Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Thiên Cơ Lâu Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng

Tháng 2 3, 2026
Chương 1304: Thâm nhập duy tâm Chương 1303: Nói bóng nói gió
rut-kiem-chinh-la-chan-ly.jpg

Rút Kiếm Chính Là Chân Lý

Tháng 1 22, 2025
Chương 579. Kết thúc Chương 578. Vĩnh hằng
2900596736b4b6bfe3bedccc335c91b6

Hokage Chi Vũ Thần Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 360. Siêu có ý phiên ngoại, cố sự sau sự tình Chương 359. Hòa bình, bụi bậm lắng xuống
he-thong-chi-de-ta-thu-nu-de-tu-a.jpg

Hệ Thống Chỉ Để Ta Thu Nữ Đệ Tử A

Tháng 1 23, 2025
Chương 221. Chương cuối Chương 220. Thiên thu luận
co-nguoi-nhat-dinh-phai-tim-duong-chet-khong-diet-toc-con-co-the-sao.jpg

Có Người Nhất Định Phải Tìm Đường Chết, Không Diệt Tộc Còn Có Thể Sao?

Tháng 2 9, 2026
Chương 222: quốc sư Lý Huyền Cơ tiến vào Phong Đô thành, ngươi là người thứ nhất tới chỗ này người Chương 221: Long Tôn cao hứng quá sớm, Long Tôn cái chết
hong-hoang-nhom-chat-trong-deu-la-chu-thien-dai-lao

Hồng Hoang: Nhóm Chat Trong Đều Là Chư Thiên Đại Lão

Tháng mười một 9, 2025
Chương 434: Nhân Quả (đại kết cục! ) (4) Chương 434: Nhân Quả (đại kết cục! ) (3)
nam-yen-phia-sau-ta-kiem-thuat-tu-dong-vien-man.jpg

Nằm Yên Phía Sau, Ta Kiếm Thuật Tự Động Viên Mãn

Tháng 1 18, 2025
Chương 200. Tập cửu bí, thành Đế Cảnh, diệt vạn tộc! « hết trọn bộ » Chương 199. Nhân tộc tương lai, giao phó cho ngươi!
vu-toc-co-van-ta-khoa-phu-phoi-thai-duong-lien-co-the-manh-len.jpg

Vu Tộc Cố Vấn, Ta Khoa Phụ Phơi Thái Dương Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 12 2, 2025
Chương 344: 100 ngàn hệ thống nhập đấu phá (đại kết cục) Chương 333: Mưu đồ Đấu Khí đại lục
  1. Khải Hoàng Ma Thần
  2. Chương 102: Sống Sót
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 102: Sống Sót

Hải Long bước đi khập khiễng trên vùng đất dị biến. Vết thương do cú ngã vẫn hành hạ, và dù dấu ấn pha lê đã chữa lành phần lớn nội thương, cơ thể hắn vẫn kiệt sức. Mục tiêu hàng đầu của hắn lúc này không phải là Thái Đức hay các cường giả, mà là tìm kiếm thứ gì đó để trị thương và hồi phục linh lực đã cạn kiệt. Hắn cần ổn định lại trước khi lao vào vực thẳm.

Cánh tay hắn vẫn siết chặt Lệnh Bài Khai Thiên vô dụng. Hắn đang ở một khu vực hoang tàn, nơi những tinh thể đá đủ màu sắc mọc lên lởm chởm, dấu tích của trận chiến kinh hoàng giữa Thánh Long và Hắc Ám Nguyên Thủy.

Hắn phải tìm kiếm thảo dược, nhưng ngay cả việc di chuyển cũng là một sự tra tấn. Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng sột soạt đáng sợ từ một khối đá đổ nát. Một con quái vật ăn thịt gớm ghiếc, một dị biến của linh khí, có thân hình như một con giun khổng lồ phủ đầy lớp da nhớp nháp màu xám, trườn ra, cặp hàm răng lởm chởm đầy chất độc.

Hải Long không còn chút linh lực nào để sử dụng Lệnh Bài Khai Thiên. Hắn chỉ có thể dựa vào bản năng chiến đấu cuối cùng của mình.

Quái vật gầm rít, thân hình khổng lồ phủ lớp da đen bóng như mực, từng mảng thịt run rẩy, tỏa ra luồng khí tanh nồng đến nghẹt thở. Mắt nó đỏ rực, như hai ngọn lửa oán hận.

Hải Long nghiến răng, lăn người tránh cú quét của cái đuôi to như cột nhà, đất đá tung lên, va vào vách hang nổ “ầm” một tiếng, khiến tai hắn ù đi. Cơn đau từ vết thương trên lưng rát bỏng, máu đã thấm ướt áo. Nhưng hắn không còn đường lui.

Hắn chụp lấy một mảnh đá tím vỡ ra từ tinh thể, sắc bén đến mức chỉ cần siết nhẹ là cắt rách da tay. Một vũ khí thô sơ nhưng là thứ duy nhất hắn có.

Con quái vật lại lao tới, miệng há ra để lộ hàng răng dày đặc như lưỡi cưa, dịch độc nhỏ tong tong xuống nền đá, khói trắng bốc lên xèo xèo. Hải Long nghiêng người, lăn sang một bên suýt nữa bị đuôi nó quét trúng, chỉ cách vài tấc.

Hắn tận dụng khoảnh khắc nó mất thăng bằng, bật người lên lưng quái vật. Thân hình run rẩy, mồ hôi và máu hòa làm một, trơn trượt như sắp tuột xuống bất cứ lúc nào.

Con quái vật gầm lên, lắc mạnh khiến hắn suýt văng ra. Hải Long gồng toàn thân, một tay bám vào gai thịt, một tay giơ mảnh đá, găm mạnh xuống.

Tiếng “phập” khô khốc vang lên mảnh đá xuyên qua lớp da dày, nhưng chưa đủ sâu. Con quái vật rít lên, điên cuồng va đầu vào vách đá, hất hắn bay ra, đập mạnh xuống đất. Cả người Hải Long như gãy làm đôi, miệng trào máu.

Hắn cố bò dậy, đôi tay run rẩy. Trong đầu vang vọng chỉ một ý niệm “Không thể chết ở đây!”

Con quái vật quay lại, dịch độc trong miệng tụ thành một khối sáng tím, sắp phun ra. Trong giây lát, Hải Long vung tay ném mảnh đá còn vấy máu. Mảnh đá bay vút, đâm đúng vào vết nứt cũ trên đầu quái vật.

Một tiếng nổ khẽ vang lên tinh thể tím trong đầu nó nứt toác, ánh sáng bùng lên chói lòa.

Con quái vật co giật, gào rống đến rung trời, máu đen phun ra như suối. Một hồi lâu sau, thân thể khổng lồ ấy đổ sập xuống, làm mặt đất chấn động.

Hải Long quỵ xuống bên cạnh xác nó, toàn thân đầy thương tích, hơi thở yếu ớt như sợi tơ. Nhưng trong đôi mắt nhòe máu, vẫn còn ánh lên một tia kiên định .ý chí sinh tồn.

Hắn biết: nếu không nhanh tìm cách hồi phục, linh hồn sẽ tan biến theo luồng khí lạnh đang dần xâm chiếm cơ thể.

Hắn quyết định mổ bụng con quái vật, không phải để lấy thịt, mà để kiểm tra chất độc đã lây lan trên cơ thể nó. Dùng một mảnh tinh thể sắc nhất, Hải Long xé toạc lớp da nhớp nháp.

Sự thật kinh hoàng hiện ra, bên trong dạ dày của quái vật không phải là thức ăn, mà là bộ xương của một người lính dưới trướng hắn, người đã bị nuốt chửng cùng với thanh kiếm của anh ta.

Hải Long sững sờ. Cảm xúc tội lỗi và thương tiếc dâng trào. Hắn nhận ra người lính này đã ngã xuống trong khi cố gắng sinh tồn. Hắn quỳ xuống, dùng tay bới đất, và chôn cất những gì còn sót lại của đồng đội mình.

Hải Long nhặt lấy thanh kiếm đã bị dịch tiêu hóa bào mòn một phần, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Hắn đặt nó lên ngực mình.

Hải Long bò qua một khe núi bị xé toạc. Hắn biết, trong sự hỗn loạn của linh khí, thường xuất hiện những loại dị thảo có khả năng chữa trị kỳ diệu.

Mắt hắn chợt dừng lại. Trong một khe đá được bao phủ bởi băng tuyết mỏng manh, một loại thực vật đang phát sáng yếu ớt. Đó là một khóm Cỏ Kim Tinh, một loại thảo dược quý hiếm có khả năng cầm máu và phục hồi sinh lực cực nhanh. Tuy nhiên, nó lại mọc ngay cạnh một vũng bùn đen đang sủi bọt khí độc.

Hắn nhận ra loại thảo dược này nhờ trí nhớ của hắn cái mà hắn đã đọc được trong quyển sách lão Gia Thiết.

Hải Long cẩn thận bò tới. Hắn dùng thanh kiếm ngắn còn sót lại, cố gắng đào xới xung quanh khóm cỏ. Bùn đen bỗng nhiên bắn lên, suýt trúng vào mặt hắn.

“Chậm lại, đồ ngốc!”

Một giọng nói sắc lạnh và bất ngờ vang lên ngay phía sau lưng Hải Long.

Hải Long giật mình quay phắt lại. Hắn thấy ba bóng người đang nhìn hắn chằm chằm từ một mỏm đá cao. Họ là những người sống sót, nhưng nhìn họ đã khác hẳn những người dân thường.

Người đàn ông vừa nói là Vạn Lực, một thợ săn thú rừng to lớn, vai vác một cây giáo thô sơ được chế từ kim loại gỉ sét. Khuôn mặt hắn ta đầy vết sẹo, ánh mắt tham lam. Đi cùng hắn là một người phụ nữ tên Thúy Hương, vốn là một chủ quán trọ nhưng giờ lại khoác lên mình bộ đồ da thú rách nát, tay cầm một con dao bếp lớn nhưng sắc lẹm, ánh mắt luôn cảnh giác.

Và người thứ ba, người khiến Hải Long sững lại, là Lưu Kế.

Lưu Kế vốn là một thị vệ nhỏ bé trong đội quân của Thượng Quan Hùng, một kẻ chuyên lo hậu cần và luôn sợ hãi chiến đấu. Hắn ta gầy gò, mặt mũi xanh xao, nhưng lúc này, hắn lại khoác một bộ giáp tạp nham và trên tay hắn là một viên đá lửa phát sáng màu đỏ, hắn đang dùng nó để làm tan băng.

“Ngươi… là Hải Long?” Lưu Kế lắp bắp, đôi mắt hắn mở to vì ngạc nhiên.

Hải Long không trả lời. Hắn chỉ nhìn vào khóm Cỏ Kim Tinh.

“Hóa ra ngươi vẫn chưa chết, Hải Long,” Lưu Kế nói, giọng hắn xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút hả hê. “Mọi người tưởng ngươi đã hy sinh anh dũng. Ta không ngờ, ngươi lại sống sót… và trông thảm hại hơn cả ta.”

Vạn Lực nhìn Hải Long, rồi nhìn vào khóm Cỏ Kim Tinh dưới chân hắn.

“Thứ này, ngươi định làm gì?” Vạn Lực hỏi, giọng đầy đe dọa.

“Trị thương,” Hải Long đáp cụt lủn, không muốn dây dưa.

“Ha! Cỏ Kim Tinh mọc gần Bùn Tà Tâm,” Vạn Lực cười khẩy, liếm môi. “Cỏ này có thể cứu mạng người, nhưng nếu dùng không đúng cách, nó sẽ biến ngươi thành quái vật. Ngươi trông có vẻ không còn đủ sức để thanh lọc nó đâu, thằng rách rưới ạ.”

Hắn ta đưa tay ra: “Đưa cho ta. Ta biết cách dùng nó. Đổi lại, ta cho ngươi một nửa củ khoai tây thối.”

Sự tham lam lộ rõ trong ánh mắt Vạn Lực và Thúy Hương. Họ đã sống sót bằng cách cướp đoạt và chỉ tin vào luật rừng.

Hải Long đứng dậy, rút thanh kiếm. Dù kiệt sức, ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh.

“Ta không đổi ngươi có dám lấy?.”

“Ngươi nói gì?” Vạn Lực cười điên dại. “Ngươi chỉ còn một mình, thằng nhãi. Không còn quân đội hay chỉ huy sứ của ngươi nữa.”

Lưu Kế lùi lại một bước, hắn không muốn đối đầu trực tiếp. “Thôi nào, Vạn Lực. Hắn là Hải Long. Có gì đó không ổn đâu.”

“Cái gì không ổn? Một thằng nhóc bị thương nặng! Đánh!” Vạn Lực gầm lên, vung cây giáo lao thẳng tới Hải Long.

Vạn Lực, với sức mạnh của một thợ săn từng hạ gục dã thú cấp cao, lao tới như cơn bão. Cây giáo trong tay hắn lóe lên ánh bạc lạnh buốt, rít xé không khí.

Hải Long, dù thân thể đã đầy thương tích, vẫn nghiêng người né tránh theo phản xạ bản năng. Gió do mũi giáo tạo ra quét ngang má, để lại vệt rát nóng hổi.

Chưa kịp lấy lại nhịp thở, Vạn Lực xoay cổ tay, cúi người, tung cú đâm thứ hai nhanh hơn, hiểm hơn.

KENG!

Tiếng kim loại chạm nhau chát chúa vang lên.

Thanh kiếm tầm thường trong tay Hải Long run lên dữ dội, những vết nứt nhỏ lan dọc theo lưỡi kiếm. Một tia lửa nhỏ tóe ra rồi tắt lịm.

Cánh tay hắn tê dại, vết thương cũ ở vai rách toạc, máu tươi trào ra ướt đẫm. Hắn lùi lại ba bước, ngực phập phồng, hơi thở nặng nề.

Phía sau, Thúy Hương, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, thân ảnh mảnh dẻ nhưng tốc độ nhanh như linh miêu lao đến. Con dao ngắn lóe sáng, nhắm thẳng vào khe hở nơi sườn Hải Long.

Một đòn ám sát hoàn hảo.

Nhưng Hải Long đã đoán được.

Hắn xoay người, mũi giày quét một vòng, tạo thành cơn gió cuộn, vừa đủ lệch hướng lưỡi dao.

Thúy Hương sững lại, lưỡi dao sượt qua áo hắn, để lại vệt rách dài.

Hải Long thở gấp. Hắn hiểu rõ, nếu trận chiến này kéo dài thêm vài hơi thở nữa, hắn sẽ chết thể lực cạn kiệt, linh khí gần như trống rỗng.

“Ngươi nghĩ ta là phế vật sao?”

Hắn bật cười khan, giọng khàn đặc nhưng ánh mắt sáng rực lên một tia điên dại.

“Ta không cần kiếm.”

Hắn buông thanh kiếm gãy, tiếng kim loại rơi xuống vang lên lạnh lẽo.

Cả thân thể Hải Long run lên, hơi thở dồn dập. Máu từ vết thương chảy dài trên vai. Hắn nhắm mắt, cố giữ thăng bằng giữa đống đổ nát.

Vạn Lực lao tới, cây giáo sáng rực, khí thế như bão lốc. Ngay khi mũi giáo sắp xuyên ngực Hải Long

ẦM!

Một tiếng nổ vang trời cắt ngang. Mặt đất rung chuyển.

Từ phía vách đá, một tia sét tím đánh thẳng xuống, quét qua chiến trường. Cơn mưa năng lượng dữ dội khiến cả ba người bị hất văng.

Bụi đá tung mù. Mùi khói khét lẹt lan trong không khí.

Hải Long ngẩng đầu, thở dốc giữa cơn sấm sét ấy, hắn thấy một vật thể lạ rơi từ bầu trời, cắm sâu vào đất, một mảnh vỡ cổ khí tỏa ánh sáng tím nhạt, phát ra tiếng rền trầm như tiếng gầm của cự thú cổ xưa.

Luồng năng lượng từ mảnh vỡ làm loạn không khí, khiến Vạn Lực và Thúy Hương không thể tiến lại gần.

Hải Long, dù bị thương, vẫn cảm nhận được một luồng dao động lạ đang cộng hưởng .

Vạn Lực và Thúy Hương chỉ kịp nhìn thấy một chớp sáng lóe qua trước mắt, rồi cảm giác như bị búa khổng lồ đập thẳng vào ngực. Cả hai văng ra xa, thân thể xoay cuồng giữa không trung, đập mạnh xuống vũng bùn đen đặc quánh.

“Cái… cái quái gì thế này?!” Vạn Lực ho khan, khuôn mặt đầy bùn và máu.

Không chỉ bị hất văng vào lớp bùn nơi cỏ kim tinh mọc. Lớp bùn đen vốn ẩn chứa tà khí trong lòng đất .Da thịt họ bắt đầu bỏng rát, những mảng đỏ sưng tấy lan dần từ cổ tay lên mặt.

Phía xa, Lưu Kế người vẫn đứng ngoài quan sát sững sờ nhìn viên đá lửa trong tay mình.

Từ khi nào nó đã phát sáng rực đỏ, như bị thức tỉnh. Ánh đỏ của nó và luồng sáng trắng nơi Hải Long đứng giao hòa, tạo nên một màn dao động không gian mỏng như gương nước.

Gió cuộn lên.

Bùn độc sôi sục.

Còn Hải Long. vẫn đứng đó, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.

“Cứu ta! Mặt ta! Mặt ta sưng rồi!” Thúy Hương la hét thảm thiết.

Vạn Lực gãi điên cuồng, cơ thể hắn ta bị dị ứng kinh khủng, trông cực kỳ hài hước.

“Ngươi dám ! Ta sẽ giết ngươi!” Vạn Lực, dù ngứa ngáy dữ dội, vẫn cố gắng vung giáo.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng gầm rú khủng khiếp vang lên.

Cuộc đánh nhau và sự giải phóng năng lượng Hư Vô của Hải Long đã tạo ra tiếng ồn quá lớn, thu hút một sinh vật nguy hiểm.

Từ một khe nứt trên trời, một con quái vật nhện khổng lồ, toàn thân phủ đầy lông tinh thể màu đỏ máu, rớt xuống. Nó không có mắt, nhưng cảm nhận được sự sống và sự hỗn loạn.

“Nhện Huyết Tinh! Chạy mau!” Lưu Kế, gã thị vệ nhát cáy, hét lên, khuôn mặt trắng bệch. Hắn lập tức vứt viên đá lửa xuống và quay lưng bỏ chạy không chút do dự.

Vạn Lực và Thúy Hương, dù đang ngứa ngáy và dị dạng vì bùn độc, cũng lập tức quên đi Hải Long, quay đầu chạy thục mạng.

Hải Long không chạy. Hắn đã kiệt sức.

Con Nhện Huyết Tinh không đuổi theo những kẻ cướp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-toc-tu-tien-nha-ta-lao-to-qua-vung-vang
Gia Tộc Tu Tiên: Nhà Ta Lão Tổ Quá Vững Vàng
Tháng 12 16, 2025
tho-lo-giao-hoa-bi-tu-choi-ta-bi-giao-hoa-ban-gai-than-cau-hon
Thổ Lộ Giáo Hoa Bị Từ Chối, Ta Bị Giáo Hoa Bạn Gái Thân Cầu Hôn
Tháng 12 5, 2025
nghich-luyen-ngoc-nu-tam-kinh-khong-ngo-lai-thanh-chi-ton-tien-cong.jpg
Nghịch Luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, Không Ngờ Lại Thành Chí Tôn Tiên Công
Tháng 2 2, 2026
bat-dau-mo-phong-con-slime-nay-vua-cau-vua-manh.jpg
Bắt Đầu Mô Phỏng: Con Slime Này Vừa Cẩu Vừa Mạnh
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP