Chương 97 : Dẹp một nghịch đạo (Hậu hậu sự)
Mấy trảo rồng múa linh hoạt tựa tụ lực, nước biển như cuộn cuồn cuộn vào người hắn mà lao xuống đấm Đặng Dũng. Nước? Trong sử thi Mahabharata, chính lợn thần Varaha nâng lục địa lên khỏi sự nhấn chìm của hồng thủy, ấy giờ mà lại dám dùng nước biển nhấn chìm Varaha?
Vừa cười gào mà nhảy lao lên đối đầu với hắn, tay hóa long thủ (龍手 tay rồng) trên đầu tựa như mọc sừng mà lao xuống. Người dân hò hét kinh thiên động địa, vì sao? Võ Thần Thần Long như cơn sóng lớn lao xuống đấm thẳng mà đối đầu với một Võ Thần Thần Hợi, hai luồng sát khí to tới mức mà hiện thân Võ Thần của nó to như thật vậy.
Áp lực? Có chứ sao không? Tay của hắn không thể nào mà chịu được lực đối địch mạnh đến thế, may mà có long thủ bảo kê phần ấy mà chống đỡ. Vishnu sợ mà phá lệ, phù hộ thêm cho Chà Ba Tra vóc người ngày càng to hơn, mạnh hơn, bất tử hơn.
Nhưng nhập gia thì tùy tục, hiện giờ đang ở đất Việt, việc ấy hạn chế nhiều hơn. Vishnu vì đang cố làm quá trớn mà hộc máu, dần không kiểm soát được bị bị đẩy về vũ trụ của các vị thần. Nãy giờ mấy vị ấy coi mà cũng phải lắc đầu ngao ngán, sự giúp đỡ của Vishnu đang quá mức thế giới này cho phép.
Thêm nữa khu vực cũng chẳng phải của lão, lão không được phép can thiệp nặng như vậy, riêng Lạc Long Quân có khả năng kích thích khả năng “con rồng” chẳng qua là vì thực người Việt có máu rồng trong rồi, đây không phải là trao tặng mà là kích thích. Sùng Lãm cũng như bao vị thần, phân thân ở khắp nơi, ấy nhưng nếu vợ đau thì tất cả bản thể đều cảm qua.
Bầm chịu không nổi lực của đại thần như Vishnu, nãy tạo pháp chế mặt trời là đã hơn nửa phân lực rồi. Từ đợt vòng tay trao cho Ngọc Yến dùng, thì các vị thần đều cho rằng Bầm vô trách nhiệm, quá trách nhiệm khả năng cho phép, nên đã phạt không được dùng phép, giờ mới hết mà dùng quá nhiều, ngay ở một thế giới đang cố gắng đè nén sức mạnh hoang tưởng.
Thà như thế giới gốc của Ngọc Yến thì nó gần như không có, việc dùng thì gần như không thể, chứ không theo kiểu được mà rất khó như ở đây.
Long Quân cũng đành thương vợ, trợ vài phần lực mà đáng lẽ ra không được dùng, chấp nhận bị cấm phép vài triệu năm vốn rất nhanh với người mà tương trợ. Dần dà hắn xuyên qua cả người của Chế Ba Tra, đâm xuyên mà làm tên ấy gào gầm liên tục, Vishnu biết thế nãy không ra lực tác động thì giờ còn giúp được rồi.
Xuyên qua một đống nội tạng, gần đến bụng thì hắn đổi chiều mà đâm ra ngoài, sợ dính phân dính axit ở bụng mà né. Người Đặng Dũng chịu cũng không nổi phép của Vishnu mà nổ tan bành… Vishnu không thể nào chấp nhận việc bị quy phục trước sức mạnh của nước, ráng người mặc ngăn cản mà thêm một đợt phép mà ném bản thể Đặng Dũng và một cái vòng Varaha về phía Quy Nhơn, một vòng thì quá sức mà vỡ nát rồi.
Lúc ấy Lạc Long Quân cũng bị đẩy về thế giới các thần, nhìn nhau với Vishnu mà lắc đầu ngao ngán… Thần linh, khi trợ giúp người thường thì bình thường, song giúp thánh nhân giữa cuộc đua bẻ nhánh đường đi của thế giới với nhau, thì không được đưa hay ban lực mạnh quá đà gây mất cân bằng thế giới.
Cớ ấy mà Vishnu ban phước lớn, Long Quân ban phước lớn theo mà đánh thì là phá vỡ sự bình thường của thế giới này ở phương diện nào đó, làm hai vị thần phạm quy mà bị đưa về thần giới. Ban phát thần khí thì được, thần thú cũng không sao, phước lành nguyền rủa thì vừa phải, chung quy đều phải vừa phải không quá bá đạo theo mỗi thế giới…
Bầm cũng biến phai đi cái hiện thân, Ngọc Yến một chân tiếp đất tiếp làm nát cả sàn. Tim nhói cái mà lịm cả đi…
…
Quân lính sợ hãi mà chạy tứ tung, may đang ở sân riêng không có dân nhìn thấy, Vũ Vương sau đó ngồi loan tin rồng hạ đó là do… Phúc Luân thấy ác quỷ hiện hình, đánh bài chòi triệu hồi Thần Long đánh chết ác quỷ.
Việc long giáng xuống trời Nam làm kinh động xung quanh, thương nhân các kiểu từ xa còn thấy được cảnh ấy mà ghi chép lại.
Nhà Thanh, vua Lê chúa Trịnh với lân bang như Ai Lao, Cao Miên cũng thấy mà kinh hãi. Mấy tháng sau thôi mà sứ đoàn Đại Hoà, Cao Miên, Xiêm La qua xin cống nạp, xin lập quan hệ với nhau. Vũ Vương nhận quà, tỳ nữ không xuể nổi.
…
Tại Thăng Long, đoàn “thiên sứ” của nhà Thanh vào tới tận nơi. Nơi đây thành trì rộng lớn, đâu đâu cũng là hồ nước, người dân mua bán tấp nập, nhiều phường hội làm nghề buôn bán.
Thành tuy to, song lại đắp toàn bằng đất. Từ độ chúa Trịnh nắm quyền thì cứ ra sức mà đắp xây thành thêm, với quy mô liên tục thì chỉ còn việc đắp đất cho mau.
Phủ Trịnh Vương cao nguy nga, cạnh ngay bờ Nhĩ Hà (sông Hồng) sở dĩ gọi vậy là do con sông uốn lượn như hình thù cái tai mà gọi. Bất quá dân thì đọc lại thành Nhị Hà.
Gạch ngói xanh ngọc, ngoài thì chuồng voi chiến, quanh phủ là các nguyệt đài, thuỷ tạ để ngắm cảnh vui chơi.
Năm 1644 chúa Trịnh Doanh cho xây lầu Ngũ Long mang hình năm con rồng. Lầu rất cao, cao 300 thước (120m) được dát bằng mảnh sứ và có đá cẩm thạch quấn quanh, nên từ rất xa đã có thể trông thấy.
Hoàng thành? Điện đài vốn đã nát hết, việc vào chầu bỏ mà sang bên phủ chúa Trịnh chầu, hay gọi là Vương Phủ 王府 hoặc Chính Phủ 政府.
Điện Kính Thiên nát tươm, đâu đó chỉ xây hai gian nhà mà thờ trời và thờ đất. Cớ ấy nên có sứ đoàn thì cũng không bao giờ tiếp trong Hoàng thành, mà sứ giả chỉ chịu để vua tiếp chứ không chịu để chúa tiếp, nên có thì vào phủ chúa mà dựng cảnh thiết triều.
Xạo ra là phủ riêng cho vui, làm sứ Thanh sứ Minh mấy lần tưởng bỡ phủ nhỏ thôi đã xa hoa, đôi khi về tâu với Hoàng đế thiên triều là dân An Nam xa hoa, không kể nổi, vua chúa quý tộc cũng thế.
Nay là Tĩnh Đô vương靖都王 Trịnh Sâm 鄭森 đứng bên cạnh vua Lê mà nhận tiếp đoàn sứ giả, quan lại trong triều mũ quan, mang áo đỏ với bổ tử đàng hoàng hơn đàng Trong rất nhiều. Riêng sứ giả Bắc triều cử xuống thì không cần quỳ trước “An Nam quốc vương”.
Mang đồ phục Mãn Thanh, người Nam luôn coi ấy là man di, không được đẹp như văn phục ngàn năm truyền đi. Mà Mãn Thanh thì cứ trịch thượng mà gắng nói cái giọng ngoại ngữ nói thẳng có hơi ngạo mạn :
– An Nam có Thần Long đỗ xuống, Hoàng đế (tức Càn Long) cho là An Nam các ngươi có phúc hạnh mà hưởng! Nhưng phần lấy đi phần long khí của thiên triều, phải cống nạp thêm 5 người vàng, 3 cây vàng và thêm người qua Đại Thanh! Hoàng thượng sẽ xem xét mà cho việc hàng năm đưa sứ đoàn tới nơi mà cúng điếu Thần Long giáng thế!
Dương Trọng Tế nghe thế, thân là Thiêm đô Ngự Sử trong Ngự Sử đài, là cơ quan khuyên răn nhà vua trong triều đình, nhưng hắn lại ghé qua chỗ Trịnh Sâm mà khuyên chúa :
– Lần này tặc Nguyễn hưởng đại ân, song cũng là đại họa, giờ lấy cớ đất Thuận Quảng đương giặc giã chống đối triều đình, xin hỗ trợ mà đánh qua đường thủy, tránh việc thủy quân triều ta yếu, đường bộ thì mạnh mẽ, chúa thượng xin nghe ạ.
Nghe hợp lý, bản thân Trịnh Sâm cũng là người tài giỏi, vốn đã có ý mượn cớ như vậy mà nay gặp đồng chí, được nước bèn phẩy áo mà cúi xuống nói với sứ nhà Thanh :
– Giặc Nguyễn Hoàng và con cháu từ lâu cát cứ vùng Thuận Quảng, chứa chấp cựu thần nhà Minh, nay lại có Thần Long đáp xuống, mà bản triều chưa đánh chiếm lại được xứ Thuận Hóa ấy, xin thiên triều tương trợ mà lấy thủy quân đánh lấy, để thành việc điện đài mà thờ cúng nơi đó.
… Bãi triều, Dương Trọng Tế về phủ riêng cùng với Trần Công Xán 陳公燦 là Hình bộ Thượng thư, cùng với Ngô Duy Viên 吳維圓 là Thị lang Lễ bộ ngồi nhậu riêng, chuẩn bị chiều tối còn nhậu tiệc riêng với đoàn sứ thần Ai Lao và Đại Thanh. Mấy tên vừa ăn cá hồi, rượu, rau muống, thịt chó mà ăn.
Dương Trọng Tế mở miệng trước, hắn nói thẳng với hai người còn lại :
– Lần này chắc chắn Nguyễn Phúc Khoát sẽ chết cho coi! Ha ha ha! Nhanh chóng mà giết chết đại tặc trăm năm chưa dẹp!
– Ngươi dừng lại đi! (Công Xán đập bàn) Chưa biết nhà ngươi thực là Văn Thánh như nào, nhưng sao lớn rồi vẫn hay tự cao trước khi thắng là sao? Kế sách tính tuy hay, kiềm chế được tí kiêu binh là đã nghĩ tới giết họ Nguyễn à!?
– Chưa kể nữa là ngươi không được tự cho mình là tài giỏi nhất… Ta nghe đâu Nguyễn Phúc Luân của tên Nguyễn Phúc Khoát đó, từ khi lên làm Thế tử, cải cách tiền giấy, rồi còn đang chống cự lại nạn loạn tặc nội nhà bọn chúng. Vừa rồi rộ tin khí chất vàng hoàng kim của Văn Thánh bốc mạnh ra khỏi nhà tên đó, nay họ Nguyễn còn có rồng lao xuống giết quỷ, ai ai cũng biết, vậy tức là có thiên mệnh! Chúng đang dần cướp đi thiên mệnh của Đông Kinh vào xứ man di ấy! (Duy Viên)
Nghe mà nhớ, Trọng Tế mấy ngày trước là tận mắt cùng bách tính thấy rồng hạ xuống phía Thuận Hóa của họ Nguyễn, con rồng sừng trắng, mình và mao cũng trắng, hay có khi là Bạch Long!? Mà sao Bạch Long lại không ở An Bang (Quảng Ninh) mà lại ở Thuận Hóa?
Trọng Tế thân cũng là chuyển sinh tới đây, hắn không thể nào biết hết được. Chỉ rõ phần nhiều nơi đây giống có giống, khác có khác nơi cũ, vốn cũng nghe thần bảo hộ là Long Đỗ kể mới rõ ra cái sứ mệnh của mình. Thế mà giờ hắn thấy hơi bế tắc : phần vì nạn kiêu binh quá khó xử, việc khôi phục quyền hành vua Lê, phò tôn Lê Chiêu Thống quá khó.
Giờ hắn đang lấy lòng Trịnh Sâm là vì Trịnh Sâm còn tính là lo cho dân, đang định đợi Vũ Vương mất, vài năm rồi chính sự đàng Trong suy yếu mà xâm chinh luôn, để Trịnh Sâm có thể cai trị vài năm mà yên lòng dân chứ? Vì cơ chế phong kiến như hắn mà học Lê Duy Mật khởi nghĩa giành chính quyền quả khó…