Chương 88: Cùng Đi
Lâm Mộ giật mình, lập tức đổi giọng:
– Ta vừa liên lạc với sư tỷ, nàng nói phải giữ ngươi lại bằng mọi giá.
– …Từ bỏ đi.
– Xem như nể mặt ta, ít nhất cũng phải gặp sư tỷ một lần.
– Ta chính là không muốn gặp nàng vào lúc này.
Lâm Mộ sững sờ, sau đó tỏ vẻ đồng cảm:
– Ngươi cũng sợ Ngọc Dao sư tỷ sao? Ta cũng sợ, nhưng trốn tránh không phải cách giải quyết. Ngươi trốn được một ngày không trốn được cả đời. Một khi bị nàng tìm được…
– Bớt kể chuyện kinh dị giữa ban ngày đi. Các ngươi muốn có thể đợi Tiềm Long Bảng mở ra, khi đó cứ tùy tiện chọn vài người cho đủ số.
– Ngươi không hiểu. Sư tỷ vốn không cần chút điểm tích lũy này. Nàng chỉ muốn tận hưởng cảm giác thành tựu khi chiêu mộ được một người có khả năng vượt qua mình.
– …
Thấy Giang Tự dùng bế khẩu quyết đối phó, Lâm Mộ nhất thời cũng không biết nói gì tiếp theo. Khi hắn một lần nữa phân vân việc có nên dùng vũ lực hay không, Giang Tự đột nhiên hướng về phía phu thê Khương Tuyệt hô lớn:
– Chiêu sinh đạo sư của học phủ đến rồi, các ngươi còn không mau tiếp đón.
Câu nói này giống như một quả bom nổ tung trong đầu Khương Tuyệt và Khương Diệp Ngư. Hai người sững sờ trong giây lát, vẻ mặt chuyển sang kinh ngạc rồi mừng rỡ, thậm chí không kịp dặn dò câu cuối với Khương Sơ Tình đã vội chạy sang.
Lâm Mộ bị hai người nhiệt tình quấn lấy, cho Giang Tự cơ hội thoát thân. Hắn trực tiếp nhảy lên cỗ xe của Khương Sơ Tình, vén rèm cửa nói với nàng:
– Đi nhờ một đoạn, mau lên.
Khương Sơ Tình khẽ gật đầu rồi bước lên xe. Phu xe lập tức đánh roi, hai con yêu thú kéo xe phát ra tiếng rống rồi lao vút lên bầu trời. Nhìn Khương phủ dần thu lại chỉ còn một chấm nhỏ, Giang Tự thả rèm cửa xuống, bất đắc dĩ nói:
– Thật phiền.
Hắn vừa nói vừa đưa tay phải ra, trong lòng bàn tay là một ấn ký màu vàng đang trôi nổi. Lại qua thêm một lát, khi cỗ xe vừa rời khỏi Khôn Sơn Thành, Giang Tự chọn một đoàn xe thương hội ngẫu nhiên rồi ném ấn ký vào trong, triệt để cắt đứt manh mối truy tung mà Lâm Mộ lưu lại.
Khương Sơ Tình lặng lẽ chứng kiến tất cả, lúc này mới lên tiếng:
– Vẫn từ chối?
Giang Tự hiểu ý, lắc đầu đáp:
– Mặc kệ hắn đi. Đúng rồi, tại sao lại khởi hành vội vả như vậy? Ta nghe người hầu nói ba ngày nữa ngươi mới lên đường trở về học viện?
– Tiện đường.
– ?
– Không phải ngươi cũng muốn đến kinh thành sao?
– Là ai nói…
– Lần trước chỉ vì vài tên thích khách ngươi đã diệt đi cả Hắc Diện. Lần này đắc tội toàn bộ Tiêu gia và tam hoàng tử lẽ nào lại ngồi yên?
Giang Tự thoáng im lặng. Đây chính là Khương đại tiểu thư, ít nói và hiếm khi bộc lộ cảm xúc thật nhưng lại biết tất cả mọi thứ.
– Vụ án vận tiêu…
– Ta đã gặp Tư Dạ Hành.
Không cần hỏi thêm nữa, vị thành chủ Chu Bằng Viễn kia đúng là không biết giữ bí mật. Ngẫm lại Giang Tự cũng không yêu cầu đối phương giữ kín chuyện này. Là người trong cuộc, Khương Sơ Tình có quyền biết sự thật cũng như lựa chọn phương án giải quyết phù hợp. Nhận lấy ô danh, đóng cửa tiêu cục Khương gia đổi lại lợi ích cho các sản nghiệp khác là quyết định sau khi thương lượng với phủ thành chủ.
Khương Sơ Tình tiếp tục nói:
– Chuyện Tiêu gia và tam hoàng tử ta sẽ tự xử lý.
Giang Tự lắc đầu:
– Bọn hắn đã nhắm vào ta. Đây không còn là việc riêng của Khương gia nữa. Lại nói…ngươi dám giết hoàng tộc sao?
Hai mắt Khương Sơ Tình mở to thêm một vòng, đây là biểu hiện khi nàng kinh ngạc tột độ:
– Ngươi muốn giết tam hoàng tử?
Giang Tự cười:
– Đúng, cũng không đúng.
Khương Sơ Tình không phải Khương Chân Thủy hay Khương Tịch Dao. Gặp vấn đề khó hiểu sẽ dùng sự im lặng thay vì tra hỏi đến cùng. Kết quả vẫn là Giang Tự phải chủ động giải thích:
– Hắn sớm muộn cũng phải chết. Điều ta làm là thúc đẩy sự kiện đó diễn ra sớm hơn mà thôi.
– Tiêu gia thì sao?
– Một gia tộc đang trên đà suy tàn, cần gì phải phức tạp hóa vấn đề. Dùng vũ lực nói chuyện thôi.
Khương Sơ Tình nhàn nhạt nói:
– Tiêu gia giao cho ta.
– Ngươi định làm thế nào?
– Mang tiểu thúc trở về, không bắt buộc thì đừng trở mặt thành thù. Đây là yêu cầu duy nhất của mẫu thân.
Vị chủ mẫu Khương gia kia rất biết cách khiến vấn đề trở nên phức tạp. Giang Tự suy nghĩ giây lát rồi gật đầu:
– Được.
Bỏ Tiêu gia sáng một bên, danh sách công việc cần làm của Giang Tự chỉ còn hai mục. Tiễn tam hoàng tử đi sớm một đoạn đường và tìm kiếm di hài vị đại quan thất phẩm chú ngôn sư đã nguyền rủa huyết mạch Tiêu gia. Cách tốt nhất để xử lý một lời nguyền là tìm ra căn nguyên rồi diệt trừ nó, đảm bảo không lưu lại hậu quả.
Xe của Khương Sơ Tình di chuyển bằng yêu thú phi hành kết hợp với trận pháp gia tốc, thời gian di chuyển được rút ngắn đáng kể. Từ Khôn Sơn Thành đến kinh thành Thương Vũ Quốc chỉ mất gần một ngày.
Thời gian một ngày nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Giang Tự nhìn quanh nội thất xe rồi lại kém rèm quan sát phong cảnh bên dưới, hắn nhàm chán che miệng ngáp dài rồi chợt hỏi:
– Ngươi đã luyện hóa Minh Hoàng Thạch hay chưa?
Khương Sơ Tình mở mắt ra, khẽ lắc đầu:
– Sư phụ nói cần thêm tài liệu phụ trợ.
Hiển nhiên Khương Sơ Tình không hoàn toàn tin tất cả mọi điều Giang Tự nói. Nàng đã truyền âm hỏi sư phụ Mộc Duyên của mình. Đáp án giống đến chín phần, khác biệt là ngoài Minh Hoàng Thạch Mộc Duyên còn chuẩn bị thêm vài tài liệu phụ trợ.
Dù sao cũng chưa từng có ai sử dụng Minh Hoàng Thạch để tế luyện bản mệnh, kết quả nghiên cứu chỉ mới dừng trên giấy. Thực tiễn có rủi ro nhất định, chuẩn bị thêm phương án dự phòng không bao giờ là thừa.
Giang Tự gật gù:
– Hơi lãng phí. Bất quá cũng không sao, tên kia tương đối giàu, cũng không thiếu chút tài nguyên này.
– Lãng phí?
– Tuy Minh Hoàng Thạch bị đánh giá là vô dụng nhưng dù sao cũng là mảnh vỡ rơi ra từ Thông Thiên Thần Thạch. Sau khi tế luyện bản mệnh, đặc tính của nó sẽ áp đảo toàn bộ những tài liệu khác. Tất nhiên những thứ kia cũng không phải hoàn toàn vô dụng, có thể tăng sức nặng cho kiếm của người.
Thêm tài liệu quý hiếm chỉ để tăng sức nặng…Khương Sơ Tình không biết hắn đang châm chọc sư phụ mình hay thật sự nghĩ như vậy. Nàng có chút tò mò, không nhịn được hỏi:
– Ngươi nói tế luyện Minh Hoàng Thạch sẽ giúp kiếm của ta thức tỉnh thiên tính?
Thiên tính là đặc tính độc hữu của bản mệnh. Chỉ những bản mệnh có phẩm chất cực cao mới thức tỉnh được. Nó tương đương với việc sở hữu thêm một kỹ năng cực mạnh và có thể phát triển theo tu vi của chủ sở hữu. Xét trên phương diện nào đó, thiên tính còn quý hơn cả linh kỹ đế cấp.
Dù sao linh kỹ đế cấp cần phải luyện tập trong thời gian dài, khó vận dụng thành thục, tuy mạnh những cấp độ là cố định. Thiên tính dùng được ngay lập tức, phát triển theo chủ sở hữu. Tương lai nàng đạt đến đế cấp, thậm chí đại đế, uy lực của thiên tính cũng sẽ đạt đến độ cao không tưởng.
Vô Đạo Kiếm buộc phải thức tỉnh thiên tính mới có thể phát triển tiếp, đây vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm của nó. Vượt qua được trời cao biển rộng, không qua vĩnh viễn dừng chân tại chỗ. Sư phụ Mộc Duyên của nàng cũng chỉ nắm chắc tám phần, chỉ có Giang Tự nói bằng giọng điệu khẳng định như một sự thật hiển nhiên.