, rồi hỏi: “Ta thấy trên ngựa của ngươi có vết đóng dấu, là Thạch Môn dịch, từ phía Bắc tới. Không biết Quan Trung có tin tức gì mới chăng? Ai, xã tắc nguy nan, khiến người ta lo âu quá.”
“Yên tâm, Thiên tử thủ kinh, cục diện vẫn ổn thỏa.”
Vị dịch sứ kia khẩu phong rất kín, khi nói chuyện ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía nha thự ở đầu phố dài đằng kia.
Trước nha thự có một đài cao tên là “Hán Đài” vốn là nền cũ vương phủ khi xưa Lưu Bang còn làm Hán Trung Vương.
Lư Kỷ nhìn theo ánh mắt y, nói: “Ta nghe nói người có quan vị cao nhất tạm trú ở Lương Châu hiện nay là Kiếm Nam tiết độ phó sứ Thôi Viên, dịch tín của ngươi chẳng lẽ không phải đưa cho ngài ấy?”
“Công văn đã đưa rồi.”
“Ồ?” Lư Kỷ truy hỏi: “Vậy ngươi còn đang tìm ai?”
“Không có, không có.”
Trong lúc họ trò chuyện, chủ quán bên cạnh đã đun sôi nồi lớn, thả mì vào trong, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Lại mở cái vò lớn đựng nước sốt ra, hương thơm nức mũi, khiến đám lưu dân ở đằng xa thèm thuồng nhìn chằm chằm về phía này.
Lư Kỷ đoan tọa giữa những ánh nhìn của mọi người, an chi nhược tố, ngón tay lại gõ nhẹ lên đầu gối, dường như lơ đãng hỏi: “Ta còn nghe được một tin đồn, nói rằng Thánh nhân lúc ở Trần Thương… đã gặp chuyện bất trắc, chẳng biết là thật hay giả?”
“Hiển nhiên là giả, Thánh nhân vẫn đang bình an vô sự ở Trường An.”
Dịch sứ đáp lời, vừa khéo thấy một toán người từ phía Nam thúc ngựa đi tới, y liền vội vàng chắp tay, cầm lấy hành nang vẫn luôn đặt trên đầu gối đứng dậy, rảo bước đuổi theo, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn.
Đợi đến gần, y đưa ra một tấm bài phù, khẽ nói: “Dám hỏi có phải là Thông Nghĩa Cao trưởng sử? Trường An cấp tín.”
“Kẻ nói chuyện với ngươi là ai?”
“Là nhi tử của Lưu đài Ngự sử Lư Trung thừa đã tuẫn tiết, rất thích dò la tin tức.”
Cao Thích liếc nhìn Lư Kỷ lần cuối, chẳng có hứng thú với loại người nhiệt trung quyền lực này, liền dẫn dịch sứ đi vào nha thự Lương Châu.
~~
“Thang bính tới đây!”
“Chủ quán, có biết những vị quan lại Thục quận kia đã tới bao lâu rồi không?”
“Lục tục kéo đến, cũng được hơn một tháng rồi.”
Lư Kỷ lại hỏi: “Sao không tiến về Quan Trung cần vương?”
“Tiểu nhân nào hiểu những chuyện này… Á! Cù soái đầu tới rồi, tiểu nhân sáng nay vừa chặt nửa cân thịt chó, muốn hiếu kính soái đầu, để ta mang lên cho ngài.”
Lư Kỷ quay đầu nhìn sang, thấy là Tróc bất lương soái của thành Lương Châu đang dẫn theo đám sai dịch đi ngang qua, còn áp giải một lão đầu râu tóc bạc phơ. Hắn liền mời đối phương một chén rượu, lại lần nữa tự báo gia môn.
Tiểu lại ở địa phương không kiến thức rộng rãi như Cấm quân Trường An, đối với con cháu danh gia vọng tộc có quan thân như Lư Kỷ thì ân cần hơn nhiều, khom lưng uốn gối, có hỏi tất đáp.
“Tiểu nhân cũng từng gặp Thôi tiết soái một lần. Hình như nghe nói thánh chỉ mà ngài ấy nhận được không phải là nhập Quan Trung cần vương, mà là đến nghênh đón thánh giá. Những chuyện khác chỉ biết trong một tháng này, trên công đường nha thự thường xuyên có tranh cãi. Còn nữa, đại quân đóng ở ngoài thành, lương thảo cũng không đủ đâu.”
Lư Kỷ nói: “Nhưng thánh giá đã quay về Trường An rồi mà.”
“Vậy thì tiểu nhân không biết. À, lang quân có biết lão gia hỏa này bị tiểu nhân bắt hôm nay đã phạm tội gì không?”
Lư Kỷ đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy lão giả kia trông chừng sáu mươi tuổi, khá có khí độ, không giống bách tính tầm thường, hẳn là người danh môn vọng tộc, không khỏi nghi hoặc hỏi: “Lão phạm tội gì?”
“Tự mình khai đi!”
“Tiểu lão nhi hành khất lừa gạt, lấy được chút vàng bạc lụa là, đã trả lại rồi.”
“Lừa gạt? Ngươi thế mà gọi là lừa gạt ư? Ngươi mạo danh Thánh nhân, phạm chính là tử tội chém đầu!”
Lư Kỷ lập tức thấy hứng thú, lại tỉ mỉ quan sát lão giả kia một lần nữa, phát hiện lão tuy không phải là Thánh nhân, nhưng ngôn đàm cử chỉ quả thật cũng có vài phần uy nghiêm.
Hắn lại thưởng cho tên Tróc bất lương soái kia một xâu tiền, bảo chủ quán bưng nước trà lên, ngồi đó chăm chú lắng nghe.
Hóa ra lão đầu kia chạy đến Nhị Thập Lý Phố ở phía Bắc thành, tìm một gia đình đại hộ gõ cửa, tự xưng là Thánh nhân, trên đường từ Trường An đi Thục quận bị lạc mất binh mã hộ tống, ra lệnh cho đại hộ kia hộ tống lão đến Thục quận, hứa hẹn sẽ có trọng thưởng. Đêm đó, lão đầu liền ăn uống thỏa thuê tại nhà đại hộ, ban đêm còn bắt một mỹ thiếp thị tẩm. Hôm sau, bọn họ xuất phát đi thành Lương Châu, trên đường, lão đầu viện cớ đi vệ sinh, cuỗm vàng bạc bỏ trốn.
Nếu cứ thế mà chạy, sai dịch cũng chẳng bắt được lão, ngặt nỗi lão lòng tham không đáy. Lại chạy đi lừa gạt một hương thân khác. Không khéo thay, vị hương thân kia lại từng nghe qua chiêu trò lừa đảo tương tự, ngoài miệng thì gọi “Bệ hạ” nhưng ngầm sai người báo quan, nhân lúc lão đầu đang tắm gội thay y phục thì bắt giữ.
“Gần đây những vụ lừa đảo kiểu này nhiều lắm sao?” Lư Kỷ không kìm được hỏi.
“Có vài vụ, nhưng đây là đại tội chém đầu, kẻ dám phạm hẳn là không nhiều.” Cù soái đầu nói.
Lư Kỷ lại quay sang lão đầu, hỏi: “Sao ngươi lại nghĩ ra cái chủ ý này?”
“Tiểu lão nhi nào biết là tội chém đầu, thực tình chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn…”
“Hỏi ngươi làm sao nghĩ ra chủ ý này!”
“Cũng là nghe nói thôi, tiểu lão nhi sống ở trấn Thạch Môn, nghe đồn có người mạo danh Thánh nhân như vậy mà lừa được tiền, nhất thời hồ đồ.”
Lư Kỷ lắc đầu, thầm nghĩ, phản loạn vừa nổi lên, thiên hạ này thật đúng là chuyện quái gở gì cũng lòi ra được.
Hắn ăn xong bát thang bính, liền đi bái phỏng Thôi Viên. Bởi hắn và Thôi Viên kỳ thực có một đoạn uyên nguyên. Năm xưa, bọn họ đều từng được Tiêu Cảnh lúc đó đang nhậm chức Kinh Triệu doãn tiến cử, Lư Kỷ trở thành Kinh Triệu phủ pháp tào, còn Thôi Viên là Tư huân viên ngoại lang.
Đáng tiếc sau này Lư Kỷ bị cuốn vào làm giấy án, đắc tội Tiết Bạch, bỏ quan trốn khỏi Trường An. Ngược lại Thôi Viên, nhờ y phụ Dương Quốc Trung mà một bước lên mây.
Hôm nay, Lư Kỷ dắt ngựa đến nha thự, đưa danh thiếp cầu kiến Thôi Viên, xưng là cố nhân đến thăm, được dẫn vào tiểu sảnh ngồi chờ. Sau đó, có một mưu liêu của Thôi Viên ra tiếp đãi hắn.
Lư Kỷ liền kéo người đó lại hàn huyên, dò hỏi xem Thôi Viên làm thế nào mà nương nhờ được vào Dương Quốc Trung.
Chuyện này kể ra cũng có vài phần kỳ dị, nói là Thôi Viên có người thân thích tên Lý Ngôn Doãn, nhậm chức Lưu đài Hình bộ Thượng thư ở Lạc Dương. Một lần nọ, Thôi Viên đi Giang Hoài nhậm quan, đi ngang qua Lạc Dương, tá túc tại Lý phủ. Đêm đó Lý Ngôn Doãn mơ thấy mình đeo gông xiềng, bị giải vào phủ nha chờ thẩm vấn, ngẩng đầu nhìn lên, thấy vị quan lớn mặc tử bào ngồi ghế trên chính là Thôi Viên. Sau khi tỉnh mộng, Lý Ngôn Doãn cho rằng Thôi Viên ngày sau ắt sẽ hiển quý, liền dẫn y đến yết kiến Dương Quốc Trung…
“Tử bào?” Lư Kỷ lẩm bẩm, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ.
Hắn biết, sở dĩ Lý Ngôn Doãn mơ thấy Thôi Viên ngày sau tất hiển quý, căn bản không phải vì giấc mộng kia, mà là vì Thôi Viên xuất thân từ Thanh Hà Thôi thị chi Thanh Châu, gia thế cực kỳ hiển hách, là một trong “Thất tính Thập gia” mà cấm hôn chiếu của Cao Tông hoàng đế đã chỉ mặt điểm tên cấm thông hôn với nhau. Cái cấm hôn chiếu này chẳng những không làm suy yếu ảnh hưởng của Thôi gia, mà ngược lại còn nâng cao thân phận của họ. Mà Dương Quốc Trung sở dĩ hậu đãi Thôi Viên, cũng là vì coi trọng môn đệ cao quý của Thôi gia.
Đang nói chuyện, lại có tiểu lại đi tới, báo Thôi Viên mời Lư Kỷ vào trong.
“Đi ngay đây.”
Lư Kỷ chống đầu gối đứng dậy, liếc mắt nhìn ra ngoài nha thự, chợt sững người.
Hắn nhìn thấy trong đám đông có một lão giả đang nhìn vào nha thự một cái, sau đó liền bỏ đi.
“Lư lang quân, sao vậy?”
“Không có gì, chắc nhất thời hoa mắt thôi.” Lư Kỷ dụi mắt, tiếp tục đi gặp Thôi Viên.
Giây lát, hắn lại dừng bước.
“Đợi ta một chút.”
Nói rồi, hắn rảo bước lao ra khỏi nha thự, nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm bóng dáng vừa nhìn thấy kia.
~~
Thôi Viên vừa mới gặp Cao Thích, hai người trò chuyện không vui vẻ gì rồi giải tán.
Sau đó, y vốn định gặp Lư Kỷ, nhưng không biết vì sao Lư Kỷ mãi không thấy tới. Thôi Viên cũng chẳng vội, day day ấn đường, suy tính thời cuộc trước mắt.
Y là người của Dương Quốc Trung. Sau khi phản quân công phá Đồng Quan, y liền nhận được tin của Dương Quốc Trung, biết Thánh nhân có khả năng sẽ đến Thục quận lánh nạn. Cho nên y đã sớm chỉnh đốn binh mã, xây dựng hành cung, tích cực an bài công việc nghênh giá, đồng thời còn đích thân đến Hán Trung chờ đợi thánh giá.
Thánh giá không tới, tới lại là những tin tức loạn cả mắt. Đơn giản mà nói, hiện tại y có hai lựa chọn. Một là tin theo thánh chỉ từ Linh Vũ gửi tới, rằng Thánh nhân đã băng hà, từ nay tôn phụng tân đế; hai là tin theo công văn từ Trường An, xuất binh vào Quan Trung cần vương, đây cũng là việc mà vừa rồi Cao Thích ra sức khuyên y làm.
Cao Thích nói rất nhiều, nào là chiến lược thế nào, xã tắc ra sao, nói Kiếm Nam binh mã đến Quan Trung giải vây Trường An thì thiên hạ hình thế sẽ chuyển biến tốt đẹp vân vân. Nhưng, Cao Thích lại quên nói, bản thân Thôi Viên sẽ ra sao.
Trước hết bày ra trước mắt một vấn đề, Cao Thích và Tiết Bạch quan hệ thân thiết, hiển nhiên là thuộc phe Khánh vương, nếu giữ được Trường An, tiền đồ không cần nói cũng biết. Nhưng với tư cách là quan trường, Thôi Viên lại chẳng hề thân quen với phe cánh Khánh vương.
Tư lợi cá nhân thì cũng thôi đi, Thôi Viên không bận tâm. Nhưng bày ra trước mắt, chuyện quan trọng hơn là chút binh mã này của Kiếm Nam mạo muội tiến vào Quan Trung, liệu có đối phó nổi mười mấy vạn thiết kỵ Phạm Dương dũng mãnh hay không? Hiển nhiên là không thể, hành sự xúc động, chỉ tổ họa quốc ương dân.
Hiện giờ lực lượng duy nhất có thể kháng cự với Phạm Dương kiêu kỵ, chỉ có biên quân An Tây, Hà Sóc.
Ngoài ra, thánh chỉ của Lý Hanh cũng đã đưa tới, đối với Thôi Viên có khá nhiều lời khen ngợi. Thôi Viên quả thực cũng đã viết phụng biểu, thừa nhận vị tân đế này. Đương nhiên, đây chỉ là thái độ, còn nhiều chuyện hiện tại vẫn chưa nói chắc được.
Nghĩ đến đây, Thôi Viên lại nhớ tới giấc mộng mà Lý Ngôn Doãn từng kể, nói y sớm muộn gì cũng khoác áo tử bào, lúc chọn phe trước mắt chính là thời điểm đánh cược một ván lớn.
“Tiết soái, Lư Kỷ tới rồi.”
Thôi Viên vốn tưởng Lư Kỷ không đến nữa, nhìn đồng hồ nước, phát hiện Lư Kỷ đến muộn nửa canh giờ, trong lòng không vui, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ, nói: “Ta đích thân ra đón.”
Y đương nhiên không phải vì Lư Kỷ, mà là nể mặt phụ thân Lư Dịch của hắn.
“Tử Lương, nén bi thương thuận theo mệnh trời.”
Vừa mới gặp mặt, Thôi Viên liền vỗ vai Lư Kỷ, vô cùng bi thống nói: “Ta đều nghe cả rồi, giặc phạm Đông Đô, chỉ có Lư Trung thừa chính thân thủ vị, nghĩa bất xuất bôn, lấy cái chết để toàn danh tiết, thật trung liệt biết bao?!”
“Thôi công.”
Lư Kỷ quệt hai hàng nước mắt, coi như là truy điệu cho vị a gia đã tuẫn tiết của hắn, sau đó vội vàng thì thầm với Thôi Viên: “Ta có việc cực kỳ quan trọng muốn bẩm với ngài.”
Thôi Viên vốn còn định khóc tế Lư Dịch một hồi, nghe vậy thì ngẩn ra, dẫn Lư Kỷ vào trong, cho lui người khác, hỏi: “Việc gì?”
Lư Kỷ thế mà còn động tay động chân, kéo tay áo y đi vào trong vài bước, dùng giọng điệu thần thần bí bí nói: “Thôi công có phải đã gửi phụng biểu đến Linh Vũ?”
“Ngươi có ý gì?”
“Xin Thôi công mau phái người đuổi theo lấy phụng biểu về.”
Thôi Viên lập tức không vui, sa sầm mặt, nói: “Vì sao?”
“Thánh nhân vẫn còn kiện khang, Trung vương tự ý đăng cơ xưng Đế, có khác gì mưu nghịch?”
“Hóa ra là thuyết khách của Khánh vương.” Thôi Viên phất tay áo, quát: “Nếu vậy, không cần phải bàn nữa, thứ cho không tiễn xa.”
“Thôi công hiểu lầm rồi, ta vốn không phải do Khánh vương phái tới.”
“Mời.”
Lư Kỷ bất đắc dĩ, gắt gao túm chặt tay áo Thôi Viên không buông, ghé người qua, lại định thì thầm.
Thôi Viên không ngờ hắn lại vô lễ như vậy, vừa né tránh, vừa quát: “Người đâu!”
“Thôi công nghe ta bẩm, ta hôm nay nhìn thấy Thánh nhân rồi.”
Thôi Viên trước là ngỡ ngàng một chút, sau đó nhìn Lư Kỷ, ánh mắt dần dần đông cứng lại, như đang nhìn một kẻ ngốc.
“Thôi công, ngài không nên dâng phụng biểu cho Trung vương, may mà việc này còn có thể cứu vãn…”
“Ngươi bị lừa rồi.” Thôi Viên than thở.
Lư Kỷ sửng sốt, tiếp đó cửa phòng bị tông “Rầm” một tiếng mở ra, hai tên thủ vệ xông vào, lao thẳng đến áp giải hắn.
“Nhẹ tay chút.” Thôi Viên giơ tay lên, nói: “Hắn vốn không cố ý làm hại ta, là gặp phải kẻ lừa đảo.”
“Ta không phải…”
“Ta biết, thuật lừa người của những kẻ bịp bợm đó rất cao minh.” Thôi Viên than, “Lần trước, ngay cả ta cũng tin, đích thân đến Dương Châu nghênh giá, kết quả đại thất sở vọng, trong cơn giận dữ đã đem tên nghịch tặc dám giả mạo thánh giá kia chém đầu rồi.”
Lư Kỷ ngẩn người, nói: “Thảo nào Thánh nhân không tin ngài, ngài nghe ta bẩm…”
Bỗng nhiên, có sĩ tốt điên cuồng chạy tới.
“Tiết soái, không xong rồi!”
“Chuyện gì mà kinh hoảng?”
“Cao Thích, Nghiêm Vũ, Điền Thần Công cùng các tướng, tự ý triệu tập binh mã cần vương, nhổ trại Bắc thượng rồi!”
“Càn rỡ!”
Thôi Viên bạo nộ, quát: “Bọn họ không có binh phù, sao có thể điều binh?!”
“Cao Thích lĩnh thánh chỉ, Nghiêm Vũ cầm binh phù của Lý Tiết soái.”
“Cái gì?”
Thôi Viên há miệng, á khẩu không trả lời được. Cái gọi là thánh chỉ của Cao Thích y biết, là từ Trường An gửi tới, có con dấu Giám quốc của Khánh vương và ấn kiềm của Trung thư môn hạ. Còn về binh phù của Kiếm Nam tiết độ sứ Lý Mật, hẳn là Nghiêm Vũ đã nhân khoảng thời gian này chạy về Thục quận lấy được. Y bị gọi là Tiết soái đã lâu, thường quên mất mình chỉ là Phó tiết độ sứ.
Nghĩ những thứ này cũng vô dụng, quan trọng là tình hình trước mắt, liệu có nên điều binh đi chặn bọn Cao Thích lại hay không. Đối phương phụng chỉ vào Quan Trung cần vương, một khi chặn lại, ngộ nhỡ cục diện có biến thì làm sao?
Bên kia, Lư Kỷ mấy lần mở miệng định nói, nhưng nhìn dáng vẻ do dự bất định của Thôi Viên, lại thôi.
Có một số việc nếu bây giờ nói cho Thôi Viên, e rằng khó đảm bảo sẽ không lọt vào tai phe cánh Khánh vương.
~~
Thục đạo nan, nan vu thượng thanh thiên.
Sạn đạo từ Hán Trung đi Tần Xuyên tuyệt đối không dễ đi.
Cao Thích tay cầm một cây trường thương, đeo ngang lưng không được, đeo dọc cũng không xong, cuối cùng đành phải tháo xuống, cầm trên tay làm gậy chống.
Thỉnh thoảng y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sĩ tốt người nối người, hàng quân dài không thấy điểm cuối, nhưng kỳ thực chỉ có vỏn vẹn năm ngàn sĩ tốt, lương thảo mang theo cũng không nhiều, tới Quan Trung rồi, e là không đủ ăn một tháng.
Đây là ngày thứ năm bọn họ tiến vào đường Trần Thương, lúc chập choạng tối, bọn họ xuống đến một vùng thung lũng sông, liền hạ trại nghỉ ngơi.
Chủ tướng của đội ngũ là Nghiêm Vũ, y và Cao Thích quan chức ngang nhau, nhưng tài cán về quân lược lại lợi hại hơn. Cao Thích liền suy tôn y làm chủ, bản thân làm phó thủ.
Nghiêm Vũ là một người rất trầm nghị, trong ánh mắt toát lên vẻ tàn nhẫn, bình thường ít nói nhưng làm việc thì lôi lệ phong hành. Khi tin tức từ Trần Thương truyền đến, người khác còn đang nán lại Hán Trung do dự không quyết, y đã quả quyết chạy về Thục quận thuyết phục Lý Mật.
Nhưng tình hình vẫn không mấy lạc quan, phản quân có hơn mười vạn tinh kỵ, bọn họ lại chỉ có chút binh lực này, dù cho có muốn hư trương thanh thế, giả làm đại quân An Tây, Sóc Phương, cũng khó.
“Trận này, e là khó đánh đây.” Chỗ riêng tư, Cao Thích rốt cuộc cũng cảm khái nói.
“Chỉ cần Trường An vẫn còn, vậy thì nhất định sẽ không chỉ có mỗi chúng ta là viện quân.” Giọng Nghiêm Vũ khàn khàn trầm thấp, nói: “Trận chiến càng khó đánh, càng dễ lập công.”
“Ta có một chuyện không hiểu.” Cao Thích hỏi: “Ngươi làm thế nào thuyết phục được Lý Tiết độ sứ?”
Nghiêm Vũ nói: “Ta kề dao lên cổ ông ấy.”
Nếu là người khác nói vậy, Cao Thích nhất định không tin, nhưng tính cách Nghiêm Vũ xưa nay cực kỳ cường hoành, thời niên thiếu từng sát hại thiếp thất của phụ thân mình, loại chuyện này y thật sự dám làm.
“Thật sao?”
“Giả thôi.” Nghiêm Vũ nói, “Đối với đám quan lại Kiếm Nam chúng ta mà nói, trước mắt tĩnh quan kỳ biến là tốt nhất. Như Thôi Viên kia, cuối cùng vẫn không thiếu phần công lao của y. Nhưng điều mà Lý Mật lo lắng, là một chuyện khác.”
“Chuyện gì?”
“Thổ Phiên.”
Cao Thích nghe xong liền hiểu, một cuộc phản loạn, phát triển đến tình trạng dầu sôi lửa bỏng thế này, Thổ Phiên tạm thời tuy vẫn chưa biết. Nhưng nếu không thể sớm dẹp yên phản loạn, sẽ bị Thổ Phiên thừa cơ xâm nhập.
Chỉ xét riêng phản loạn, nó không cắt đứt được khí vận của Đại Đường. Nhưng Đại Đường và Thổ Phiên là hai con mãnh hổ đang tranh đấu, một khi một con bị thương nhẹ, cũng có khả năng bị con kia cắn chết. Lý Mật thân là Kiếm Nam tiết độ sứ, không thể không cân nhắc từ phương diện này, phái năm ngàn binh mã Bắc thượng Quan Trung, nếu cứu được Trường An, vừa lập công, lại có thể sớm dẹp loạn, nếu không được thì coi như đã dốc sức một phen.
Đàm đạo một hồi, Cao Thích lấy ra một lá cờ, tự tay khâu vá.
Thứ y đang khâu là chiến kỳ của quân Sóc Phương, lần xuất chinh này quá gấp, những việc này trước đó đều chưa chuẩn bị xong, chỉ có thể chế tác trên đường.
“Ngươi cũng biết làm cái này sao?”
“Thuở nhỏ nhà nghèo, việc gì cũng phải tự thân vận động cả thôi.”
“Tướng quân!” Chợt có sĩ tốt sải bước chạy về phía này, nói: “Chúng thuộc hạ phát hiện đằng kia có một tảng đá khắc chữ, mời tướng quân qua xem.”
…
Nói là khắc đá, kỳ thực là có người dùng máu thú vật viết một đoạn văn tự lên đá, bên cạnh tảng đá còn tìm thấy ít than củi và xương cốt ăn thừa.
Cao Thích vốn chẳng để ý chút chuyện vặt này, nhưng thấy Nghiêm Vũ ngồi xổm ở đó xem rất chăm chú, không khỏi hỏi: “Trên đó viết gì?”
“Ngươi xem đi.”
Cao Thích liền cúi người nhìn xuống, chỉ liếc mắt đầu tiên đã sững sờ, bởi câu đầu tiên trên đó chính là “Trẫm thụ mệnh vu thiên, trạch đế vị tứ thập hữu nhị tải”. (Trẫm nhận mệnh trời, ngự trị ngôi cao tính đến nay đã bốn mươi hai năm)
Chữ trên tảng đá kia có chỗ đã bị nước xối, gió hong, không thể nhận biết rõ, nhưng vẫn có thể nhìn ra nội dung đại khái, là có người dùng giọng điệu Thiên tử, tự thuật lại quá trình gặp binh biến ở Trần Thương. Nhắc đến Khánh vương Lý Tông, Trung vương Lý Hanh, Tiết Bạch… đều là phản đồ.
“Cái này…”
“Là giả, thảo nào gần đây ở Hán Trung không ít kẻ dám mạo danh thánh giá chiêu dao tràng phiến.”
Nghiêm Vũ nói, đế giày đã giẫm lên tảng đá kia, dùng lực đạp mạnh, đẩy tảng đá lăn xuống khe suối.
Cao Thích rất nhanh hiểu ý, những kẻ bị chỉ mặt điểm tên là phản nghịch trên tảng đá kia, chính là những nhân vật then chốt đang tổ chức bình phản ở phía bên kia Tần Lĩnh. Nếu đánh đồng bọn họ đều là phản nghịch, vậy Đại Đường e rằng sẽ giống như Tây Tấn đánh mất một nửa cương vực.
~~
Ngoài thành Trường An.
Thôi Càn Hựu cảm thấy vô cùng khốn hoặc.
Hắn vốn tưởng rằng, theo tin tức Lý Hanh xưng Đế truyền đến, lòng người trong thành Trường An sẽ dao động, không đánh cũng tự tan. Nhưng kết quả ngược lại là hắn chịu một chút trắc trở nhỏ, sau đó trong thành Trường An lại không còn xuất hiện nội loạn nữa.
“Không đúng, lương thực của Đường quân càng không đủ ăn, càng không nên đồng lòng kiên thủ như thế.”
“Đúng vậy.” Điền Thừa Tự cũng cảm thấy bất ngờ, nói: “Nội ứng ta cài trong thành cũng mất tin tức.”
Binh mã của bọn hắn tuy dũng mãnh, nhưng cũng không phải là không có áp lực.
Hình thế trước mắt của toàn bộ Đại Yên là Tây tiến bất lợi, Đông tiến cũng không thuận. Không chỉ thành Trường An chưa hạ được, binh mã An Khánh Tự phái đi đánh phía Đông cũng bị chặn đứng ở Ung Khâu không thể tiến thêm tấc nào. Nói cách khác, một khi gặp phải danh tướng, điểm yếu không giỏi công thành của kỵ binh Tái Bắc liền bộc lộ, điều này dẫn đến việc bọn hắn không nơi cướp bóc, lương thảo bất tế.
Cùng lúc đó, Lý Hanh xưng Đế ở Linh Vũ, hiển nhiên cũng đang tập trung binh mã, chuẩn bị phản công phản quân.
Thời gian để Thôi Càn Hựu chiếm thành Trường An thực tế cũng không còn nhiều, An Khánh Tự đã lại có ý định lui về giữ Phạm Dương, mấy lần hạ chỉ thúc giục.
Xét về phương diện nào đó, suy nghĩ của An Khánh Tự cũng không sai, chỉ cần sào huyệt còn, hùng binh còn, tạm thời từ bỏ vùng Hà Lạc đã bị cướp bóc sạch sẽ, sau này quay lại, thu hoạch có lẽ càng lớn hơn.
Thôi Càn Hựu lại không muốn làm tên cường đạo chỉ biết đi cướp, lý do duy nhất hắn có thể khuyên An Khánh Tự tiếp tục công đánh Trường An chính là Lý thị đang nội đấu, Lý Hanh chỉ trích Lý Tông thí quân. Chính là cơ hội ngàn năm có một để chiếm Trường An.
Hắn luôn cho rằng hạ được Trường An, cũng đồng nghĩa với việc đoạt được thiên hạ Đại Đường.
Ánh mắt Điền Thừa Tự lại rơi vào tấm chiến lược đồ mà Biên Lệnh Thành gửi ra lúc trước, trầm ngâm nói: “Ngươi nói xem, cái này liệu là giả chăng?”
“Không giống lắm, nếu không có viện binh, bọn chúng còn giữ Trường An làm gì?”
Đang thương nghị, chợt có thám mã chạy tới.
“Báo!”
“Tướng quân, ở phía Tây thành Trường An lại phát hiện thám kỵ của quân Sóc Phương!”
Thôi Càn Hựu nói: “Bao nhiêu người?”
“Không nhiều, chỉ vài mươi kỵ. Nhưng mà, mạt tướng có chút nghi hoặc…”
“Nói!”
“Mạt tướng lưu ý thấy, thủ quân trên đầu thành Trường An nhìn thấy cờ hiệu quân Sóc Phương, thảy đều hoan hô.”
Việc này có chút kỳ quái rồi, Lý Hanh cho dù có phái quân Sóc Phương đến giải vây Trường An, thì đám phản nghịch thí quân trong thành cũng không nên hoan hô mới phải.
Thôi Càn Hựu nghĩ mãi không thông, dứt khoát đích thân thúc ngựa ra khỏi đại doanh.
Hắn phi ngựa đến phía Tây thành Trường An, từ xa chỉ thấy bên bờ Tạo Hà bụi bay mù mịt, có mấy chục kỵ sĩ giương cờ hiệu quân Sóc Phương mấy lần định đột phá vòng vây chạy đến dưới chân thành Trường An, kỵ binh Yên quân thì đang cố gắng bắn giết bọn họ.
Kỵ binh Sóc Phương vừa thấy liền rút ra xa, đợi kỵ binh Yên quân quy doanh lại quay trở lại.
Thôi Càn Hựu ngẩng đầu, nhìn lên đầu thành.
Thị lực của hắn cực tốt, có thể nhìn thấy vài vị quan viên mặc tử bào, hồng bào đã lên đầu thành, nhìn về phía xa. Từ trong cử chỉ dáng điệu của bọn họ, Thôi Càn Hựu có thể cảm nhận được sự hoan hỉ.
Xem ra, cuộc nội đấu của tông thất Lý thị vốn chẳng kịch liệt như hắn tưởng tượng trước đây.
Thế là, Yên quân thả thám mã đi xa hơn, lại qua vài ngày, thám mã hồi báo, phát hiện dấu vết tiến quân của tiên phong quân Sóc Phương ở Kỳ Phong.
“Rốt cuộc vẫn nôn nóng không chờ được mà tới rồi.”
“Bọn chúng dù sao cũng là người một nhà, còn có thể trơ mắt nhìn chúng ta đoạt lấy Trường An sao?”
Điền Thừa Tự chỉ vào chiến lược đồ nói: “Hoặc giả là Đường quân cố tình tỏ ra bất hòa, muốn đánh lén chúng ta.”
Thôi Càn Hựu trầm tư, nói: “Bất luận thế nào, chúng ta không thể bị dắt mũi, chỉ cần nghĩ rõ một chuyện —— là tiếp tục công phòng với Đường quân, hay là dã chiến?”
“Ý ngươi là… Tây tiến, quay lại đánh úp bọn chúng?”
___________
*Nên tiếp tục húc đầu vào tường thành (công phòng) một cách vô vọng, hay là quay sang đánh nhau trực diện ở ngoài đồng (dã chiến) để tận dụng sức mạnh kỵ binh?