Chương 101: Thức Tỉnh
Đại Việt Lục sau cơn đại biến không phải là một nghĩa địa tuyệt đối. Quy luật tự nhiên khắc nghiệt vẫn giữ lại những sinh mệnh mạnh mẽ hoặc may mắn nhất. Giữa những mảng lục địa bị xé toạc, những khe nứt địa chất đang trào ra linh khí, những người sống sót bắt đầu bò ra từ các hầm trú ẩn, từ đống đổ nát. Họ cố gắng tìm kiếm thức ăn, nước uống, và hơn hết là một cơ hội để thay đổi vận mệnh.
Nhiều người, sau khi tỉnh lại, phát hiện ra cơ thể mình đã thay đổi: vết thương lành lặn nhanh chóng, sức lực dồi dào hơn. Họ nhìn vào bầu trời hỗn loạn, vừa sợ hãi vừa tham lam, mong muốn tìm được một mảnh linh thạch, một vật phẩm dị biến nào đó để được đổi đời trong kỷ nguyên mới.
Nhưng cũng có những sinh mệnh bị lãng quên, được giữ lại bởi những phép màu của linh khí nguyên thủy.
Trong một hang động bị chôn vùi dưới lớp đá dày, nơi từng là một căn cứ quân sự cổ, một người đàn ông từ từ mở mắt. Đó là Thượng Quan Hùng, Chỉ huy sứ cũ của Hải Long. Khi tiếng “Đùng! Đùng!” kinh hoàng vang lên, mọi người đều nghĩ ông đã tử trận.
Thượng Quan Hùng cố gắng ngồi dậy. Cảm giác đầu tiên là đau nhói. Ông nhìn xuống cánh tay trái của mình, nó đã mất hoàn toàn, chỉ còn lại một mỏm cụt được bao bọc bởi lớp da sần sùi. Một vết sẹo dài và dữ tợn chạy dọc sống lưng ông, nơi mà lẽ ra ông phải bị liệt hoặc chết.
“Ta… ta vẫn còn sống?” Ông lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Ông chạm vào cánh tay đã mất, rồi sờ lên vết sẹo. Bất chợt, ông cảm thấy một luồng sức mạnh lạnh lẽo đang cuộn chảy dưới vết sẹo đó. Nó không phải linh lực, mà là một loại năng lượng dị biến đang bù đắp cho sự thiếu hụt vật chất của cơ thể ông.
Ông đứng dậy, cơ thể dù thiếu đi một cánh tay, nhưng lại cảm thấy tráng kiện hơn bao giờ hết, như thể ông vừa trải qua quá trình tái tạo.
“Sự hỗn loạn này… nó đã cướp đi cánh tay của ta, nhưng lại cho ta một cơ hội khác,” Thượng Quan Hùng nói, ánh mắt ánh lên sự quyết đoán và một chút gì đó tàn bạo hơn trước. Ông nhìn lên vết nứt trên trần hang, nơi ánh sáng hỗn loạn chiếu vào. “Đại Việt đã thay đổi. Và ta… cũng phải thay đổi.”
Không chỉ có Thượng Quan Hùng. Ở những nơi thần bí hơn, hai trụ cột của quân đội Đại Việt cũng tỉnh lại.
Đại Tướng Quân Phủ Mạch tỉnh dậy trong một khu rừng băng giá mới được hình thành ở phía Tây Bắc. Ông ta nằm trong một cái kén băng trong suốt, hoàn toàn không bị thương. Khi cái kén vỡ ra, ông cảm thấy cơ thể mình trẻ lại ít nhất hai mươi tuổi, tóc đen nhánh và sức mạnh dâng trào.
“Đây là đâu? Ta nhớ mình đã nằm xuống để bảo vệ Kinh thành…” Phủ Mạch cau mày, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.
Một giọng nói vang lên trong tâm trí ông: Ngươi được giữ lại, vì ngươi có ý chí bảo vệ thuần khiết. Hãy dùng sức mạnh này để lập lại trật tự.
Phủ Mạch đứng dậy, nhìn vào giáp trụ của mình, nó đã hóa thành một lớp giáp băng màu xanh lục. “Trật tự…? Ta sẽ dùng sức mạnh này để bảo vệ điều mà ta tin là đúng.”
Cùng lúc đó, Đại Tướng Quân Khúc Du tỉnh dậy dưới một hồ nước linh khí ấm áp ở phía Đông Nam. Khi ông bơi lên, ông thấy mình nằm trên một bãi cát phát sáng màu vàng kim. Ông cũng trẻ lại, cơ thể mạnh mẽ hơn.
Khúc Du nhìn vào lòng bàn tay. Ông cảm thấy một luồng linh lực cuồn cuộn chưa từng có. Ông đã là người phàm, nhưng giờ đây, ông có thể cảm nhận được sức mạnh của tu sĩ.
“Không thể tin được. Cái chết đã mở ra một con đường khác cho ta,” Khúc Du cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hồ nước. “Trong loạn thế, người có sức mạnh sẽ định đoạt. Ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội thứ hai này.”
Quay trở lại với Hải Long. Hắn nằm trong kén đá, từ từ tỉnh lại.
Sự tỉnh táo của hắn không phải nhờ ý chí, mà nhờ vào dấu ấn pha lê vô hình do cô gái bí ẩn kia truyền lại. Dấu ấn đó, dù đã biến mất khỏi da thịt, nhưng vẫn âm thầm tuôn ra một luồng năng lượng thanh khiết chữa lành nội thương cho hắn. Cú ngã nặng nề đã được hóa giải phần lớn.
Hải Long phá vỡ kén đá, bò ra ngoài. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí đã dịu đi một chút, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó.
“Lệnh bài…” Hắn vội vàng nhìn vào tay. Lệnh Bài Khai Thiên vẫn nằm đó, nhưng không có chút ánh sáng nào.
Hắn kiểm tra cơ thể. Cánh tay huyết phách đã gần như hoàn toàn bình thường, chỉ còn một vết sẹo mờ ở cổ tay. Nguồn năng lượng kinh khủng của dị bảo đã được trấn áp bởi sức mạnh của cô gái bí ẩn.
Hải Long biết, hắn có một bí mật khác, viên linh châu thần bí. Viên linh châu này là một nguồn năng lượng lớn, nhưng hắn chưa bao giờ điều khiển được nó, và hắn không muốn bất kỳ ai, kể cả kẻ thù, biết đến sự tồn tại của nó.
Hắn cố gắng tập trung ý chí vào viên linh châu, nhưng nó vẫn nằm im lìm, không hề nhúc nhích, không chút phản ứng. Hắn hoàn toàn không điều khiển được nó.
Bất ngờ, một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua ngực hắn. Hắn ngước nhìn lên.
Những tinh thể ánh sáng, tàn dư của Thánh Long Hư Vô sau khi hoàn thành nhiệm vụ thanh trừ Hắc Ám Nguyên Thủy, đang bay lượn trên không trung. Hầu hết chúng đang phân rã, nhưng một tia linh khí mang theo chút sức mạnh Hư Vô còn sót lại, lơ lửng, lang thang.
Tia linh khí này không đi vào khe nứt, không tan biến, mà bị thu hút một cách mãnh liệt. Nó lướt qua lớp không khí hỗn loạn, lao thẳng về phía Hải Long.
Hải Long cảm nhận được nguy hiểm. Hắn cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của tia linh khí quá nhanh.
Tia linh khí Thánh Long Hư Vô không tấn công Hải Long. Nó xuyên thẳng qua ngực hắn, qua da thịt, và lặn sâu vào bên trong, ngay tại vị trí của viên linh châu thần bí đang ẩn mình.
Cả cơ thể Hải Long giật mạnh, nhưng không có cảm giác đau đớn, chỉ là một cú sốc năng lượng lạnh buốt. Mọi thứ trở lại bình thường. Đến cả Hải Long cũng không hề hay biết rằng một tia sức mạnh Hư Vô khổng lồ đã xâm nhập vào cơ thể mình và hòa vào viên linh châu thần bí.
Viên linh châu, thứ mà hắn không thể điều khiển, giờ đây đã có một khách không mời ẩn chứa bên trong.
Hải Long đứng dậy, máu đã ngừng chảy. Hắn phải tìm cách đi xuống vực sâu để tìm Thái Đức, dù chỉ là một cái xác.
Hắn nhìn vào Lệnh Bài Khai Thiên. “Đã đến lúc rồi, ta phải tìm ra cách để điều khiển ngươi.”
Cùng lúc đó, ở phía Bắc xa xăm, Lâm Thanh và Minh Nguyệt đang thực hiện nhiệm vụ của Bạch Hạo Thần.
“Minh Nguyệt, ngươi đã tìm thấy dấu vết nào của dị bảo mới chưa?” Lâm Thanh hỏi, giáp trụ của hắn vẫn còn hằn những vết nứt từ cuộc chiến.
Minh Nguyệt điều khiển La Bàn Tinh Quỹ, gương mặt nàng lộ vẻ nghiêm trọng. “Linh khí đang tái thiết quá nhanh. Nhưng ta cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ mới ở phía Tây. Tuy nhiên, Lâm Thanh, ta có một cảm giác bất an…”
“Là gì?”
“Ta cảm thấy, có một ý chí vĩ đại đang thức tỉnh ở đâu đó. Và… ta cảm thấy có ai đó đang tìm kiếm chúng ta.”
Đúng như Minh Nguyệt dự đoán. Ở phía Đông, Thượng Quan Hùng đang băng qua các mảng đất đá, ánh mắt ông nhìn thẳng về phía Bắc.