Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chu-thien-nhat-hiet.jpg

Chư Thiên Nhất Hiệt

Tháng 1 19, 2025
Chương 779. Đại kết cục Chương 778. Ta trở về!
than-an-vuong-toa-ngoai-truyen-chi-thien-thu-chi-than.jpg

Thần Ấn Vương Tọa Ngoại Truyện: Chi Thiên Thủ Chi Thần

Tháng 2 24, 2025
Chương 50. Thỉnh để cho ta trở lại thiên thủ Chương 49. Thiên Khiển Chi Thần ra đời
tay-du-khong-cho-nhan-toc-gia-nhap-kinh-cung-dung-lay.jpg

Tây Du: Không Cho Nhân Tộc Gia Nhập, Kinh Cũng Đừng Lấy

Tháng 1 10, 2026
Chương 245: chỉnh đốn thiên hạ, Diêm Vương điểm danh từ Trường An bắt đầu Chương 244: ta Nhân Tộc cũng có thể tạo “Thần”
trieu-hoan-nguoi-trai-dat-den-tu-tien.jpg

Triệu Hoán Người Trái Đất Đến Tu Tiên

Tháng 2 9, 2026
Chương 488: Ngọc Thỏ Phường Chương 487: Chân Phong Ấn Phù
mo-phong-ta-de-thanh-lanh-tien-tu-hoi-tiec-ca-doi.jpg

Mô Phỏng: Ta Để Thanh Lãnh Tiên Tử Hối Tiếc Cả Đời

Tháng 2 2, 2026
Chương 192: Đem không hoàn mỹ cố sự, biến thành kỳ vọng dáng vẻ (1/2) Chương 191: Nhục thân chiến cơ giáp (tăng thêm)(1/2)
hong-hoang-ta-ngu-trang-quan-di-bien.jpg

Hồng Hoang: Ta Ngũ Trang Quan Dị Biến!

Tháng 1 17, 2025
Chương 304. Hắc Đại đạo diệt Chương 303. Hỗ trợ
f30bec782703b3eddb183780deff1c6f

Hồng Hoang Bắt Đầu Tiêu Trừ Thiên Địa Lượng Kiếp

Tháng 1 18, 2025
Chương 458. Mới hành trình! Chương 457. Thắng lợi, cầm xuống Trùng tộc thế giới!
minh-tinh-ba-ba-bao-boi-nuu.jpg

Minh Tinh Ba Ba Bảo Bối Nữu

Tháng 2 8, 2025
Chương 1110. Khâu cuối cùng (2) Chương 1109. Khâu cuối cùng (1)
  1. Lãng Nhân: Mỹ Nữ, Mời Tư Vấn
  2. Chương 87: Thư Tiến Cử
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 87: Thư Tiến Cử

Lời tạm biệt của Giang Tự đến khá bất ngờ nhưng không tính là ngoài dự kiến. Cách mà hắn xuất hiện giống như từ trên trời rơi xuống, cộng thêm việc tên này luôn tự nhận mình là lãng nhân mang lại cảm giác nếu một ngày đẹp trời nào đó hắn đột nhiên đứng dậy thu dọn hành lý rời đi cũng không có gì lạ.

Vậy nên phản ứng của người Khương gia cũng không có gì quá đặc biệt. Khương Tuyệt và Khương Diệp Ngư thầm thở phào nhẹ nhõm. Bọn hắn không ghét Giang Tự, ngược lại còn có chút biết ơn. Nhưng những thứ này chẳng là gì so với rắc rối mà hắn gây ra, lại còn dẫn dắt Khương Chân Thủy gây ra không biết bao nhiêu thiệt hại.

Giang Tự đi rồi, Khương Chân Thủy cũng sắp đi, Khương gia sẽ về lại với sự bình yên vốn có của nó. Hai người đều đã có tuổi, không chịu được nhiều kích thích nữa.

Khương Sơ Tình vẫn là gương mặt không cảm xúc quen thuộc. Đôi mắt nàng mở to ra đôi chút, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng vẫn không nói gì.

Chỉ có Khương Tịch Dao và Khương Chân Thủy tỏ ra kích động hỏi thăm. Điều này khiến Giang Tự cảm khái thế gian này vẫn còn tình người, tuy không nhiều…

Bất kể thế nào, chuyện Giang Tự rời đi xem như đã quyết, không ai có ý định ngăn cản hắn. Bữa tiệc chia tay một mình Khương Sơ Tình đổi thành ba người. Khương Tuyệt cắn răng lấy một phần bảo vật hắn đã cất giấu nhiều năm tặng cho Giang Tự làm quà tạm biệt, dù có mâu thuẫn thì lễ nghĩa vẫn phải đầy đủ.

Khương Chân Thủy không có phần, không phải tên này bị gia đình kỳ thị mà đồ vật đã sớm được Khương Diệp Ngư chuẩn bị từ rất lâu, khi đạo sư của học phủ đến mới giao cho hắn.

Tiệc tàn, Giang Tự quay về phòng của mình. Phần lớn đồ của hắn đều được cất trong nhẫn trữ vật không gian. Chỉ còn vài món lặt vặt vẫn để trong phòng, vài phút liền thu dọn xong.

Khi Giang Tự mở cửa bước ra liền thấy Khương Tịch Dao đang đứng trước sân đi qua đi lại. Nhìn thấy hắn, vẻ mặt nàng có chút mất tự nhiên nhưng nhanh chóng bình tĩnh bước tới, lấy ra một phong thư:

– Cho ngươi.

Giang Tự vẻ mặt mờ mịt:

– Đây là?

– Thư tiến cử học viện Chu Đế. Đại tỷ đã viết cho Minh Ly, không thể cho ngươi nên để ta đến thay.

Nhận lấy bức thư, Giang Tự không khỏi hoài niệm. Quả nhiên nếu không can thiệp đủ sâu để sửa đổi, những sự kiện chính vốn phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra. Dù bằng cách này hay cách khác, thư tiến cử rồi vẫn sẽ đến tay hắn.

Thấy Giang Tự nhìn chằm chằm vào bức thư nhưng mãi không nói gì, Khương Tịch Dao có chút lo lắng:

– Ngươi cân nhắc một chút đi. Nếu ngươi không có ý định vào Lập Đế Học Phủ, học viện Chu Đế là sự lựa chọn không tệ. Tiềm Long Bảng chỉ có một trăm vị trí bài danh. Nhân khẩu nhân tộc lên đến mười hai chữ số, tỷ lệ vào bảng vô cùng thấp. Trong ba người chúng ta chỉ có Chân Thủy khả năng lớn nhất…

Giang Tự bật cười:

– Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?

– Ta…ý của ta là…

– Ta sẽ đến.

Khương Tịch Dao thoáng ngẩn người, sau đó vui mừng ra mặt:

– Thật sao?

Giang Tự gật đầu:

– Học viện Chu Đế là một trong những nơi ta phải đi qua, nhưng không phải hiện tại.

– Được, ta đợi ngươi.

Khương Tịch Dao nói xong lời này liền vui vẻ rời đi. Giang Tự định khuyên nàng cẩn thận với Trác Văn nhưng lại cảm thấy không cần thiết. Khương Tịch Dao không phải kiểu người ngu ngốc sẽ treo cổ hai lần trên cùng một gốc cây. Tin rằng nàng sẽ không lặp lại sai lầm đó một lần nữa.

Khương Tịch Dao đi không bao lâu thì Khương Chân Thủy đã đến. Sau vài câu tổn thương lẫn nhau, thiếu niên tỏ vẻ tiếc nuối:

– Thật sự không cân nhắc Lập Đế Học Phủ sao?

Giang Tự cười:

– Có thời gian sẽ đến.

Hắn dừng một giây rồi bổ sung:

– Lần sau gặp lại sẽ là dưới tư cách đối thủ.

Khương Chân Thủy nghi hoặc:

– Đối thủ?

– Mỗi mười năm học phủ và mười học viện sẽ tổ chức thi đấu giao hữu. Học viên dưới năm mươi đều có quyền đăng ký tham dự.

– Dưới năm mươi? Tại sao không phải một trăm?

– Nhân tộc qua hơn mười vạn năm qua không có ai dưới năm mươi đạt đến thượng tam phẩm. Vậy nên năm mươi chính là một cột mốc đặc biệt thường được chọn làm quy tắc hạn chế độ tuổi tham dự. Ngươi sẽ không muốn tham dự một cuộc thi nơi thất phẩm tôn giả dùng trung tam phẩm như bao cát luyện tay. Thượng tam phẩm có sân khấu của riêng bọn hắn.

Khương Chân Thủy gật gù, sau đó chợt thở dài:

– Mười năm một lần, sợ rằng hai kỳ giao hữu sắp tới ta không thể tham dự.

Hiện tại Khương Chân Thủy chỉ mới mười tám. Cho hắn thêm ba mươi năm, dựa vào Thanh Linh Thể đạt đến đỉnh lục phẩm, khi đó tham dự có thể đại sát tứ phương. Hai kỳ tiếp theo sợ rằng không kịp. Hắn cũng không muốn làm bao cát cho đám thiên tài kia luyện tay.

Giang Tự gật đầu:

– Không vội. Chỉ cần ngươi không chết, chúng ta sẽ có dịp gặp trên sân đấu.

Khương Chân Thủy không phản bác. Giang Tự đã không mặc định hắn là vật hiến tế vĩ đại nữa, từ chắc chắn phải chết và có thể sống đã là một bước tiến cực lớn. Không nên đòi hỏi thêm nữa.

Thật ra Khương Chân Thủy vẫn còn một câu hỏi, đó là tuổi tác và tu vi thật của Giang Tự. Nếu tuổi tác đối phương tương đương với vẻ ngoài, xấp xỉ đại tỷ của hắn, liệu quy tắc hạn chế dưới năm mươi kia có còn là rào chắn bảo hộ tân thủ hay không?

Một khi Giang Tự phá vỡ ghi chép trong mười vạn năm qua, không chỉ Khương Chân Thủy, tất cả thiên tài đến từ mười học viện và học phủ đều là đá lót đường của hắn. Nghĩ đến đây, đường tương lai của vị thiên tài sở hữu Thanh Linh Thể trở nên tăm tối hơn bao giờ hết.

Khương Chân Thủy rời đi với vẻ mặt phức tạp. Hắn cảm thấy bản thân không kém, sai lầm lớn nhất có chăng là sinh ra cùng thời đại với Giang Tự mà thôi. Hiện tại một mình Khương Chân Thủy gặm nhấm nỗi đau này, tương lai sẽ đến lượt đám thiên tài kia.

Tiễn thêm một vị khách, Giang Tự lại đợi trong sân thêm một lát nhưng không có ai khác đến. Hắn thở dài tiếc nuối, vốn không trông mong gì ở Khương Tuyệt và Khương Diệp Ngư nhưng đại tiểu thư Khương gia cũng quá vô tình rồi. Dù sao cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa…

Ra đến cổng, Giang Tự nhìn thấy một cỗ xe lớn đang đợi sẵn. Phu thê Khương Tuyệt đang kéo Khương Sơ Tình qua một bên dặn dò điều gì đó. Thấy Giang Tự bước ra, hai người đều ném cho hắn ánh mắt cảnh cáo rất khó hiểu.

Còn chưa kịp nói gì, Lâm Mộ đã không biết từ đâu đi đến. Hắn tỏ vẻ phấn khích chỉ vào hai bức tượng đặt trước Khương phủ:

– Ngươi nhìn dòng chảy linh năng lưu chuyển quanh chúng đi, cả hai đều sắp thức tỉnh linh trí rồi.

Giang Tự im lặng không đáp. Lời thừa, ngươi giúp chúng khai linh là hắn, còn cần Lâm Mộ nói sao?

– Sao không nói gì? Ta vừa hỏi người gác cổng, bọn hắn nói đây là quà học viện tặng cho đại tiểu thư và nhị tiểu thư Khương phủ. Hai món tạo tác sắp khai mở linh trí, các học viện hiện tại đều hào phóng như vậy sao?

– Ngươi đứng đây bao lâu rồi?

– Vài giờ? Không quan trọng. Sư tỷ rất thích tạo tác khai linh. Ta định nghiên cứu thêm một lát, nếu phẩm chất đủ tốt nhất định sẽ trả giá cao mua lại.

– …Có phải ngươi đã quên mục đích mình đến đây hay không? Khương Chân Thủy còn đang đợi trong phủ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-chan-gioi-ra-mot-doi-cuong-dao-phu-the
Tu Chân Giới Ra Một Đôi Cường Đạo Phu Thê
Tháng mười một 15, 2025
dai-ha-vuong-hau.jpg
Đại Hạ Vương Hầu
Tháng 1 21, 2025
bat-dau-cuoi-ly-thanh-chieu-bach-nuong-tu-mang-ta-phu-tam-han.jpg
Bắt Đầu Cưới Lý Thanh Chiếu, Bạch Nương Tử Mắng Ta Phụ Tâm Hán
Tháng 1 31, 2026
ngu-lenh-noi-tay-thien-ha-ta-co
Ngự Lệnh Nơi Tay, Thiên Hạ Ta Có
Tháng 10 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP