Chương 33: Đại Việt Hoàng Triều (1)
Sau khi hạ gục con sói to lớn kia, Hải Long cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng.
Hắn kiểm tra lại khu vực cắm trại một lần nữa, đảm bảo không còn mối nguy hiểm nào khác, rồi trở về lều của mình. Hắn nằm xuống, nhưng không ngủ được, tâm trí vẫn còn vương vấn về con sói vừa rồi.
“Đây là lần đầu tiên hắn thấy một sinh vật lạ thường như vậy ở thế giới này, cùng với con thỏ…” Hải Long thầm suy nghĩ.
Con thỏ biết đào linh thạch, và con sói này lại có kích thước lớn đến bất thường, toát ra khí tức hung tợn khác hẳn những loài sói rừng bình thường mà hắn từng thấy ở làng.
Chúng không đơn thuần chỉ là thú dữ. Chúng dường như mang một chút gì đó khác lạ, một chút gì đó “không phàm tục”.
Linh cảm của Hải Long mách bảo rằng, những sinh vật này có lẽ là một phần của thế giới mà hắn đang dần hé mở, một thế giới mà hắn chưa từng biết đến trước đây.
Nó khác xa những câu chuyện cổ tích hay truyền thuyết mà hắn từng nghe. Điều này càng làm tăng sự tò mò và khát khao khám phá trong lòng hắn. “Liệu còn có những sinh vật nào khác nữa không? Hay những con người có năng lực đặc biệt?” Hắn tự hỏi.
Sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tục hành trình. Hải Long vẫn ngồi cùng xe với Gia chủ Lục Khải. Ông ta đã nghe về chuyện Hải Long xử lý con sói đêm qua từ các gia đinh hộ vệ.
“Lục Hùng, ta nghe nói đêm qua ngươi đã xử lý một con sói lớn?” Gia chủ Lục Khải hỏi, giọng điệu có chút thử dò.
“Vâng, thưa Gia chủ,” Hải Long đáp. “Nó rón rén tiến vào khu vực cắm trại, có vẻ muốn tấn công ngựa. Tiểu nhân đã kịp thời phát hiện và hạ gục nó.”
Gia chủ Lục Khải gật đầu, ánh mắt ông ta nhìn Hải Long đầy vẻ tán thưởng. “Tốt lắm! Ngươi quả nhiên không hổ danh là người ta tin tưởng. Dũng mãnh và cẩn trọng.”
Ông ta dừng lại một chút, rồi đột nhiên nói: “Lục Hùng, ta thấy ngươi là người có tài năng và chí tiến thủ. Ta cũng biết ngươi đến từ một làng nhỏ, chưa hiểu rõ về thế giới bên ngoài. Nhân tiện chuyến đi này, ta muốn tặng ngươi một thứ.”
Gia chủ Lục Khải lấy ra từ trong rương nhỏ cạnh mình một quyển sách cũ. Quyển sách không quá lớn, bìa da đã sờn cũ, nhưng lại toát ra vẻ cổ kính và trang trọng. Trên bìa sách có viết những dòng chữ: “Đại Việt Hoàng Triều Thông Lục”.
“Quyển sách này ghi chép về Đại Việt Hoàng Triều mà ngươi đang sống,” Gia chủ Lục Khải nói. “Nó sẽ giúp ngươi hiểu rõ hơn về thế giới này, về cấu trúc quyền lực, địa lý, và cả lịch sử. Đây là thứ mà không phải ai cũng có được. Ta tin nó sẽ hữu ích cho ngươi.”
Hải Long cung kính đón lấy quyển sách. Hắn cảm nhận được sự trân trọng từ Gia chủ. Đây là một món quà vô giá đối với hắn lúc này. “Tiểu nhân xin đa tạ Gia chủ! Tiểu nhân sẽ đọc thật kỹ và học hỏi.”
Gia chủ Lục Khải gật đầu. “Đọc đi. Có gì không hiểu, cứ hỏi ta.”
Ngay lập tức, Hải Long mở quyển sách ra. Những dòng chữ đầu tiên hiện lên trước mắt hắn, mang theo một luồng kiến thức hoàn toàn mới mẻ, mở ra một bức tranh toàn cảnh về thế giới mà hắn đang sống.
Hải Long chìm đắm vào quyển sách. Hắn đọc ngấu nghiến từng trang, từng dòng. Hắn nhận ra, thật ra thế giới hắn đang sống là một hoàng triều gọi là Đại Việt Hoàng Triều.
Đây là một đế quốc rộng lớn, lâu đời, với một lịch sử và cấu trúc xã hội phức tạp mà hắn chưa từng biết tới. “Có lẽ đây vẫn chỉ là thế giới phàm nhân,” hắn thầm nghĩ, nhưng những điều kỳ lạ hắn gặp phải (linh châu, sói biến dị, nữ khách bí ẩn) cho thấy thế giới này không hoàn toàn bình thường.
( Tất cả chỉ là giả sử không đúng thực tế, tất cả chỉ là giả thuyết không phản ánh đời thật, hoan hỷ)
Quyển sách mô tả rõ ràng cấu trúc hành chính của Đại Việt Hoàng Triều. Nó gồm 3 Đạo và 4 Trấn lớn, là những đơn vị hành chính cấp cao nhất, quản lý những vùng lãnh thổ rộng lớn.
Hồi trước ở làng ta có nghe trưởng làng có kể nhưng lúc đó quá nhỏ ham chơi không để ý, bây giờ mới cảm thấy thú vị.
Hắn cũng muốn cảm ơn trưởng làng và mọi người đã dạy hắn chữ, mặc dù lúc trước có hơi lười học nhưng cũng đủ để đọc hiểu hết.
Cai quản Đạo là Đề đốc những vị quan lớn nắm giữ cả quyền lực hành chính lẫn quân sự tại khu vực của mình. Cai quản Trấn là Ngự Trấn những vị quan có quyền lực tương đương Đề đốc, nhưng thường tập trung vào việc quản lý biên giới và duy trì an ninh khu vực trọng yếu.
Thành trấn Bạch Vân nơi hắn sống chỉ là một phần nhỏ của một Trấn lớn. Điều này khiến Hải Long cảm thấy mình càng nhỏ bé hơn khi so sánh với sự rộng lớn của Hoàng Triều.
Dưới Đạo và Trấn là các Phủ, rồi đến Châu, và dưới nữa là các Thành lớn nhỏ, cuối cùng mới đến các Làng nhỏ bé như quê hương của hắn. Cấu trúc hành chính này cho thấy sự chặt chẽ và quy củ của Đại Việt Hoàng Triều, một đế quốc đã tồn tại hàng ngàn năm.
Quyển sách cũng ghi lại lịch sử hùng vĩ của Hoàng Triều. Lịch sử hoàng triều 4000 năm lịch sử, trải qua nhiều triều đại thịnh suy. Kẻ trị vì hiện tại mang họ Đồng. Gia tộc Đồng đã nắm giữ ngôi vị Hoàng Đế qua nhiều thế kỷ, duy trì sự ổn định và phát triển của Đại Việt Hoàng Triều.
Hải Long cũng đọc được về các khu vực đặc biệt của Hoàng Triều: Một cấm khu: Quyển sách chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ “Cấm Địa Thiên An” nơi được miêu tả là vô cùng bí mật và bí ẩn.
Không có thông tin chi tiết nào về nơi này, chỉ có lời cảnh báo rằng đây là khu vực cấm, không ai được phép đặt chân vào nếu không có sự cho phép đặc biệt từ Hoàng Đế. Điều này càng làm tăng sự tò mò của Hải Long.
Hắn tự hỏi, Cấm Địa Thiên An ẩn chứa điều gì mà lại bí ẩn đến vậy? Liệu nó có liên quan đến những điều kỳ lạ mà hắn đang trải qua? Một sa mạc rộng lớn: Quyển sách cũng chỉ ghi đơn giản về một vùng sa mạc rộng lớn ở phía Tây Hoàng Triều, nơi khắc nghiệt và ít người sinh sống.
Đại Việt Hoàng Triều được chia thành ba Đạo lớn.
Lĩnh Sơn Đạo nằm ở phía Đông, nổi tiếng với những dãy núi hùng vĩ, cao ngất trời xanh, nơi ẩn chứa vô số bí cảnh và là cái nôi của nhiều môn phái võ thuật lừng danh.
Từ xa xưa, nơi đây đã sản sinh ra vô số cao thủ, những người có khả năng phi phàm, rèn luyện thân thể và võ thuật. Trong lòng Lĩnh Sơn Đạo, có Thành Kim Thành một đô thị lớn, đồng thời cũng là trung tâm khai thác khoáng sản nổi tiếng, cung cấp nguồn tài nguyên dồi dào cho toàn Hoàng Triều.
Tiếp theo là Tây Bắc Đạo, nằm ở phía Tây Bắc. Đây là khu vực biên giới hiểm yếu, thường xuyên đối mặt với các mối đe dọa từ bên ngoài. Do đó, Tây Bắc Đạo là nơi tập trung quân đội hùng mạnh nhất của Hoàng Triều, với những binh lính tinh nhuệ và các doanh trại quân sự kiên cố. Những cuộc giao tranh, tập trận thường xuyên diễn ra, tôi luyện nên những chiến binh bất khuất.
Và cuối cùng là Hoàng Hải Đạo, một vùng đất trù phú ở trung tâm Hoàng Triều. Nơi đây là trái tim kinh tế của Đại Việt, với các thành thị sầm uất, các tuyến đường giao thương tấp nập. Kinh tế phát triển mạnh mẽ, thu hút vô số thương gia lớn, tạo nên sự phồn vinh cho toàn Hoàng Triều.
Bên cạnh ba Đạo, Đại Việt Hoàng Triều còn có bốn Trấn quan trọng, mỗi trấn giữ một vị trí chiến lược riêng. Trấn An Nam, nằm ở phía Nam, là trấn lớn nhất và hùng mạnh nhất.
Nó kiểm soát toàn bộ tuyến đường biển phía Nam, đóng vai trò then chốt trong giao thương hàng hải và phòng thủ quốc gia. Trong lòng Trấn An Nam, Thành Vân Long nổi lên như một thành phố cảng sầm uất, nơi hàng hóa từ khắp nơi trên thế giới được trao đổi, tạo nên sự phồn thịnh không ngừng.
Trấn Tây Quan nằm ở phía Tây, giáp với vùng sa mạc rộng lớn. Nhiệm vụ chính của trấn này là bảo vệ biên giới khỏi các mối đe dọa tiềm ẩn từ sa mạc hoang vu, nơi ẩn chứa vô số bí ẩn và cả những sinh vật kỳ lạ.
Trấn Bắc Cương, ở phía Bắc, có khí hậu vô cùng khắc nghiệt, quanh năm băng giá. Đây là nơi đóng quân của những binh lính dũng mãnh, kiên cường nhất, được tôi luyện trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt để chống lại các thế lực phương Bắc.
Trong lòng Trấn Bắc Cương, Thành Thiên Quan sừng sững như một pháo đài quân sự vững chắc, là lá chắn thép bảo vệ Hoàng Triều.