Chương 51 : Minh Thanh (Hậu sự)
Yến mệt quá rồi, cái bóp cổ của Quân chỉ đè thẳng vào yết hầu làm hắn khó thở hẳn cả ra… Nhớ lại mới tới đây gần 15 năm, chỉ trong gần 2 năm mà đã chạy lên được chức cao như này cũng là nhờ loạn thế chức quan rẻ mạt, nhưng ít ra hắn giết được Phúc Thuần để chặn kế trọng yếu của Loan, có đóng góp cho nước nhà, được sống đúng lý tưởng, đúng con người quả thực sướng biết bao…?
Chợt một kiếm xuyên qua sườn của hắn, làm hắn tỉnh cả người đi. Lưỡi kiếm lạnh đi qua sườn kích thích hệ thần kinh tạm thời giúp hắn không bị hôn mê. Lưỡi kiếm đâm một phát vào bụng của của Quân, làm cô phải bất giác thả Yến ra mà ôm bụng, nhưng nhanh chóng cùng lúc một ném dao găm về phía thanh kiếm được ném tới.
Nhanh chóng hai ngón đã bắt được, chỉ có thể là Ngọc Cơ công nữ mà thôi. Cơ cởi bớt 3 lớp áo đối khâm ra, nói đơn giản là do đối khâm cũng là trực lĩnh nên đa số phải mang nhiều lớp, còn như Quân mặc thì là Giao Lĩnh có chỗ chỉ mang 1 – 2 lớp là xong, Cơ muốn giảm sức nặng mà quần áo mang lên người, tăng khả năng di chuyển.
Khác với Yến, Cơ thấy Quân đã lùi ra sau thì nhanh chóng bắt lại thanh kiếm và ôm lấy Yến. Cũng như chẳng nương tay gì cả, một quạt kiếm nhanh lấy hết đầu của mấy tên lính giang hồ đi – điều này khiến Quân nhìn thấy vừa ớn lạnh, vừa căm giận. Lấy thêm trong vạt áo mấy con dao găm nữa định tấn công.
Cơ nói chẳng cần nhìn mặt Yến, giọng vẫn trầm và đều như mọi khi :
– Ta tưởng chơi công chuyện như răng… đi chơi kỹ viện rồi bị bắt? Nói ngươi mấy lần cũng chẳng đem theo lính tráng đi theo phòng tai họa.
Lý do không dùng thanh trường đao của Cơ khá đơn giản : do Yến tưởng Cơ hay nhất bộ pháp trường đao, nhưng ai ngờ là cô chỉ đặt mua loại bình thường mà không rõ giá nên trả lố, giờ thanh đao nặng quá nên khó múa. Cũng như vì khó giấu nữa, tiện đem thanh kiếm vô danh của hắn theo mà giả làm gậy chống đường.
Sự uyển chuyển của Kim Long để đấu với Lục Xà (rắn xanh lục) có phần ngang nhau, tựu chung mang đao sẽ bị tù túng đi, mang kiếm cũng hợp hơn, nhưng khó hơn và đòi hỏi kỹ năng cao hơn khi Cơ thiên về các đòn đâm hơn là chém.
Một xấp dao bay tới phía Cơ, nhanh chóng một bán quạt (múa kiếm nửa vòng) mà hất văng đi hết. Tận dụng có thế Quân lại lấn tới cho một đòn gối nhằm hạ bộ mà đánh, để mà nói thì đòn này với đàn ông thốn hơn chứ đàn bà có thốn nhưng chẳng thốn lắm. Sở dĩ có sai lầm trong ra đòn là do Quân chưa từng hạ sát với phụ nữ bao giờ, cứ đinh ninh nghĩ là như đàn ông thôi.
Cơ cũng chỉ né qua loa, lại một đấm nhanh vào ngực của Quân mà làm cô ta đau tới mức phải nhích xa ra lại. Vốn Cơ cũng chưa bao giờ đánh nhau với nữ nhân, chỉ là từng hỏi Yến nếu hắn là phụ nữ thì sẽ đánh vào đâu với đối phương? Tất nhiên là ngực, nơi đầy dây thần kinh như thế tuy có mỡ bảo vệ nhưng cảm giác đau sẽ nhạy cảm hơn với phụ nữ rất nhiều. Mà Yến chỉ bảo là đánh đau thôi, mấy vụ dây thần kinh thì giải thích qua loa coi như là huyệt lộ nối các huyệt đạo.
Mà Cơ lại lơ là cảnh giác, không ngờ Quân nín đau mà nhanh như chớp mắt lại ngay bên một chém ngay đầu gối bên trái làm Cơ có chút đau, thấy vác theo tên Ngọc Yến nữa thì phiền phức quá nên vứt lui sau.
Lại rút kiếm ra, một chém nhưng bị Quân né được. Song Cơ làm vậy là đánh lừa để tung một đòn chỏ ngay hàm của Quân, làm Quân bay sang ngang.
– Nếu như không phải huynh trưởng còn dụng được hắn thì ta cũng không chen vô mô… (Cơ)
– Ta không biết quan hệ các ngài như răng? Nhưng trước giờ lệnh phủ chúa ban cho mà làm bổn nương đây chưa bao giờ sợ!
Hét cái liền bay tới mấy đá dồn dập ép Cơ vào tường. Công nữ đây chỉ một gõ mạnh vào đầu thôi đã làm đối phương bị phá chiêu, lại thêm một chỏ thẳng ngực của Quân.
Thấy địch thủ đau mà nằm sõng soài ra, Cơ nhảy đè lên mà dồn liên tiếp mấy chỏ cực nhanh. Con Lục Xà cứ như đang bị Kim Long nuốt chửng từng đoạn vậy.
Thế này đơn giản do Quân là sát thủ nên thiên về mẹo, tính toán hơn là đánh trực diện nhiều. Nhanh trí bốc nắm ớt trong bọc, ném thẳng lên người Cơ, trúng cả vào vết thương nên vô cùng rát.
Lại thổi bột tiêu làm Cơ mất cả nhịp thơ dồn và phát lực đòn quyền. Hắt hơi liên tục, bị Quân đâm một dao vào vai, nhưng Cơ cũng một bạt thẳng mặt Quân.
Nhanh chóng đợi có thể, một ngón tay mà chọc thẳng mắt trái của Cơ. Mắt cũng rất nhiều hệ thần kinh, chạm thôi cũng đã khó chịu chứ chẳng nói tới đâm thẳng thì đau biết chừng nào? Cơ mất cả phòng thủ mà ngã ra ôm mắt mù mắt cay xè.
Quân nhúng tay vào 3 túi bột : một túi thuốc độc, một bột ớt và một thuốc súng. Định vừa đánh độc vừa làm rát, đánh nổ Cơ. Một chọc khi không phòng thủ xuyên thẳng vào người Cơ, còn nhấp thêm mấy phát làm cô đau tới mức không giữ bình tĩnh được.
Đang thế ấy thì toà nhà rung lắc dữ dội, tiếng đạn phía dưới nã lên trên. Là đống nữ binh, Cơ thân không rõ việc luyện binh với kế sách, theo Yến rồi kêu người tiếp ứng, vốn là định bắt tại trận mà bêu rếu hắn, nhưng nghe đâu tiếng súng thì án binh, đợi hồi không thấy xuống thì phá nhà, đập cho sập chứ không đốt để tranh lây lan lửa.
Nên Linh cùng đám nữ nhân dưới thi nhau dùng rìu phá mấy cột trụ, làm khách khứa trong quán nãy giờ hóng chuyện lại tưởng đang truy bắt tội phạm.
Còn Yến, nãy giờ nằm trườn ra mà bấy tỉnh rồi, trái tim thoi thóp cũng dần mà tắt lịm… Ấy âu cũng vì tim hắn yếu hơn người thường nên chịu không được, chứ không cũng sống được qua 1 – 3 ngày rồi.
…
Tỉnh dậy, thấy xung quanh sáng chói vô không, nhìn đâu cũng chẳng xác định được phương hướng. Hắn lò mò ngồi dậy thì từ sau đã vọng lên tiếng nói bỡn cợt :
– Cháu tính ra rứa cũng coi là nhanh đỏ, lên chức nhanh cũng nhờ loạn cuộc, thế thì trị bằng lo dân. Ha ha ha! Coi như cũng chẳng phải loại vô thưởng vô học!
Hắn nhìn qua thì rõ ngay là ông lão mà đã cùng hắn chết đuối kiếp trước. Nhanh nhảu hắn đã đáp lại :
– Là ông! Ông là người nặng như tạ tấn kéo cháu chết! Răng mà ông ở đây ri?! Mà cháu rứa chết luôn à?!
Chỉ thấy ông lão ngoái đầu nhìn, từ đâu hiện ra cái ngai vàng toàn chi tiết cánh chim, lông vũ bằng vàng mà ngồi xuống. Vuốt mái tóc dài thả xõa, ông lão búng tay một phát là bộ áo quần hiện đại biến thành bộ giáp trụ bằng vàng kim, đội lên vương miện có họa tiết tựa Hùng Vương, cười đùa rồi ném cho hắn một trái táo xanh rồi mới nói tiếp :
– Ta thì ai cũng gọi là vị thần lịch lãm và đẹp trai hết! Cháu cứ gọi rứa đi, gọi thần đẹp trai là được!
– Rứa ông rốt cuộc là thần thánh chi mà lôi cháu theo vô như ri rứa? Vô thế giới nửa thực nửa ảo ni tề.
– Chẳng qua là thấy cháu tội, mà cũng đang rảnh nên bày trò cho mà sống lại đời xưa coi cháu có hối hận như sao không? Ít ra thì chết nhanh nhưng tài rõ là có đóng cho nước nhà là được rồi! Ha ha ha!
Nghe ông cụ nói chuyện mà hắn cũng chẳng hiểu nổi hàm ý là gì, chỉ biết chắc chắn cụ là vị thần đã, còn vụ đẹp trai thì không nghĩ vậy mà có thể xàm ra được. Cái rồi ông cụ nói tiếp :
– Hầy… nói đùa rứa đủ rồi. Ta với các vị thần khác là sống liên thế giới, ưa đâu thì đi vậy đó. Lâu lâu cũng phải quản trọng mà đưa những người kiệt xuất từ này qua kia, hoặc tạo ra người tài ở thế giới ấy. Cháu là trường hợp một, ta giúp là vì thấy có chí, với củng cố dân ta ở thế giới này thôi chứ sao đâu? Nhưng giờ đáng ta cũng không giúp cháu mô, mà có người khác giúp mà nhờ ta.
Nói cái thấy sau lưng hắn đã có một người cao chừng 1m78, mang đôi giày dài, người mang long bào có đinh ba thủy mặc, vân mây và kim long trên người. Nhìn lên, hắn thấy ngay họa tiết mũ Xung Thiên đầy họa tiết rồng, mây bằng vàng và đính ngọc, đường nét tổng thể của mũ đôi nét tròn trịa chứ không cứng cáp hẳn. Mục sở thị cái là biết ngay là đức Gia Long Thế Tổ Cao Hoàng đế Nguyễn Phúc Ánh!
– Kính cẩn chào bệ hạ! (Hắn nói cái liền quỳ xuống cúi đầu trước Gia Long)
– Miễn lễ, đứng dậy đi.
Giọng Gia Long khá trầm ấm, rõ chất đế vương. Ông ta đỡ hắn dậy, phủi phủi vai hắn. Nhìn sơ qua, là một người nét mặt trung hòa, râu để không có quai nón, ánh mắt sắc nhọn sâu thẳm không ai đọc được tâm tư, tựa như đang nhìn vào hố sâu không đáy vậy, làm con người ta đôi chút kính nể và sợ hãi.
– Nhà ngươi bị cụ đây chơi, cụ có ý nên ta mới độ cho mà cùng cho tới đây… E hèm! Đáng ra chết thì việc nhà ngươi, vì ta không ở thế giới này như răng mà quản? Nể tình thương dân, phò Hưng Tổ (Nguyễn Phúc Luân) được đức Thái Tổ (Nguyễn Hoàng) chứng giám cho, ta mới nhờ cụ đây giúp cho.
– Nhưng… thần không biết giờ giải quyết ra sao, thế thần ít cảnh giác, giờ rơi vào thế cục như này thì rõ không biết như răng mà giải quyết cả.
Ông cụ lại cười to, to tới mức đâu một người con gái đẹp nứt đố đổ vách chạy ra táng một cái. Thấy xưng hô với nhau một tiếng anh hai tiếng em rất tình tứ, không ngờ thần với nhau có gu mặn vậy…
Đợi hồi ông ta mới vừa xoa mặt bị bầm vừa nói tiếp :
– Nãy là bà xã của ta, đập đau quá! Mà cháu giờ ta cho thêm cơ hội do thằng Ánh này xin, hãy dùng Thực Nguyệt đao… mà đổi thay thế sự đi!