Chương 42: Trở Về Bạch Vân
Màn đêm vẫn đặc quánh, nhưng tiếng mưa và tiếng la hét của các gia đinh đã che lấp hoàn toàn những âm thanh còn lại của trận chiến.
Hải Long, với thanh kiếm trong tay, là một bóng đen lướt đi thoăn thoắt giữa màn mưa như trút nước và mùi rượu nồng nặc. Hắn không còn là một gia đinh yếu ớt, mà đã hóa thân thành một tử thần, gieo rắc kinh hoàng vào hàng ngũ đám cướp.
Từng tên cướp một bị hắn hạ gục. Chúng không thể nhìn rõ hắn, không thể định vị được hắn trong màn sương mù của mưa và mùi rượu.
Chúng chỉ nghe thấy tiếng gió xé, tiếng rên rỉ của đồng bọn, và cảm nhận được lưỡi kiếm lạnh lẽo sượt qua da thịt.
Phập! Một nhát đâm chí mạng xuyên qua tim một tên cướp đang loạng choạng. Xoẹt! Thanh kiếm vung ngang, cắt đứt gân chân của một tên khác. Hải Long không nói một lời, không một biểu cảm.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, mỗi nhát kiếm đều nhanh gọn và dứt khoát, kết liễu từng tên một không chút do dự. Hắn di chuyển như một vũ công của tử thần, tận dụng hoàn hảo từng lợi thế: tiếng ồn của mưa và tiếng hét của gia đinh để che giấu bước chân, mùi rượu làm tê liệt khứu giác và gây mất phương hướng cho kẻ địch, và bóng đêm để ẩn mình.
Hắn như một con báo săn thực thụ, lặng lẽ và tàn nhẫn, không bỏ sót một con mồi nào.
Hai mươi tên cướp ban đầu vây lấy hắn, giờ chỉ còn lác đác vài tên thoi thóp, nằm rải rác trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng kêu la của chúng yếu dần, chỉ còn tiếng rên rỉ và tiếng ho khạc máu. Trận chiến nhanh chóng đi đến hồi kết.
Hải Long dừng lại. Ánh mắt hắn lướt qua những tên cướp còn lại.
Hắn muốn để lại một kẻ sống sót, một con bài để khai thác thông tin. Hắn phát hiện ra một tên cướp đang cuộn mình dưới gầm một chiếc xe đẩy, thân thể run rẩy bần bật, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ qua lớp vải bịt mặt ướt sũng.
Hắn ta không hề chống cự, chỉ biết run rẩy và cố gắng ẩn mình. Hắn ta trông có vẻ là kẻ yếu đuối nhất, nhát gan nhất trong đám.
Đó chính là mục tiêu của Hải Long. Hắn tiến đến gần, túm lấy cổ áo tên cướp, nhấc bổng hắn ta lên khỏi mặt đất.
“Th-tha cho… cho ta… Tha cho ta… xin ngươi…” Tên cướp nấc lên từng tiếng, giọng nói nghẹt thở vì sợ hãi, cầu xin thảm thiết. Đôi mắt hắn ta mở to, tràn ngập sự kinh hoàng khi đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Hải Long trong màn mưa lờ mờ. Hắn ta biết, hắn ta đã gặp phải một kẻ còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Hải Long lạnh lùng nhìn hắn, không nói một lời. Hắn thả tên cướp xuống, nhưng vẫn nắm chặt cổ áo hắn ta, đảm bảo hắn ta không thể bỏ trốn.
Sau tiếng sấm chớp cuối cùng, mưa bắt đầu ngớt dần, chỉ còn những hạt mưa tí tách rơi trên tán lá. Tiếng la hét của các gia đinh cũng dừng lại, thay vào đó là những tiếng thở dốc nặng nhọc.
Dưới ánh đèn lồng còn le lói, cả đám gia đinh tập hợp lại. Ban đầu, đoàn hộ tống có hơn mười ba, mười lăm người bao gồm cả Hải Long và Lục Mao. Giờ đây, chỉ còn lại vỏn vẹn năm, sáu người đứng vững, ai nấy đều bị thương, quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu. Cảnh tượng tang thương bao trùm.
Nhưng khi thấy Hải Long vẫn đứng đó, sống sót, và bên cạnh là một tên cướp bị bắt sống, một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khích bùng lên trong họ.
“Hải Long! Lục Hùng! Ngươi đã cứu chúng ta!”
“Chúng ta đã sống sót! Chúng ta đã thắng!”
Cả đám đều hoan hô Hải Long bằng tất cả sức lực còn lại. Lục Mao, dù mệt mỏi rã rời, cũng nở một nụ cười rạng rỡ, vỗ vai Hải Long thật mạnh.
Gia chủ Lục Khải bước xuống xe ngựa. Khuôn mặt ông ta không còn vẻ sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự pha trộn giữa nhẹ nhõm, kinh ngạc và lòng biết ơn sâu sắc.
Ông ta bước đến gần Hải Long, nhìn vết thương trên vai và tay hắn, rồi quay sang nhìn tên cướp bị bắt.
“Lục Hùng, ngươi… ngươi thật sự đã làm được.” Gia chủ Lục Khải nói, giọng khẽ run lên vì xúc động. Ông ta vỗ nhẹ vai Hải Long. “Ta đã tin tưởng ngươi quả không sai! Ngươi chính là ân nhân của Lục Gia ta!” Lời khen ngợi chân thành của ông ta vang lên trong đêm. Niềm tin mà ông ta đặt vào một gia đinh tưởng chừng như yếu ớt, nay đã được đền đáp xứng đáng.
Hải Long gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về tên cướp bị bắt. “Bẩm Gia chủ, chúng ta cần tra hỏi hắn.”
Hải Long túm cổ áo tên cướp, ép hắn ta ngồi xuống trước mặt Gia chủ Lục Khải. Tên cướp run như cầy sấy, ánh mắt đảo điên, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu xin.
“Nói! Ai sai ngươi đến đây? Kháo Gia phải không?” Hải Long hỏi, giọng trầm và đầy uy lực.
Tên cướp lắp bắp, nước mắt và nước mưa hòa lẫn trên khuôn mặt dơ bẩn. ” không… không phải Kháo Gia… chúng ta… chúng ta không biết là ai… Hắn ta… hắn ta chỉ bịt mặt… không… không nói tên…”
“Vậy tại sao các ngươi lại đến đây? Mục đích là gì? Và các ngươi là ai?” Lục Khải xen vào, giọng nói có phần cứng rắn hơn.
“Ta chỉ là… những tên ăn mày bình thường… hoặc là những kẻ thất nghiệp… bị bỏ đói ở Thành trấn An Dương…” Tên cướp nghẹn ngào, “Có một kẻ… hắn ta tìm đến chúng tôi… hứa hẹn… hứa hẹn tiền lương hậu hĩnh… rất rất nhiều tiền… và nói là việc dễ làm… chỉ là… cướp một đoàn hàng… không cần giết người… chỉ cần cướp hết đồ…”
Hải Long nheo mắt. “Không cần giết người? Vậy tại sao các ngươi lại giết gia đinh của ta?”
“Không… không phải… đó là do… do vài tên mất bình tĩnh… Chúng tôi chỉ được dặn là… cướp đồ… nếu ai chống cự thì đánh ngất… chứ không được giết… nhưng… nhưng mà…” Tên cướp lại nức nở. “Thằng Đa… thằng Đa là kẻ tàn bạo nhất… hắn ta… hắn ta thường xuyên không tuân lệnh…”
“Thằng Đa?” Hải Long lập lại, tên cướp đó chính là một trong hai kẻ mà hắn đã nhận ra. “Chính là tên thủ lĩnh của các ngươi phải không?”
“Dạ… dạ phải… Hắn ta là kẻ mạnh nhất… và tàn bạo nhất… hắn ta dẫn đầu…” Tên cướp run rẩy thừa nhận.
Lục Khải xoa cằm. “Các ngươi không phải người của Kháo Gia?”
“Dạ không… không phải…” Tên cướp vội vàng lắc đầu. “Chúng tôi chỉ là đám vô danh… được thuê… được thuê mướn. Gia chủ Lục Khải… xin ngài tha cho tôi… tôi… tôi chỉ là vì đói quá… tôi không muốn chết…”
Hải Long suy nghĩ một hồi “ Che dấu thân phận sao, tốt”
Hải Long và Lục Khải nhìn nhau. Lời khai của tên ăn mày này, dù không trực tiếp chỉ ra Kháo Gia, nhưng lại càng khẳng định Hải Long đã đúng. Kháo Gia Chủ quá xảo quyệt, không muốn tự tay nhúng chàm, nên đã thuê một đám cướp vô danh để thực hiện âm mưu.
Việc trì hoãn giao hàng mấy ngày để đoàn Lục Gia không có sự chuẩn bị tốt nhất, và việc chỉ cho phép một người mang kiếm, tất cả đều là để đảm bảo bọn cướp có ưu thế tuyệt đối.
“Được rồi, không nói nhiều,” Hải Long nói, giọng lạnh lùng. “Ngươi sẽ theo chúng ta.”
Tên cướp bị áp giải đi theo đoàn người Lục Gia, tay chân bị trói chặt, miệng bị bịt kín.
Sau cuộc chiến kinh hoàng, đoàn người Lục Gia đã kiệt sức. Lục Khải ra lệnh nghỉ ngơi ngay tại chỗ. Các gia đinh còn sống sót cố gắng chăm sóc vết thương cho nhau.
Hải Long xé thêm vài miếng vải từ những chiếc áo rách nát còn lại để băng bó kỹ hơn cho mình và những gia đinh khác. Vết cắt ở bắp tay và vết bầm ở sườn vẫn đau nhức, nhưng hắn không quan tâm. Hắn ngồi xuống bên cạnh Lục Khải, im lặng nhìn về phía con đường mờ ảo trong màn đêm.
Lục Khải nhìn Hải Long, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Niềm tin của ông vào Hải Long không chỉ được chứng minh, mà còn vượt xa mọi sự mong đợi.
Hải Long không chỉ là một gia đinh thông minh, mà còn là một chiến binh dũng mãnh, một người có khả năng sinh tồn và chiến đấu phi thường. Ông ta biết, từ giờ trở đi, vị trí của Hải Long trong Lục Gia sẽ không còn đơn giản chỉ là một gia đinh tầm thường nữa.
Sau vài giờ nghỉ ngơi và cầm máu, mặt trời bắt đầu ló rạng, xua tan bóng tối và hơi lạnh của đêm. Đoàn người Lục Gia, tuy mệt mỏi và thương tích đầy mình, nhưng với tinh thần được vực dậy, họ lại tiếp tục hành trình. Những chiếc xe chở rượu và hàng hóa vẫn còn nguyên vẹn, là bằng chứng cho sự nỗ lực và hy sinh của họ.
Con đường trở về Thành trấn Bạch Vân dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng ý chí của họ không hề nao núng. Tên cướp bị bắt sống cứ run rẩy nhìn xung quanh, không dám hó hé nửa lời.
Cuối cùng, vào buổi chiều ngày hôm đó, khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao phủ, những bức tường thành cao lớn của Thành trấn Bạch Vân dần hiện ra phía xa. Một cảm giác nhẹ nhõm vô bờ ập đến với tất cả mọi người. Họ đã trở về, sống sót sau trận chiến sinh tử, mang theo cả hàng hóa và những câu chuyện kinh hoàng.
Tiến vào cổng thành, các binh lính gác cổng nhìn đoàn người Lục Gia với ánh mắt kinh ngạc. Những gia đinh rách rưới, đầy thương tích, và đặc biệt là tên cướp bị trói chặt, đều khiến họ tò mò. Lục Khải gật đầu chào họ, rồi ra lệnh cho đoàn xe tiếp tục tiến thẳng về Lục Gia Phủ.
Khi về đến phủ, toàn bộ gia đinh trong Lục Gia Phủ đều ùa ra đón. Tiếng reo mừng, tiếng hỏi han vang lên khắp nơi. Gia chủ Lục Khải nhanh chóng ra lệnh cho người chăm sóc những gia đinh bị thương, và lập tức báo cáo sự việc lên các quan chức của thành trấn.