Chương 49 : Minh Thanh (Tiền sự)
Sự sụp đổ của nhà Minh ảnh hưởng chẳng nhỏ đến sự phát triển của Đại Việt thời kỳ này, dòng người di cư Hoa chia thành 2 thời kỳ là Minh Hương gốc Minh bảo toàn văn hoá Hán, và Thanh Hương gốc Thanh và bị Mãn hoá.
Ở Thanh Hà, xóm Minh Thanh là sự tập hợp lại của triều đình, khi nhập hai thành phần làng xã là Thanh Hà của người Việt và làng Minh Hương của người Hoa. Tại vì sao lại nhắc tới như vậy? Là vì hôm nay có chuyện chứ sao.
Dân cư Minh Thanh từ lâu trộn lẫn cả Việt – Hoa, vốn gây ra chẳng ít xung đột lớn nhỏ. Mà hôm nay, hắn nghe tin đâu đó lại thêm việc người Thanh Hương và Minh Hương tranh nhau việc làm ăn thì chuyển thành đâm chém nhau ngay giữa phố.
Sự việc này là do người Thanh Hương dần tràn vào theo dòng buôn bán, bị người Minh Hương vốn ghét nhà Thanh ra sức bài xích và đánh đuổi. Chặp dần người Thanh Hương lại chạy lấn sang làng Thanh Hà.
Yến khá đau đầu, đám người này được lãnh đạo bởi hai phe là Vương Diệu Quân và Lý Tài với Thanh và Minh.
Lý Tín thì là một cướp biển và danh tướng ban đầu thuộc Tây Sơn, sau lại theo chúa Nguyễn, rồi vì tranh đấu trong triều mà chết. Nhưng vì là đầu phái Thanh Hương, lại là cướp biển nên Yến không dám tin dùng với chiêu mộ hắn lắm. Sau này hải tặc Trung Hoa đa số đều theo Tây Sơn nên Lý Tín lại phải thành bộ tướng, sức mạnh thuỷ tướng của hắn suy yếu nữa.
Với thân mệnh quan phủ chúa, không thể nào chiêu mộ hải tặc được. Lý Tín tới cũng gần đây tầm 1 tháng nhưng hắn không để ý mấy.
Còn Vương Diệu Quân 王妙君 thì đã lãnh đạo người Minh Hương mà nhất là các kỹ viện ăn chơi, hàng quán mua bán. Quân hắn chỉ nghe qua từ Kiên vì đó là cháu gái của Kiên, người cũng hay làm từ thiện nên hắn nghe cũng xuôi lòng.
Lấy bản đồ Thanh Hà ra, hắn lại viết thư cho phía triều đình, kể việc xung đột giữa Việt – Minh – Thanh… Xin tách xóm Minh Thanh (thực ra là làng) thành Thanh Hà với Minh Thanh mới.
Việc này hắn muốn tách riêng ra để Thanh Hà làm một xóm riêng, toạ lạc phủ Thanh Hà quận công ngay bên trong và ở giữa cảng thị, là chốn của người Việt.
Còn lại muốn đàm phán giữa hai phe đảng Minh – Thanh để chung sống và hợp tác lẫn nhau ở Minh Thanh mới. Hắn cũng có ý tách riêng hoặc dời người Thanh Hương sang chỗ khác, song đơn vị hành chính nhiều sẽ khiến việc quản lý và thu chi tăng cao, khó mà chấp nhận được.
Sự khác biệt về tư tưởng của hai phe hắn sợ tách ra lại thêm phần thù hằn nhau nữa. Ví như Quảng Trị – Thừa Thiên, Ninh Bình – Nam Định sau này thì sao?
Nhưng rồi hắn lại cho là khác, đó đều là lãnh thổ của người Việt, và họ sống tương đồng nhau về văn hoá. Còn Minh – Thanh thì có chút điều phân biệt nhau rồi.
Hắn viết lại : tách Thanh Hà và Minh Hương, xin lập xóm Tân Thanh Hà thành Thanh Hương. Vì người Minh Hương đa số buôn bán nhỏ lẻ, làm thủ công và dịch vụ, trong khi người Thanh Hương lại mạnh về mặt giao thương, buôn bán dài. Tận dụng sức mạnh của cả hai, có thể tập trung những người giỏi về hai bờ hắn quy hoạch trước tương ứng.
Vậy theo quy hoạch của hắn, bờ Tả từ Bắc chí Nam gồm : Triều Sơn Đông, Triều Sơn Nam, Thanh Hà, Minh Hương, Bao Vinh. Còn bờ Hữu chỉ có đúng Thanh Hương và sau có thể chính thức thêm làng hoa giấy Thanh Tiên.
Mới viết thư xong, đã nghe tiếng hoả mai nổ đùng đùng ngoài phủ : tiếng hoả mai nhỏ cầm tay. Hắn nhanh chóng vác đao ra coi như thế nào.
Thấy ngay cảnh bắn nhau trên đường phố của hai phe người Hoa, chính việc này mà người dân tố cáo với hắn một ngày mấy lần. Khác cái lần này bọn lính của hắn không dám nhận tiền hối lộ nữa, thấy hắn thì lại chạy ra chỉa súng vào hô hét mấy tên kia dừng bắn.
Bọn lính của Cơ chỉ đóng quanh phủ chứ không thèm ra can ngăn, lệnh thì chúng chỉ theo của Cơ chứ chẳng theo hắn nên hắn chịu.
Yến thấy Diệu Quân và Lý Tài mang kiếm ra tỷ thí với nhau, bên trường đao bên thì trường thương. Nhưng Diệu Quân có phần nhỉnh hơn do Lý Tài thân cướp biển, mà cướp biển phải áp sát tàu mình với họ, nên thạo đao kiếm hơn.
Hắn ra lệnh cho quân lính bắn cảnh cáo chỉ thiên lên trời. Nhưng mấy tên người Hoa coi trời như vung nên chẳng quan tâm, thấy một viên đạn bay thẳng vào chỗ hai tên lãnh đạo, hắn lao vào đỡ ngay bằng vỏ đao.
Mấy tên kia thấy thế thì mới dừng bắn, thêm mấy tên lính bắt đầu bao vây chúng nữa. Yến ra lệnh bắt hết đem vào Văn Miếu đập mấy chục trượng, còn đem hai tên lãnh đạo vào Trung Phủ chất vấn.
Lý Tài thì giọng ồm ồm, âm rõ âm không, còn trong khi Diệu Quân lại rõ từng âm từng chữ, nhỏ nhẹ hơn. Nhưng cả hai đều rất cương định, nghiêm túc.
– Này đúng quận công không thế? (Tài) Thế nào lại trẻ như vậy?
– A hừm…! Không nói gì nhiều cả! Các ngươi một là hợp tác, hai là đi ra khỏi Thanh Hà! Bữa thì đánh nhau nay lại bắn nhau? Có coi pháp luật ra cái gì nữa? (Yến)
– Ngài công ni thông cảm, chúng tôi lập xã hơn mười năm, nay lực tôi mạnh tôi được dân làng tương tín (tin tưởng) cho mà đánh lại… kẻ vũ phu ni, mong ngài thông cảm.
– Bạn nói cái gì? Bạn phải rõ là không được đàn áp dân tân triều, đàn áp nên họ mới kêu tôi đi nhờ mà đánh lại! (Tài)
Nghe hai tên nói tiếng Việt dù có hay có dở, nhưng chung quy khá gượng ép, không quen. Căn bản là do nhiều ngôi xưng quá, có thể Quân cả Tài vẫn chưa quen, dùng từ khá gượng gạo.
– Nhĩ môn biệt sinh khí liễu! (Mấy người đừng tức giận nữa! – Yến)
– Ây? Quý quận công tri đạo Hoa ngữ a?! (Ngài quận công biết tiếng Hoa à?! – Tài)
– Hây da… Tảo hữu thính vấn, chân thị Thanh Hà quận công. (Đa nghe danh từ lâu, đúng là Thanh Hà quận công. – Quân)
– Ngã đích Hoa ngữ bất thái hảo, nhĩ môn đẳng ngã giải thích. (Tiếng Hoa của ta không quá tốt, các ngươi nghe ta giải thích)
Nói một hồi, thì ra là người Thanh Hương tới sau nhưng buôn bán ngoại thương tốt, từ lâu kéo mất việc của người Minh Hương, nay dân Thanh càng đông lên thì dân Minh càng thiếu việc. Thêm bất đồng chính trị, bên để Vương Diệu Quân làm chủ đánh Thanh, còn bên Thanh đánh không lại mới thuê Lý Tài làm tướng.
Yến giải thích rõ ra về ý định cấp đất cho người Thanh Hương và đổi tên thành xóm Thanh Hương mà hắn đệ trình lên triều đình. Tạm thời hai bên không được xích mích, sau này hai bên định rõ không tranh giành việc của nhau hay chèn ép nhau.
Đồng thời, sai tịch thu tất cả súng hoả mai, đâu đó gần 60 khẩu tiểu điểu thương đều bị thu hết. Phạt tên Lý Tài 10 quan, Vương Diệu Quân 12 quan vì thêm tội không trình báo lên quan việc bất bình trái lễ đạo.
Định rằng cùng là dân tộc Hoa, nhưng dù khác chính trị ra sao thì đang ở đất Đại Việt nên phải bỏ qua đi, không được đem ra đối đầu nhau nữa.
Việc này dẫu biết khó, như Việt Nam cộng hoà với Việt Nam sau này, nhưng hắn đang cố để hoà giải dân tộc theo hướng dân tộc chủ nghĩa xoá nhoà chính trị và niềm tin.
Mong sao họ chấp nhận nhau, chấp nhận tuy khác mà một của nhau… Số ít tiến bộ mới làm được như thế, tựa như Nguyễn Cao Kỳ vậy.
…
Hắn khônh biết Cơ đang lén nhìn cũng bọn trẻ từ ngoài vào, nghe lời hắn nói mà phần coi mặt mũi hai tên giang hồ.
Bọn Bích, Hằng thì coi coi Lý Tài đẹp trai, cap ráo, ăn mặc tuy bần nhưng không bẩn. Diệu Quân thì người nhỏ nhắn, khá xinh xắn, mảnh mai nhưng cứng cáp.
Riêng Cơ chỉ nghe mấy lời Yến nói, chẳng ngờ Nữ Như đây còn biết tiếng Tàu. Bản thân Cơ có học qua nhưng không nhiều, đa số vẫn phải qua bút đàm – trao đổi qua văn tự chữ Hán.
Yến kiếp trước cũng xong HSK3 rồi, gần lên HSK4. Học có quy chuẩn và giáo trình, khoa học hơn, nhưng là văn phong hiện đại nên đôi lúc khó hiểu với người đương thời.
Chợt nghe đâu đó tiếng : “Kỹ viên” mà đơ người ra. Là Quân muốn thôi việc phạt bằng cho Yến “chơi” miễn phí ở hệ thống kỹ viện của ả. Hắn liền từ chối chứ không thể hiện sự khinh bỉ của mình với kỹ viện.
Hắn tuy muốn dẹp nhưng nghĩ lại thà làm công khai có người bảo vệ còn hơn làm bên vệ đường không ai quan tâm. Mô hình kỹ viện thực là do du nhập từ Tàu qua chứ Việt Nam căn bản là không hề có, lâu dần du nhập thêm mấy cái xấu vào chốn đô thị thôi.
Mời hai kẻ gây rồi bắt tay nhận lỗi rồi tiễn đi, làm chúng bỡ ngỡ vì chẳng biết sao phải theo tục bắt tay phương Tây, thời này người ta chấp tay cúi đầu nhận lỗi nhau mà thôi.
Hắn rõ mình lỡ quen nên lại nắt chúng cúi đầu nhận lỗi với nhau rồi mới cho đi.
Vấn đề xung đột Minh – Thanh tựa tựa và hao hao Việt Nam cộng hoà với Việt Nam. Rất khó giải quyết ngay, mà phải tạo tâm lý thông cảm và chấp nhận lẫn nhau về mặt dân tộc và tư tưởng.
Tương lai con người còn phân biệt nhau như thế, phân thành “bò đỏ” với “bò vàng” mà ra sức chửi bới nhau, phân biệt lẫn nhau… Mặc cho chính sách của nhà nước là hoà giải dân tộc.
Hắn giờ biết hai tên kia hoà diện bất hoà tâm (bằng mặt không bằng lòng) nhưng tạm giải quyết như vậy. Định mai sẽ qua gặp cả hai tên để nghe tâm sự và hiểu cho rõ mà có kế sách thích hợp.
Trong khi đó, bọn quân Thanh Hương và Minh Hương bị đập cho ê mông đi ra còn suýt đập nhau tiếp, làm lính phải lôi vào đập thêm cho một trận vô cùng hỗn loạn.
Lần này bắn loạn xạ làm quân triều đình cũng phải xuống, hắn lại mắc mệt vì quân này xuống thì chỉ mắc phá thôi. Mà không giải quyết nhanh vụ này thì dễ bị bè đảng của Loan lợi dụng mà phá đám hắn, ngay việc cử lính xuống cũng có thể coi là khó khăn rồi…