Chương 41: Bất Ngờ Mới
Với thanh kiếm sắc bén trong tay, Hải Long như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh mới. Giờ đây, hắn không còn phải chiến đấu tay không, không còn phải dùng cành cây hay đá sỏi.
Thanh kiếm trở thành phần mở rộng của cơ thể hắn, mỗi nhát chém đều mang theo sự cương mãnh và tốc độ kinh người.
Bây giờ hắn mới bộc lộ được sức mạnh thật sự của mình. Hắn lao vào giữa đám cướp, thanh kiếm như một tia chớp đen kịt, lướt qua từng tên một.
Hắn tung một nhát chém ngang, lưỡi kiếm lướt qua cổ họng một tên cướp. Tên cướp ôm cổ, máu tươi phun ra như suối, ngã vật xuống đất, giãy giụa vài cái rồi bất động.
“Tên này…!” Một tên cướp khác nhìn thấy đồng bọn gục ngã, mắt hắn ta trợn ngược vì kinh hãi. “Hắn ta… mạnh quá! Tên này… cứng đầu thật! Huynh đệ, sử nó trước!” Hắn ta gầm lên, ra hiệu cho đồng bọn.
Ngay lập tức, tất cả đám cướp, dường như đã nhận ra mối đe dọa lớn nhất không phải là Lục Mao hay các gia đinh khác mà là Hải Long, đồng loạt thay đổi mục tiêu.
Chúng dồn toàn bộ lực lượng, khoảng mười lăm tên cướp còn lại, lao thẳng vào Hải Long. Đao kiếm, côn, và cả những mũi tên tẩm độc được phóng tới tấp, tạo thành một cơn mưa thép.
Sự tập trung của đám cướp vào Hải Long khiến cho bên Gia chủ Lục Khải bớt áp lực đáng kể. Lục Mao và các gia đinh còn lại có cơ hội để tạm thời phòng thủ, không còn bị tấn công dồn dập như trước.
Gia chủ Lục Khải ngồi trong xe ngựa, khuôn mặt đã bớt đi vẻ hoảng hốt, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hy vọng lóe lên trong mắt. Ông ta không ngờ một gia đinh trẻ tuổi như Hải Long lại có thể chống đỡ được đám cướp hung hãn này.
Hải Long bị bao vây. Hắn vung kiếm đỡ những đòn tấn công từ mọi phía, nhưng do số lượng kẻ địch quá đông, hắn không thể né tránh hoàn toàn. Một nhát đao sượt qua vai phải hắn, để lại một vệt máu dài.
Keng!
Một cú đấm nặng nề giáng vào sườn hắn, khiến hắn loạng choạng. Dù đã được rèn luyện từ trước và có thể chất vượt trội, nhưng hắn vẫn bị thương. Vết cắt ở bắp tay từ trước giờ càng nhói buốt, máu vẫn rịn ra không ngừng. Cú đấm vào sườn khiến hắn cảm thấy đau điếng, như thể xương cốt đã bị rạn nứt.
Hải Long nghiến răng, một tiếng gầm khẽ thoát ra khỏi cổ họng. Hắn ném cục đá kẹp trong tay trái về phía một tên cướp đang cầm cung, mũi đá sượt qua tay tên cướp. “Á!” Tên cướp kêu toáng lên vì đau, thanh cung trong tay rơi xuống đất. Hải Long biết, đó là tên cướp đã bắn tên vào hắn.
Trong lúc giao tranh ác liệt, Hải Long bất chợt nhớ lại. “Tại sao Kháo Gia Chủ lại cố tình kéo dài thời gian? Tại sao hắn ta lại bảo bọn hắn không nên đi bằng ngựa vì ‘không đảm bảo được chỗ rượu’?” Hắn chợt hiểu ra. Cái lý do “không đảm bảo” đó chỉ là cái cớ! Mục đích của việc kéo dài thời gian chính là để đám cướp này có đủ thời gian chuẩn bị và phục kích! Và cái việc chỉ cho phép một người mang kiếm vào thành cũng là một phần của âm mưu! Mấy ngày mới giao được rượu ra chẳng phải đợi đến hôm nay hay sao? Rõ ràng, Kháo Gia Chủ muốn đảm bảo đoàn Lục Gia không có đủ vũ khí, không có đủ thời gian chuẩn bị để chống trả.
Hắn có nghi nhưng không đến nỗi thấy Kháo Gia chủ tàn độc thế này, hắn chưa trải quá nhiều.
Ý nghĩ đó khiến Hải Long càng thêm phẫn nộ. Hắn phải sống sót, phải vạch trần âm mưu của Kháo Gia Chủ. Hắn lại tung ra một chuỗi đòn tấn công điên cuồng, đẩy lùi vài tên cướp. Nhưng vì quá đông, hắn vẫn bị ép vào thế phòng thủ.
Trong xe ngựa, Gia chủ Lục Khải nhìn thấy Hải Long bị bao vây, chiến đấu đơn độc giữa vòng vây kẻ địch, thân thể đầy vết thương. Ánh mắt ông ta lóe lên vẻ lo lắng sâu sắc.
Ông ta biết Hải Long là người mạnh mẽ, nhưng không thể chống lại chừng đó tên cướp một mình. “Lục Mao! Các ngươi! Ra kia giúp Lục Hùng mau lên! Hắn không chịu được nữa rồi!” Gia chủ Lục Khải hét lớn, giọng nói đầy uy nghiêm và khẩn thiết.
Năm, sáu tên gia đinh còn đang bàng hoàng, chỉ kịp chống đỡ để bảo vệ Gia chủ, giờ mới giật mình nhìn về phía Hải Long. Nhận ra tình thế nguy cấp, họ lập tức hô vang, vung vẩy vũ khí thô sơ của mình, lao về phía Hải Long để ứng cứu.
Sự xuất hiện của viện binh dù ít ỏi cũng đủ khiến Hải Long giảm áp lực đáng kể. Đám cướp bị phân tán chú ý, và Hải Long có cơ hội để thở.
Hắn nhanh chóng lùi lại một bước, xé tạm một miếng vải từ ống tay áo rách nát của mình, vội vàng băng bó sơ sài vết thương ở bắp tay. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng hắn không quan tâm.
Đúng lúc đó, một tiếng sấm chớp vang lên chói tai, xé toạc màn đêm. Ngay sau đó, những hạt mưa tí tách rơi xuống, rồi nhanh chóng chuyển thành một cơn mưa rào xối xả, ào ạt trút xuống mặt đất. Gió nổi lên, thổi tung cát bụi và nước mưa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể.
May mắn thay, những chum rượu ngon của Lục Gia đã được bảo quản cẩn thận trong các xe đẩy được che chắn bằng vải bạt dày. Tuy nhiên, trong lúc hỗn loạn ban đầu, một vài chiếc chum ở ngoài cùng đã bị va đập mạnh, nắp vỡ tung, và mùi rượu Lăng Tiêu Ngọc Lộ Tửu nồng nặc lan ra xung quanh, hòa quyện với mùi đất ẩm và máu.
Đám cướp bịt mặt lập tức gặp phải khó khăn lớn. Mưa như trút nước, khiến tầm nhìn của chúng bị che khuất. Những chiếc khăn bịt mặt của chúng nhanh chóng bị ướt sũng, dính chặt vào mặt, càng khiến chúng khó thở và nhìn rõ. “Khốn kiếp! Mưa! Mưa lớn quá!” “Hắn ở đâu rồi?!” “Mùi rượu… mùi rượu gì mà nồng nặc thế này?!” Chúng kêu lên, giọng nói đầy sự hoảng loạn và bối rối.
Mùi rượu ngon quá nồng nặc, quấn lấy khứu giác của chúng, khiến bọn hắn mất phương hướng. Khứu giác của chúng bị tê liệt bởi mùi rượu quá mạnh, tầm nhìn thì bị mưa che khuất. Chúng không thể định vị được Hải Long, hay thậm chí là những tên đồng bọn.
Hải Long nhìn thấy cơ hội. Đây chính là lúc! Đây chính là lúc hắn phản công! Hắn không còn là kẻ bị động nữa. Hắn vung thanh kiếm trong tay, đôi mắt hắn sắc lạnh như ánh mắt của một con báo săn giữa đêm tối.
Hắn lao đi, lợi dụng màn mưa và mùi rượu nồng nặc để che giấu mọi dấu vết. Hắn trở thành một bóng ma trong địa ngục trần gian.
Xoẹt! Phập! Hắn lao đến, không một tiếng động. Thanh kiếm của hắn như một lưỡi hái tử thần, chém vào cổ họng, vào gáy, vào những điểm chí mạng của từng tên cướp. Chúng không kịp phản ứng, không kịp kêu la, cứ thế đổ gục xuống trong màn mưa, thân thể co giật vài cái rồi bất động.
Mấy tên gia đinh Lục Gia đang ứng cứu, chứng kiến cảnh tượng này, lại một lần nữa há hốc mồm. Họ vừa mới thoát khỏi vòng vây, vẫn còn bàng hoàng, đúng là đang không biết phải làm gì, thì lại thấy Hải Long đột nhiên trở nên mạnh mẽ đến đáng sợ, như một quỷ thần giữa đêm mưa.
“Này các ngươi!” Hải Long đột nhiên gầm lên, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực, át đi tiếng mưa gió. “Các ngươi cứ hét to lên! Hét càng to càng tốt! Còn lại để ta!” Hắn ra lệnh, ánh mắt sắc bén nhìn vào từng gia đinh, như muốn truyền ý chí chiến đấu cho họ.
Đám gia đinh, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng nghe lời Hải Long, lập tức bắt đầu la hét loạn xạ. Tiếng hét của họ, tiếng mưa gió, tiếng vũ khí va chạm, và mùi rượu nồng nặc hòa vào nhau, tạo thành một màn hỗn loạn khủng khiếp, khiến đám cướp càng thêm mất phương hướng.
Kết hợp tiếng ồn, hạn chế tầm nhìn bởi mưa, và mùi rượu quá nồng khiến bọn chúng khó định hình được vị trí của kẻ địch. Chúng chỉ còn biết vung kiếm chém loạn xạ vào không khí, hoặc la hét tìm kiếm đồng bọn.
Hải Long không bỏ lỡ cơ hội. Hắn là người duy nhất nhìn rõ cục diện, là người duy nhất nắm giữ lợi thế trong màn hỗn loạn này. Hắn trở thành một thợ săn thực thụ, truy lùng từng con mồi trong màn đêm mịt mùng.
Từng nhát kiếm của hắn đều chính xác, lạnh lùng, và mang theo sự phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. Hắn biết, từng tên cướp gục ngã là một bước tiến gần hơn đến sự an toàn của Gia chủ Lục Khải, và một bước tiến xa hơn trên con đường hắn tự lựa chọn.