Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bay-ngay-cuu-vot-dai-minh-ta-con-la-treo-nguoc-di

Bảy Ngày Cứu Vớt Đại Minh? Ta Còn Là Treo Ngược Đi

Tháng 10 5, 2025
Chương 1343: Hoàn tất cảm nghĩ (2) (2) (2) Chương 1343: Hoàn tất cảm nghĩ (2) (2) (1)
bang-nghe-nghiep-cua-ta-nhu-the-nao-la-nhi-thu-nguyen-hoa-phong.jpg

Bảng Nghề Nghiệp Của Ta Như Thế Nào Là Nhị Thứ Nguyên Họa Phong?

Tháng 1 31, 2026
Chương 380: Làm ngươi nhìn chăm chú thâm uyên lúc, thâm uyên cũng tại nhìn chăm chú ngươi Chương 379: Trộm nghề
81f16de91755820c704ba462a2762f39

Hogwarts Giáo Sư Mới

Tháng 1 15, 2025
Chương 267. Chương cuối Chương 266. Hội tụ
witcher-de-witcher-lai-lan-nua-vi-dai

Witcher: Để Witcher Lại Lần Nữa Vĩ Đại

Tháng mười một 8, 2025
Chương 433: Cố sự chung yên Chương 432: Đến rồi, chúng nó đến rồi
tu-huyen-lenh-bat-dau-thanh-lap-tien-trieu.jpg

Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu Thành Lập Tiên Triều

Tháng 2 1, 2026
Chương 128: Thiết Sơn Chương 127: Súc sắt
dau-la-khiep-so-ta-thanh-bi-bi-dong.jpg

Đấu La: Khiếp Sợ, Ta Thành Bỉ Bỉ Đông

Tháng 4 23, 2025
Chương 0. Lời kết thúc Chương 712. Cùng đi đi
the-gioi-yeu-ma-moi-ngay-thu-hoach-duoc-mot-cai-ky-nang-diem.jpg

Thế Giới Yêu Ma: Mỗi Ngày Thu Hoạch Được Một Cái Kỹ Năng Điểm

Tháng 1 25, 2025
Chương 278. Thượng Quan Tú cái chết Chương 277. Trúc Cơ lão tổ
vao-tu-muoi-nam-ai-con-thay-viec-nghia-hang-hai-lam-a

Vào Tù Mười Năm, Ai Còn Thấy Việc Nghĩa Hăng Hái Làm A

Tháng 2 8, 2026
Chương 1448: Kêu người nào ba ở đâu? Chương 1447: Chịu nổi
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 50 : Minh Thanh (Trung sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 50 : Minh Thanh (Trung sự)

Vẫn thói quen ấy, Yến rải bước trên từng miếng đường Thanh Hà để tới kỹ viện Vọng Bắc, nơi mà Vương Diệu Quân đang làm việc chính và quản lý các kỹ viện khác ở Minh Thanh.

Đây cũng là lần đầu hắn bước vào toà kỹ viện, mà cũng là loại to nhất cảng thị Thanh Hà nữa. Nghe nói truyền đã mấy đời rồi, cứ từ con gái trưởng nhà họ Vương mà truyền, nay đã đời thứ 3.

Kỹ viện này có sân khá rộng, nhiều nơi hoang mát, 2 nhà phục vụ khách và gian chính giữa là phục vụ. Nơi đây toạ lạc một lầu cao gọi là Vọng Bắc lâu, cao 2 tầng, và tầng trên là nơi mà Quân ở và làm việc.

Xin hỏi xong, hắn được hai gã người cũng khá đô dắt lên lầu trên. Gian phòng to, có ban công, giường ngủ cỡ lớn với mấy tủ quần áo, nhìn choáng ngợp và sang hơn Trung Phủ của hắn rất nhiều, Hậu Phủ cũng thua.

Quân ăn mặc kín đáo, bàn soạn sẵn mấy món ăn của người Hoa mời hắn. Nhưng hắn kiêng vì dầu mỡ nhiều, chẳng phải gu của hắn.

– Ngài quận công… Ngài rõ Minh Hương nhơn ta xưa ni ở Minh Hương xã ni đã lâu rồi, rứa mà bọn man di tề lại gây hấn! Ngài còn bao biện chúng nữa.

– Ta bao biện mô? Chẳng qua các ngươi quá coi thường pháp luật. Lần ni thăm là để tìm hiểu thực sự mà suy xét.

Vương Diệu Quân con của Vương Diệu Triều 王耀朝 họ Vương này con trai hay gái đều là Diệu, nhưng nữ là Diệu 妙 còn trai là Diệu 耀. Nghĩa na ná nhau.

Cha Quân là người Minh Hương chạy loạn Bắc di mà bị đánh thuyền vào làng Kế Môn – một trong các làng con của Hoa Lang. Sau được người dân cứu chữa, định cư lâu dài cùng các nhà họ Hoa khác thành lập làng Minh Hương ở nơi đây.

Dân Hoa thường bị người Việt nghi kị, nhưng nếu tốt thì họ vẫn chơi như thường. Nhưng chính sách của triều đình vẫn là hạn chế sự phát triển của người Hoa, làm người Hoa di cư chạy nạn phải quy vào các làng xóm như Minh Hương.

Nhà họ Vương vì thế cũng phải chạy vào lập các làng riêng, thực hiện những phương thức kinh doanh tránh cạnh tranh với bản địa xung quanh.

Thực Quân cũng chẳng ưa gì việc kinh doanh kỹ viện, nhưng truyền thống của gia đình là vậy, họ không để đàn ông kinh doanh những thứ ô nhục như thế này.

Yến đây là không biết hắn đã mắc mưu của Nguyễn Cửu Thông.

Là lính triều đình kích động, giả làm dân hai bên kích động xung đột giữa hai cộng đồng vốn không giao du với nhau. Chúng lại cậy vừa rồi kích động nổ súng lẫn nhau, làm cớ lấy thêm lính xuống, gây sức ép cho người Hoa cả 2 bên.

Như thế nào? Đơn giản là yêu cầu trục xuất người Hoa bằng chính cái xung đột chúng tạo dựng nên. Với Thanh Hương thì họ không sợ, nhưng với Minh Hương thì có. Chúng ép người Minh Hương một là trục xuất, hai là giúp bọn chúng giết chết Yến.

Lựa chọn vẫn còn tí nhân đạo, một là hắn nhận 1000 quan với tiếng tham nhũng rồi được sống, từ quan. Hai là… chết.

Đàm tếu một lúc, hỏi về gia cảnh của nhau, mấy lần Quân nhanh giục hắn ăn đồ ăn mau kẻo nguội. Cơ bản cô ta mãi chẳng chịu mở đũa, là do muốn nhanh giải quyết không đau đớn cho Yến, dù sao từ lúc hắn nhậm chức tuy tuổi nhỏ nhưng tầm nhìn xa, thúc đẩy được tàu thuyền qua lại nhiều hơn.

Nên thế mới sẵn món nào cũng thuốc độc sẵn, không dám động đũa. Nhưng Yến lại thuộc kiểu luôn ưu tiên người lớn tuổi nhất trong bàn khai đũa, với không hợp đồ ăn nên mãi cũng chẳng chịu ăn uống gì.

Thời xưa luôn phải đợi người lớn nhất mâm mở đũa, tức là khai đũa hoặc khai trợ 開箸, rồi những người khác mới được ăn. Điều ấy là thể hiện sự tôn trọng cho bề trên, Hưng lúc còn sống cũng theo tục ấy dẫu người xung quanh chẳng còn theo, hoàn toàn là do ba hắn dạy.

Giờ đây với tư cách là Hoàng Ngọc Yến, nhờ những phong tục được người ba kính mến dạy cho, hắn vẫn ứng xử phải lẽ ở cả hiện tại và giờ là quá khứ. Đồng thời giúp hắn một mạng sống trong thấy.

Quân đưa ra một rương tiền, cười mà nói rằng :

– Ni là gửi cho ngài cảm ân (ơn) ngài tương trợ Minh Hương chúng ta.

– Không nhận! Ta đã rõ có hối lộ phạt gấp đôi các ngươi còn không nghe?!

– Ha ha… ngài không nhận thì hôm ni khó mà ra khỏi nhà ni lắm à nha.

– Ta nói ngươi rồi, nãy giờ không nghe? Ta nhận là nhà ngươi bị phạt 40 trượng đó.

Chợt thấy Quân cười, nhưng nụ cười không có ý hào hữu mà đâu đó pha thêm ý tuyệt vọng, thất vọng nữa.

Cảm nhận đâu đó hơn chục hơi thở, mỗi tên đang dần có hơi thở nhẹ và tắt lịm đi. Rất nhanh, hắn rõ ấy là kỹ thuật nín thở tạo ổn định trước khi bắn súng.

Định thần lại, hắn cố giữ bình tĩnh, hạ giọng nói đùa câu câu để hạ nhiệt trong phòng :

– Đó là ta nói với người khác, ha ha! (Yến vừa nói vừa lấy tay lau mồ hôi) Như quý nhơn ni, thì ta nào dám chối? Nhưng cũng phải phân rõ ngạch ngòi một tí, ta nhận thì cũng phải có đền đáp chi chơ?

– Ha ha ha! Ngài giúp chúng ta, là được rồi chơ chi? Trục xuất Thanh Hương là được, chúng vừa rồi ngoài mặt thì hoà hoãn nhưng lại đánh chết một tên hài tử (nhóc). Ngài coi xử lý thì tiền này tất của ngài a!

– E hèm… Nhưng mà rứa tên mô gây ra?

– Cái nớ ta không biết, ngài coi không cần mô, đuổi quách bọn man di đó đi là được…

Yến muốn bọn kia bớt manh động hơn, cũng như thể hiện đang hợp tác tỏ rõ thiện chí với Quân. Hắn kéo ghế tới ngồi bên cạnh, lại gắp liền mấy miếng đậu phụ vào chén của Quân.

– Chuyện nớ phải có lệnh triều đình, chơ trục xuất dân số lượng đông mô ra dễ rứa được?

– Ta nghĩ triều đình không quan tâm mô, ngài đừng quan tâm chi.

Phi lý, vì dù bị triều đình hạn chế một số ngành nghề và chính sách, nhưng được cho định cư và sinh sống lâu dài. Vì thế nên họ nể mặt nhà chúa, sợ nhà chúa và luôn đi theo luật nhà chúa. Chẳng cớ gì mà Quân lại có thể thốt ra việc bỏ qua nhà chúa vậy được.

– Rứa thì ta không nhận, các ngươi quả là đang tánh kế ta đúng không? (Hắn rút đao ra liền kề cổ Quân)

Quân thấy cảnh này, mới thở dài, ra hiệu cho bọn mai phục đi ra khỏi chỗ trốn, rồi mới nói tiếp :

– Là ngài Chưởng dinh… ngài ta nói sẽ nói chúa thượng trục xuất chúng ta nếu không triệt ngài đi. Tội chúng ta là tự ý gây loạn, gây chết người, loạn phố xá…

Nghe thôi đã thấy cấn cấn, mới có vài vụ đánh nhau với một vụ bắn nhau mà đòi trục xuất cả dân cư một làng? Việc ấy đâu nào có thể?

– Làng các ngươi khai đi, còn chuyện chi ngoài vụ xung đột gần đây mà đủ cho hắn tâu chúa trục xuất các ngươi?

– Chúng ta… Hây dà… nấu rượu lậu, nhập với buôn hàng lậu, giết người trái phép… Mấy việc ấy Chưởng dinh đều cho qua, nhưng phải giúp ngài ấy vài điều. Ngài đây chọc giận gì Chưởng dinh ta không biết, nhưng giờ ta chỉ nguyện chết mà giết ngài, hoặc ngài nhận tiền rồi nhận danh tham nhũng mà thôi việc triều chính, hoặc ngài và ta chết tại đây thôi.

Giọng nói đầy cương nghị, bàn tay đang ghì chặt vào tay hắn tới mức chảy cả máu. Mấy tên kia cũng giơ súng lên, dẫu hơi chần chừ nhưng cũng sẵn tay ở mồi lửa để bắn.

Hắn cũng chẳng ngờ bè đảng phản tặc lại lợi dụng tấm lòng trung quân ái quốc của dân chúng, biết tội dân không trị còn tống việc? Đạo đức con người đâu có cớ suy tàn như vậy?

– Nước là của dân, các ngươi ở đây đã lâu thì cũng tính là dân, việc phạm tội của các ngươi là khó tha, nhưng lợi dụng như Cửu Thông thì càng không nên!

– Xàm ngôn!

Đoạn cuối, tên lính nọ hét lên rồi đốt dây bắn thẳng vào hắn. Yến vật cả người Quân xuống, còn đứng lên kề sát cổ Quân một đao mà nói to cả lên :

– Các ngươi không hiểu! Kẻ mà tống sự (tống tiền nhưng bằng việc làm) lợi dụng các ngươi như rứa để làm việc ác mà cho là đúng?!

– Giờ ngài làm ri chúng ta giết ngài còn được che giấu hơn đỏ! Ngài nên nhận tiền rồi chạy hoặc không chỉ còn cách này thôi! (Quân) Ta thà chết cho dân Minh Hương và chánh phủ còn hơn bị làm nhục.

Không nói nhiều, mấy tên kia cũng nã đạn theo, có tên còn lo lên một bổ đại đao nhằm đầu hắn.

Lần này dàn cảnh đánh nhau, bắn nhau chí choé kích động thù hằn người Hoa chúng làm như nào không biết, nhưng việc tẩy não người dân thì hay phết.

Chần chừ làm gì nữa? Một chém bay tay của mấy tên đao thủ làm bọn chúng rú quá trời quá đất. Dù là chốn kỹ viện nhưng là thương điếm lớn nhất của Minh Hương nên bọn lính tráng vũ khí và tài nghệ cũng chẳng tính là kém.

Mấy khẩu súng hắn nhìn qua là biết hàng gia công hạng trung, chẳng tới mức thượng phẩm như hắn và đồng bọn trang bị cho nhau. Đó là sự khác biệt giữa chính quyền và dân sự mà khó thế được.

Nhờ thế mới vài đường chém mà súng bên kia đã nát rời ra, thường thì súng như này cũng ít ai đem đi đỡ gươm đao vì khả năng chịu lực và chất liệu không phù hợp.

…

– Đại nhơn tha mạng! Đại nhơn tha mạng!

Đó là tiếng của hơn chục tên lính sau khi bi tẩn ra bã. Bọn này liều là chính chứ kỹ năng không có, hăng máu thừa. Đánh giang hồ với đánh trận quả chẳng thể nào so được với nhau. Yến đây cũng chẳng tốn nhiều sức, nhưng cảm thấy cơ thể ngày càng nặng trĩu một cách bất thường, thậm chí mất dần lực mà thả cả Quân ra.

Chỉ thấy ả cười nhếch mép một tí, hắn là nghĩ không thông : làm sao một chuỗi kỹ viện có thể thực hiện được việc giết người tới mức phản tặc tin dùng? Gây loạn Hoa cho hắn một phần khiến Thanh Hà loạn, phần khác muốn mượn tay giết người thì tay đó phải là tay sát nhân. Mà nãy giờ lính toàn quèn thì đâu ra loại sát thủ? Là Quân.

Rải từng bước chân sau khi thoát khỏi áp chế của hắn, Diệu Quân chỉ nói đơn giản vài điều chứ không miên man như trước nữa :

– Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Minh Hương nhơn đã luôn phụng nhà chúa để sống, mấy đời đều rứa, ngài tuy chí lớn, nhưng thông cảm cho phận chúng ta, đây là ngài chọc giận Chưởng dinh! Chúng ta chỉ theo thường sự xử sự mà giải quyết thôi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ban-tay-vang-khong-dung-dan-buc-ta-di-ta-dao.jpg
Bàn Tay Vàng Không Đứng Đắn, Bức Ta Đi Tà Đạo
Tháng 2 7, 2026
dong-quan-mot-trieu-nu-de-mang-em-be-tim-toi-cua.jpg
Đóng Quân Một Triệu, Nữ Đế Mang Em Bé Tìm Tới Cửa
Tháng mười một 29, 2025
don-gian-hoa-cong-phap-theo-lau-la-bat-dau-thanh-ba-chu
Đơn Giản Hoá Công Pháp, Theo Lâu La Bắt Đầu Thành Bá Chủ
Tháng 2 7, 2026
Tam Quốc Lưu Bị Chủ Mưu, Mưu Tận Thiên Hạ
Tam Quốc: Lưu Bị Chủ Mưu, Mưu Tận Thiên Hạ
Tháng mười một 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP