Chương 39: Cạm Bẫy Đêm Tối
Đoàn xe của Lục Gia tiếp tục lăn bánh trên con đường trở về Thành trấn Bạch Vân. Khi màn đêm buông xuống, những ngọn đèn lồng trên xe bắt đầu được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng vàng vọt trên con đường gập ghềnh.
Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ núi rừng. Tiếng bánh xe lộc cộc đều đặn, tiếng bước chân mệt mỏi của các gia đinh hộ tống, cùng với tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một không gian tĩnh mịch đến lạ thường.
Hải Long vẫn đi sau cùng đoàn xe chở rượu, ánh mắt hắn không ngừng quét qua khu rừng rậm hai bên đường. Tâm trí hắn vẫn luôn giữ sự cảnh giác cao độ. Hắn đã trải qua nhiều chuyện, và kinh nghiệm mách bảo hắn rằng, lúc yên tĩnh nhất chính là lúc nguy hiểm rình rập rõ nhất.
Mùi hương của đất ẩm và cây cối khô mục trong gió đêm đột nhiên bị xáo trộn bởi một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi sắt gỉ và một chút tanh nồng của máu. Linh châu trong người hắn khẽ rung động dữ dội, báo hiệu một mối nguy hiểm chết người đang đến gần.
Hải Long lập tức ngừng bước. Hắn khẽ đưa tay ra hiệu cho những gia đinh đi cùng. “Dừng lại! Có điều bất thường!” Giọng hắn trầm thấp, nhưng đủ để lọt vào tai những người xung quanh.
Vừa dứt lời, đột nhiên, từ hai bên vệ đường, khoảng hai mươi tên bịt mặt lao ra như những bóng ma, chặn đứng đoàn xe.
Chúng xuất hiện quá nhanh, quá bất ngờ, khiến các gia đinh Lục Gia không kịp phản ứng. Những tên bịt mặt này đều vận y phục đen tuyền, che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt hung ác và sắc lạnh, ẩn chứa sát khí nồng đậm.
Chúng cầm trong tay đủ loại binh khí: đao, kiếm, côn, và cả những chiếc cung đã giương sẵn tên. Không khí lập tức đông cứng lại bởi sự căng thẳng tột độ.
Hải Long nheo mắt. Ngay cả trong ánh sáng yếu ớt của đèn lồng và bóng đêm mịt mùng, với khứu giác và thị giác được cường hóa, Hải Long nhận ra ngay 1 đến 2 tên trong số chúng.
Đó chính là những tên cướp đã từng chặn đường và cướp bóc hắn lần đầu tiên khi hắn tới Thành trấn Bạch Vân. Chúng có cùng dáng vóc, cùng cách di chuyển, và cả cái mùi tanh tưởi đặc trưng.
Một cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng Hải Long, nhưng hắn nhanh chóng kìm nén. Bây giờ không phải lúc để phân tâm.
Một tên bịt mặt, có vẻ là thủ lĩnh, bước lên phía trước. Hắn ta to con hơn những tên khác, và giọng nói khàn khàn, đầy vẻ run rẩy, như thể hắn ta chưa quen với việc nói ra những lời đe dọa. “Khôn hồn… khôn hồn hãy… hãy mau… mau giao ra… ra tất cả… tất cả bảo vật… mà… mà… các… các… ngươi… ngươi…. đang … có!” Hắn ta nói mãi mới thở ra được một câu hoàn chỉnh, mỗi từ như bị mắc kẹt trong cổ họng. Dù lời nói lắp bắp, nhưng ánh mắt hắn ta lại đầy vẻ tàn độc.
Trong xe ngựa, Gia chủ Lục Khải lập tức nhận ra nguy hiểm. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, đôi mắt hoảng hốt. “Các ngươi… các ngươi từ đâu đến?! Ai sai các ngươi tới?! Kháo Gia hay ai?!” Ông ta hét lớn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng nói lại lộ rõ sự run rẩy.
Tên thủ lĩnh bịt mặt cười khẩy, tiếng cười nghe khùng khục như tiếng gà bị cắt cổ. “Việc… việc… gì… ta… ta…. phải… nói.. nói với ngươi! Khôn hồn… giao ra… giao ra đồ… đồ đi!”
Hải Long biết, không thể để cuộc đối đầu này diễn ra quá nhanh. Hắn cần phải câu giờ, suy nghĩ đối sách. Hắn bước lên một bước, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào tên thủ lĩnh bịt mặt, làm bộ như đang suy nghĩ. “Ngươi… ngươi trông rất quen mắt… có phải người của Kháo Gia không? Tên gì ấy nhỉ… Kháo… Kháo… Đào?” Hắn cố tình nói ra cái tên “Đào” và làm bộ như đang lục lọi trong trí nhớ, mục đích là để chọc tức và làm phân tâm đối thủ, đồng thời cũng để kiểm chứng suy đoán của hắn về mối liên hệ với Kháo Gia.
Lời của Hải Long vừa dứt, đột nhiên trong đám cướp, một tên khác lên tiếng, giọng nói the thé, đầy vẻ nghi ngờ: “Thằng nhóc này… muốn câu giờ sao?!”
Ngay lập tức, tên thủ lĩnh bịt mặt gầm lên một tiếng giận dữ: “Giết! Giết hết bọn chúng!” Hắn ta nhận ra mình đã bị Hải Long làm cho mất tập trung.
Xong rồi, cả đám cướp đồng loạt lao lên tấn công. Chúng xông vào đoàn xe như một đàn hổ đói, với sát khí ngút trời.
Các gia đinh Lục Gia lập tức bị bao vây. Sự xuất hiện bất ngờ của kẻ địch quá đông đảo, cùng với sự hung hãn của chúng, khiến cả đám gia đinh hơi hoảng loạn. Tiếng kêu la, tiếng vũ khí va chạm vang lên hỗn loạn.
Lục Mao, người duy nhất được phép cầm kiếm, lập tức rút thanh trường kiếm ra. Hắn đứng chắn trước xe ngựa của Gia chủ Lục Khải, hét lớn: “Bảo vệ Gia chủ! Đừng để bọn chúng lại gần!” Lục Mao vung kiếm, chặn đứng những tên cướp đầu tiên lao đến. Anh ta chiến đấu dũng mãnh, nhưng một mình không thể chống lại số lượng áp đảo của kẻ địch.
Hải Long không có kiếm, nhưng hắn không hề nao núng. Ngay khi đám cướp lao lên, hắn nhanh như chớp lùi lại một bước, chỉ kịp vớt lấy một cành cây khô lớn gần đó, và mấy viên đá dẹt nằm dưới đất. Hắn nắm chặt cành cây trong tay như một cây côn, và kẹp mấy viên đá giữa các ngón tay.
Một tên cướp, dáng người cao gầy, cầm một thanh đao sáng loáng, lao thẳng đến Hải Long, mũi đao nhằm thẳng vào cổ hắn. Hắn ta mặc một bộ đồ đen bó sát, cử động nhanh nhẹn, nhưng Hải Long đã nhìn thấu mọi chiêu thức của hắn ta.
Vụt!
Hải Long không hề tránh né, mà bất ngờ tung ra một cú đá sấm sét. Chân phải hắn như một cây roi thép, mang theo toàn bộ sức mạnh và tốc độ đ, giáng mạnh vào bụng tên cướp đang lao tới. Cú đá mạnh đến mức tên cướp đó không kịp kêu lên một tiếng, thân thể hắn ta như bị một chiếc búa tạ khổng lồ đập vào, bay ngược trở lại, đâm sầm vào tên đồng bọn phía sau, tạo thành một tiếng “rầm” khô khốc.
Cả hai tên cướp đều ngã lăn ra đất, tên bị đá trúng bụng co quắp, sùi bọt mép, không thể nhúc nhích được nữa. Còn tên bị va chạm thì cũng nằm im, dường như đã bất tỉnh. Sự dũng mãnh và bất ngờ của Hải Long đã khiến đám cướp kia phải chùn bước trong giây lát.
Nhưng sự chần chừ đó không kéo dài lâu. Đám cướp vẫn quá đông. Có một, hai tên gia đinh Lục Gia, không kịp lấy bất kỳ thứ gì để tự vệ, chỉ dùng tay không chống đỡ, đã bị bọn cướp giết chết một cách tàn nhẫn. Tiếng kêu đau đớn của họ vang lên trong đêm, rồi im bặt. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Mấy người gia đinh khác, tuy hoảng loạn, nhưng trước sự tàn bạo của kẻ địch và hiểm nguy cận kề cái chết, họ đã kịp lấy thứ gì đó gần đó để tự vệ: một khúc gỗ, một chiếc xẻng nhỏ, hay thậm chí là một sợi dây thừng.
Vì mạng sống, ai nấy đều chống trả một cách tuyệt vọng, dù biết rằng cơ hội sống sót rất mong manh. Họ gầm gừ, vung vẩy vũ khí thô sơ, cố gắng ngăn cản bước tiến của đám cướp.
Trong khi đó, ánh mắt Hải Long quét qua. Hắn thấy có vài tên cướp khác đã bắt đầu tách ra khỏi vòng chiến, định tiến gần tới xe ngựa của Gia chủ Lục Khải.
Rõ ràng, mục tiêu chính của bọn chúng là Gia chủ và những món hàng quý giá trên xe. Hắn biết, nếu Gia chủ Lục Khải rơi vào tay bọn chúng, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ. Hắn phải hành động.
Hải Long vung cành cây khô trong tay, quật mạnh vào tên cướp gần nhất, rồi ném những viên đá nhỏ vào mặt những tên khác. Hắn chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự tinh ranh, cố gắng gây sát thương và làm phân tán đội hình của kẻ địch.