Chương 32: Bước Ra Thế Giới Lớn
Vài ngày sau buổi tỉ thí vật lộn, Hải Long vẫn miệt mài với công việc và việc rèn luyện bí mật của mình.
Hắn dành phần lớn thời gian để luyện tập các bài quyền pháp từ quyển sách trong đầu, kết hợp với việc ngâm mình trong phần rượu mạnh còn lại. Cơ thể hắn ngày càng trở nên săn chắc, linh hoạt và tràn đầy sức sống. Hắn cảm nhận rõ rệt sự gia tăng của sức mạnh và độ nhạy bén của các giác quan.
Sáng sớm hôm đó, một gia đinh đến báo: “Lục Hùng, chuẩn bị đi! Gia chủ Lục Khải đang chờ ngươi ở cổng chính!”
Hải Long lập tức chỉnh trang y phục, kiểm tra lại hành trang cá nhân gồm vài bộ quần áo gọn nhẹ, một ít lương khô và con dao găm phòng thân. Hắn cũng không quên mang theo chiếc túi nhỏ đựng tấm Phỉ Thúy Lục Tuyền và chiếc bình gốm mà hắn đã thắng được, cùng với phần rượu mạnh còn sót lại trong một chiếc túi da nhỏ được giấu kín.
Khi đến cổng chính của Lục Gia phủ, một đoàn xe ngựa lớn đã tập trung sẵn. Đoàn xe gồm ba chiếc ngựa kéo chắc chắn, chất đầy những rương hàng hóa được bọc kỹ lưỡng, cùng với khoảng mười gia đinh khác trong đội hộ vệ, tất cả đều trang bị vũ khí đầy đủ. Không khí trang nghiêm và cẩn trọng bao trùm.
Gia chủ Lục Khải đã đứng đó, ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản hơn so với ngày tiệc, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm. Ánh mắt ông ta quét qua đoàn người, rồi dừng lại ở Hải Long.
“Lục Hùng, ngươi đã đến rồi,” Gia chủ nói, giọng điệu có chút hài lòng. “Ngươi sẽ ngồi cùng xe với ta. Nhớ kỹ, dọc đường đi phải luôn cảnh giác cao độ. Chuyến hàng này rất quan trọng.”
“Vâng, tiểu nhân đã rõ,” Hải Long đáp, đứng thẳng người.
Trước khi lên xe, Hải Long kịp nhìn thấy Thái Đức và Đình Hiền đang đứng ở khu vực nhà bếp và quản sự đường, dõi theo đoàn xe với ánh mắt đầy lo lắng và mong chờ.
Hải Long khẽ gật đầu trấn an hai người bạn, ngụ ý rằng hắn sẽ cẩn thận.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi Lục Gia phủ và tiến ra khỏi Thành trấn Bạch Vân. Tiếng bánh xe lộc cộc trên đường đá, tiếng lục lạc leng keng của ngựa và tiếng bước chân đều đặn của các gia đinh hộ vệ tạo nên một âm thanh đặc trưng của những chuyến giao thương.
Hải Long ngồi trong xe ngựa cùng với Gia chủ Lục Khải. Bên trong xe khá rộng rãi, được lót đệm êm ái, có một bàn nhỏ để làm việc. Gia chủ Lục Khải thường xuyên kiểm tra các cuộn giấy, bản đồ và sổ sách, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà.
Hải Long giữ im lặng, quan sát cảnh vật bên ngoài qua ô cửa sổ. Những ngôi nhà san sát dần thưa thớt, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt và những con đường đất đỏ.
Con đường mà họ đi khá bằng phẳng, được xây dựng kiên cố, cho thấy đây là tuyến đường giao thương trọng yếu. Xa xa là những ngọn núi mờ ảo trong sương sớm.
Hắn cảm nhận được không khí trong xe ngựa. Tuy không quá căng thẳng, nhưng Gia chủ Lục Khải luôn giữ vẻ thận trọng. Hải Long hiểu rằng, những chuyến giao thương này không chỉ đơn thuần là mua bán, mà còn tiềm ẩn nhiều rủi ro và nguy hiểm.
Khi đêm xuống, đoàn xe dừng lại ở một khu rừng thưa, có một bãi đất trống khá rộng rãi, bằng phẳng. Các gia đinh nhanh chóng dựng lều, nhóm lửa và chuẩn bị bữa tối.
Hải Long, với tư cách là hộ vệ riêng của Gia chủ, có nhiệm vụ đặc biệt hơn. Hắn phải kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh khu vực cắm trại, đảm bảo không có bất kỳ mối nguy hiểm nào rình rập. Hắn cũng phải túc trực bên ngoài lều của Gia chủ, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
“Ngươi cứ ăn uống đi, Lục Hùng,” Gia chủ Lục Khải nói, thấy Hải Long đứng nghiêm nghị bên ngoài lều. “Đừng quá căng thẳng. Ta tin tưởng vào năng lực của ngươi.”
“Vâng, tiểu nhân đã rõ,” Hải Long đáp. Hắn ăn qua loa bữa tối, rồi lập tức quay lại vị trí.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Hải Long bắt đầu tuần tra xung quanh khu vực cắm trại. Hắn lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của rừng đêm: tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá, tiếng động của các loài thú nhỏ.
Với các giác quan đã được linh châu cường hóa, hắn có thể nghe thấy những âm thanh mà người thường không thể.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi khẽ lướt qua mũi hắn. Hắn lập tức khựng lại, đôi mắt sắc bén quét qua bóng tối.
Hắn nghe thấy tiếng lá cây xào xạc rất nhẹ từ phía Tây, nhưng không phải do gió. Đó là một âm thanh rất khẽ, như thể có thứ gì đó đang rón rén di chuyển.
Hải Long không phát ra tiếng động nào, nhẹ nhàng rút con dao găm phòng thân ra. Hắn từ từ tiến về phía có tiếng động, bước chân uyển chuyển như một bóng ma. Luồng khí tanh tưởi càng lúc càng nồng nặc hơn.
Khi hắn đến gần một bụi cây rậm rạp, hắn chợt thấy một đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối. Đó là một con sói rừng, nhưng nó không phải sói bình thường.
Con sói này có kích thước lớn hơn nhiều, và toàn thân nó toát ra một thứ khí tức hung tợn, khác biệt. Nó đang rón rén tiến về phía khu vực cắm trại.
Hải Long nheo mắt. Đây không phải là một con thú thông thường. Hắn đoán nó là một con sói biến dị, hoặc một loại yêu thú nhỏ đang đi săn.
Hắn không tấn công ngay lập tức. Hắn muốn xem nó có ý đồ gì. Con sói khẽ gầm gừ, rồi đột nhiên phóng tới, mục tiêu là một con ngựa đang buộc ở gần đó.
Ngay lập tức, Hải Long lao ra như một tia chớp. Hắn không dùng vũ khí mà tung một cú đá sấm sét vào hông con sói.
RẦM! Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Con sói kêu lên một tiếng đau đớn, bị văng ngược trở lại, va vào gốc cây. Nó đứng dậy loạng choạng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Hải Long đầy căm hận.
Hải Long không chần chừ. Hắn tung ra những đường quyền mạnh mẽ từ quyển sách trong đầu. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo một luồng sức mạnh kinh người.
Con sói tuy mạnh mẽ, nhưng không thể chống lại sức tấn công dồn dập của Hải Long. Nó cố gắng né tránh, nhưng sức mạnh và tốc độ của Hải Long đã vượt xa nó.
Chỉ sau vài chiêu, Hải Long đã tung một cú đấm cuối cùng vào đầu con sói, khiến nó rên rỉ một tiếng rồi gục xuống, bất động.
Hải Long thở phào nhẹ nhõm. Hắn kiểm tra kỹ con sói, đảm bảo nó đã chết. Sau đó, hắn kéo con sói vào một bụi cây rậm rạp, dùng lá cây che phủ để không ai phát hiện. Hắn không muốn gây ra sự hoảng loạn không cần thiết.
Khi trở lại vị trí canh gác, Hải Long nhìn lên bầu trời đêm. Hắn nhận ra, thế giới bên ngoài Thành trấn Bạch Vân còn nhiều nguy hiểm hơn hắn tưởng. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng cảm thấy hứng thú và quyết tâm hơn.
Hắn sẽ tận dụng mọi cơ hội để rèn luyện bản thân, khám phá sức mạnh của linh châu, và trở thành một người đủ mạnh để bảo vệ những gì hắn trân trọng.
Trong đêm, Hải Long vẫn giữ sự cảnh giác cao độ.